Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó — một buổi sáng tưởng như bình thường, cho đến khi một câu nói lạnh lùng của một người xa lạ… khiến cả con phố như nổ tung.
Nếu không tận mắt chứng kiến, có lẽ tôi cũng chỉ lướt qua như một tin tức vặt trên mạng rồi quên ngay sau đó.
Nhưng tôi đã ở đó.
Và tôi biết… có những thứ, một khi đã thấy, thì không thể nào quên được.
Hôm đó là đầu tuần. Tôi đi làm sớm hơn thường lệ vì có cuộc họp quan trọng. Đường phố đông nhưng chưa đến mức kẹt cứng. Những chiếc xe máy chen nhau từng chút một, tiếng còi inh ỏi, tiếng người gọi nhau í ới — cái nhịp quen thuộc của thành phố.
Ngay ngã tư gần công ty tôi, có một ông lão bán trứng quen mặt.
Ông khoảng hơn sáu mươi, dáng người gầy, lưng hơi còng. Chiếc xe đạp cũ kỹ phía sau chở hai sọt trứng gà, được buộc cẩn thận bằng dây thừng. Ngày nào tôi cũng thấy ông ở đó, kiên nhẫn đứng chờ khách.
Có hôm trời mưa, ông vẫn đứng.
Có hôm nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, ông vẫn cười.
Không ai biết ông từ đâu đến.
Chỉ biết… ông sống bằng những quả trứng đó.
—
Tôi đang dừng đèn đỏ thì nghe một tiếng “rầm”.
Không quá lớn, nhưng đủ để mọi người quay lại.
Một chiếc ô tô màu đen bóng loáng — loại xe mà nhìn thôi cũng biết giá tiền không nhỏ — vừa va vào phía sau chiếc xe đạp của ông lão.
Chiếc xe đạp chao đảo.
Ông lão không ngã.
Nhưng hai sọt trứng… đổ xuống.
Hàng trăm quả trứng vỡ tung trên mặt đường.
Lòng đỏ, lòng trắng loang ra, trộn lẫn với bụi và nước bẩn.
Mùi tanh bốc lên.
Cảnh tượng đó… khiến ai nhìn cũng xót.
Ông lão đứng chết lặng.
Hai tay run run.
Nhìn xuống đống trứng… như không tin vào mắt mình.
Cửa xe ô tô mở ra.
Một người đàn ông bước xuống.
Khoảng bốn mươi tuổi. Mặc vest, giày da bóng loáng. Gương mặt lạnh, ánh mắt khó chịu.
Ông ta nhìn quanh, như thể vừa gặp phải một chuyện phiền phức không đáng có.
Rồi nhìn xuống ông lão.
Không hỏi han.
Không kiểm tra.
Chỉ… nhíu mày.
“Đi đứng kiểu gì vậy?”
Câu đầu tiên.
Không phải “ông có sao không”.
Mà là… trách.
Đám đông bắt đầu xì xào.
Ông lão lắp bắp:
“Tôi… tôi đứng yên mà…”
Người đàn ông cười nhạt:
“Đứng yên mà để xe tôi va vào à?”
Một câu nói… vô lý đến mức khiến tôi sững lại.

Một vài người xung quanh bắt đầu lên tiếng:
“Anh đi xe mà không nhìn à?”
“Ông cụ đứng đây từ nãy giờ rồi.”
Người đàn ông không quan tâm.
Ông ta bước lại gần, nhìn xuống đống trứng vỡ.
Rồi… hất cằm.
Và nói một câu.
Một câu khiến không khí như đóng băng.
“Bao nhiêu tiền? Tôi đền. Đừng có đứng đó làm bẩn đường.”
Im lặng.
Chỉ một giây thôi.
Rồi tiếng xì xào bùng lên.
Có người chửi thẳng:
“Ăn nói kiểu gì vậy?”
“Người ta mất hết hàng rồi, anh còn nói vậy?”
Nhưng ông ta vẫn đứng đó.
Không hề thay đổi sắc mặt.
Như thể… mọi thứ đều có thể giải quyết bằng tiền.
—
Ông lão cúi xuống.
Không phải để nhặt trứng.
Mà như để… giấu đi gương mặt.
“Tôi… không cần tiền…”
Giọng ông nhỏ đến mức tôi phải căng tai mới nghe được.
Người đàn ông nhíu mày:
“Không cần tiền thì cần gì?”
Ông lão không trả lời.
Chỉ lặng lẽ nhặt từng mảnh vỏ trứng vỡ.
Đôi tay run rẩy.
Chậm chạp.
Như thể mỗi mảnh vỡ… đều là một phần cuộc sống của ông.
—
Tôi không biết vì sao… nhưng lúc đó, tôi không chịu nổi nữa.
Tôi bước xuống xe.
“Anh xin lỗi ông ấy đi.”
Tôi nói.
Người đàn ông nhìn tôi.
Ánh mắt hơi ngạc nhiên.
Rồi… khó chịu.
“Tôi đã nói đền tiền rồi.”
“Tiền không phải là tất cả.”
Tôi đáp.
Ông ta cười:
“Thế cô muốn gì?”
“Tôi muốn anh xin lỗi.”
Không khí căng thẳng.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi.
—
Ông ta nhìn tôi một lúc.
Rồi cười khẩy:
“Cô biết tôi là ai không?”
Tôi không trả lời.
Cũng không quan tâm.
Ông ta nói tiếp:
“Tôi là giám đốc công ty này, công ty kia. Một ngày tôi kiếm được bao nhiêu tiền cô biết không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Không biết. Và cũng không cần biết.”
Đám đông bắt đầu ồn ào hơn.
Có người quay video.
Có người đứng sát lại.
—
Ông lão lúc này vẫn cúi xuống nhặt trứng.
Như thể… không muốn liên quan đến bất cứ điều gì.
Điều đó… khiến tôi càng thấy đau.
Một người bị đối xử như vậy… mà vẫn chọn im lặng.
—
Tôi quay sang ông lão.
“Ông ơi, để cháu giúp.”
Ông lắc đầu:
“Không sao đâu… trứng vỡ rồi…”
Câu nói đó… nhẹ như không.
Nhưng khiến tôi nghẹn lại.
—
Người đàn ông bắt đầu mất kiên nhẫn.
Ông ta rút ví.
Lấy ra một xấp tiền.
Ném xuống đất.
“Đây. Lấy đi. Đừng làm mất thời gian của tôi.”
Tiền rơi xuống… ngay cạnh những quả trứng vỡ.
Hình ảnh đó… khiến nhiều người không kìm được nữa.
“Anh coi người ta là gì vậy?”
“Có tiền thì muốn làm gì cũng được à?”
Không khí như sôi lên.
—
Tôi nhìn xấp tiền.
Rồi nhìn ông ta.
“Anh nghĩ… ném tiền là xong à?”
Ông ta nhún vai:
“Chứ còn gì nữa?”
Tôi cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng không ngờ tới.
“Vậy anh thử đứng ở vị trí của ông ấy xem.”
Ông ta không nói gì.
Tôi tiếp:
“Mỗi ngày ông ấy bán được bao nhiêu trứng, anh biết không?”
“Không.”
“Có khi… cả ngày mới được vài trăm nghìn.”
Tôi chỉ xuống đống trứng vỡ:
“Đó không phải chỉ là trứng. Đó là cả ngày công. Là tiền ăn. Là thuốc men.”
Im lặng.
Một vài người gật đầu.
—
Tôi bước lại gần.
Nhặt xấp tiền lên.
Đặt lại vào tay ông ta.
“Anh giữ lấy.”
Ông ta sững sờ:
“Cô…?”
“Tôi không cần.”
Tôi quay sang ông lão:
“Ông ơi, cháu mua hết số trứng còn lại của ông.”
Ông lão ngẩng lên, ngạc nhiên:
“Nhưng… còn bao nhiêu đâu…”
“Không sao.”
Tôi quay sang đám đông:
“Ai muốn giúp ông không?”
Không cần nói thêm.
Một người bước ra.
Rồi hai người.
Rồi ba người.
Mỗi người một ít.
Người đưa tiền.
Người phụ nhặt.
Chỉ trong vài phút…
Cái khoảng trống lạnh lẽo ban nãy… trở nên ấm lại.
—
Người đàn ông đứng đó.
Không nói gì.
Không còn vẻ tự tin ban đầu.
Chỉ… im lặng.
—
Cuối cùng, ông ta bước lại gần.
Không còn hất cằm.
Không còn giọng kiêu ngạo.
Ông ta nhìn ông lão.
Rồi nói:
“Tôi… xin lỗi.”
Ba chữ.
Nhỏ.
Nhưng rõ.
Ông lão không nói gì.
Chỉ gật đầu.
—
Ông ta quay đi.
Lên xe.
Chiếc ô tô rời khỏi ngã tư.
Không còn ai nhìn theo.
Vì lúc đó… mọi người đã quay lại với ông lão.
—
Tôi cũng lên xe.
Tiếp tục đi làm.
Nhưng trong đầu… vẫn còn nguyên hình ảnh đó.
Một câu nói… có thể làm tổn thương người khác đến mức nào.
Và một lời xin lỗi… đôi khi đến muộn, nhưng vẫn cần thiết.
—
Người ta sau này hỏi tôi:
“Cô thấy hả hê không?”
Tôi nghĩ một lúc.
Rồi trả lời:
“Không.”
“Chỉ thấy… buồn.”
“Vì có những người… phải đến khi bị cả đám đông nhìn vào… mới nhớ ra cách cư xử như một con người.”
—
Cuộc sống này, đôi khi không cần những điều lớn lao.
Chỉ cần một chút tôn trọng.
Một chút thấu hiểu.
Và một câu nói… đúng lúc.
Chỉ vậy thôi.
Nhưng không phải ai… cũng làm được.