Tôi từng là niềm tự hào của cả xóm. Người ta gọi tôi là “hoa khôi”, dù cái danh đó chưa bao giờ chính thức. Chỉ là từ những ánh nhìn, những lời khen, những cái tặc lưỡi của mấy bà hàng xóm mỗi lần tôi đi ngang qua. Tôi quen với việc được chú ý, quen với việc có người theo đuổi, và cũng quen với việc chọn người tốt nhất.
Tôi đã nghĩ mình chọn đúng. Anh ta giàu, đẹp trai, ăn nói khéo léo, lại biết cách chiều chuộng. Khi anh cầu hôn, cả xóm như mở hội. Mẹ tôi cười suốt mấy ngày liền, còn bố tôi thì khoe với họ hàng rằng con gái ông “số sướng”. Tôi cũng tin như vậy.
Cho đến một tuần trước ngày cưới, anh ta biến mất. Không lời giải thích, không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Chỉ để lại một khoảng trống và một đống lời đồn.
Ban đầu, tôi không tin. Tôi gọi cho anh hàng chục cuộc, không nghe. Tôi nhắn tin, không trả lời. Tôi đến nhà anh, cửa đóng im lìm. Người giúp việc nói nhỏ với tôi rằng cậu chủ đi công tác dài ngày. Tôi biết đó là nói dối.
Ba ngày sau, tôi nhận được một tin nhắn, chỉ vỏn vẹn vài chữ: chúng ta dừng lại đi.
Không lý do, không xin lỗi, không một lời giải thích.
Tôi không khóc ngay. Tôi chỉ ngồi đó, nhìn màn hình điện thoại, đọc đi đọc lại câu đó đến khi nó trở nên vô nghĩa. Nhưng ngoài kia, mọi thứ không vô nghĩa. Thiệp cưới đã phát, nhà hàng đã đặt, khách mời đã biết. Cả xóm đang chờ ngày tôi bước lên xe hoa.
Và rồi họ cũng biết. Tin lan nhanh hơn tôi tưởng. Người ta bắt đầu xì xào, bị bỏ rồi à, tưởng thế nào, hóa ra cũng vậy thôi, đẹp mà không có số. Những lời đó giết tôi từng chút một. Không phải vì tôi mất anh ta, mà vì tôi mất mặt.
Mẹ tôi khóc, bố tôi im lặng. Không khí trong nhà nặng nề đến mức tôi không thở nổi.
Và đúng lúc đó, Tuấn xuất hiện. Anh thợ xây cùng xóm, người mà trước đây tôi chưa từng để ý.
Anh đứng trước cửa nhà tôi, tay cầm mũ bảo hộ, quần áo còn dính bụi xi măng. Anh nói muốn gặp tôi một chút. Tôi bước ra, không hiểu anh muốn gì.
Anh nhìn tôi rất lâu rồi nói nếu em chưa có ai thì lấy anh đi.
Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát. Tôi hỏi anh có đang đùa không. Anh lắc đầu, nói anh không đùa.
Tôi hỏi anh biết chuyện của tôi rồi đúng không. Anh nói biết. Tôi hỏi vậy anh nghĩ tôi sẽ đồng ý sao. Anh không né tránh, chỉ nói em không cần yêu tôi, chỉ cần có một đám cưới.
Câu nói đó khiến tôi im lặng.
Anh nói thêm rằng anh không muốn tôi bị người ta cười.
Tối hôm đó tôi suy nghĩ rất lâu. Tôi biết nếu không cưới, tôi sẽ trở thành trò cười. Nhưng nếu cưới, tôi sẽ đánh đổi cả cuộc đời. Cuối cùng tôi chọn cách ít đau hơn.
Đám cưới vẫn diễn ra nhưng chú rể là một người khác. Không váy cưới lộng lẫy như tôi từng mơ, không xe hoa sang trọng, không những ánh nhìn ngưỡng mộ. Chỉ có những ánh mắt tò mò và những lời thì thầm rằng đang chuẩn bị cưới đại gia mà quay sang lấy thợ xây, chắc tuyệt vọng quá rồi.
Tôi nghe hết nhưng không còn cảm xúc.
Đêm tân hôn, căn phòng nhỏ đơn sơ, một chiếc giường gỗ, một cái tủ cũ, một bóng đèn vàng yếu ớt. Tuấn đứng ở cửa, có vẻ lúng túng. Anh nói tôi nghỉ đi, anh ra ngoài. Tôi ngạc nhiên hỏi anh không vào à. Anh lắc đầu, nói anh không muốn tôi khó xử.
Tôi gật đầu. Khi anh đóng cửa, tôi ngồi xuống giường. Cảm giác mệt mỏi dâng lên. Tôi định nằm xuống thì nghe thấy một tiếng động rất nhẹ nhưng rõ, từ dưới gầm giường.

Tim tôi đập mạnh. Tôi cúi xuống. Có một cái hộp cũ bị khóa nằm dưới đó.
Tôi run tay kéo nó ra. Không hiểu vì sao tôi thấy sợ. Tôi mở khóa.
Bên trong là một xấp ảnh.
Tôi cầm lên và trái tim như ngừng đập. Tất cả đều là ảnh của tôi. Ảnh tôi đi học, ảnh tôi đi chợ, ảnh tôi đứng trước nhà. Có những tấm tôi không hề biết mình bị chụp.
Tôi lùi lại, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Tôi lao ra ngoài. Tuấn đang ngồi ở bậc cửa.
Tôi hỏi cái đó là gì. Anh nhìn tôi, không hề ngạc nhiên, chỉ nói em thấy rồi à.
Tôi run lên hỏi anh có theo dõi tôi không. Anh im lặng. Tôi hỏi anh là ai.
Một lúc lâu anh mới nói anh là người đã thích tôi 7 năm.
Tôi sững người.
Anh nói tôi chưa bao giờ nhìn anh. Tôi không biết nên sợ hay nên tức giận. Tôi hỏi vậy nên anh theo dõi tôi à. Anh lắc đầu, nói không phải theo dõi, chỉ là quan tâm.
Tôi cười lạnh, nói đó không phải quan tâm, đó là ám ảnh.
Anh không phản bác, chỉ nói anh biết mình sai.
Tôi im lặng.
Anh nói nếu không có những thứ đó thì anh đã không đủ can đảm đứng trước tôi hôm nay.
Câu nói đó khiến tôi nghẹn lại.
Anh nói anh không cần tôi yêu anh ngay, chỉ cần một cơ hội.
Tôi nhìn anh, người đàn ông mà trước đây tôi chưa từng để ý, người đã cứu tôi khỏi một đám cưới tan vỡ nhưng cũng là người đã âm thầm theo dõi tôi suốt 7 năm.
Đêm đó tôi không ngủ. Tôi ngồi trên giường, nhìn cái hộp, nhìn những bức ảnh, và tự hỏi mình đang ở trong một cuộc hôn nhân hay một cái bẫy.
Nhưng điều khiến tôi sợ nhất không phải là quá khứ của anh, mà là một phần trong tôi lại không muốn rời đi.
Có lẽ đó mới là điều đáng sợ nhất.