Nữ tỷ phú cho bác xe ôm vay 50 triệu, 10 năm sau trời không phụ lòng người…Mười năm trước, giữa cái nắng như đổ lửa của Sài Gòn tháng Tư, một cô gái trẻ ăn mặc giản dị bước xuống từ một chiếc xe khách đường dài. Trong tay chỉ có chiếc ba lô cũ kỹ và một cuốn sổ nhỏ ghi chằng chịt kế hoạch khởi nghiệp. Cô không ngờ rằng, bước ngoặt cuộc đời mình sẽ bắt đầu từ một cuốc xe ôm giá 30 ngàn – nhưng không phải là vì đoạn đường, mà vì con người.
Cô gái tên Huyền – khi ấy vừa tốt nghiệp đại học ngành Kinh tế ở Hà Nội, quyết định Nam tiến để theo đuổi giấc mơ kinh doanh. Không có người thân trong Sài Gòn, hành trang duy nhất của cô là lòng tin vào chính mình và chút tiền tích cóp từ việc gia sư, chạy bàn.
Vừa bước xuống bến xe Miền Đông, cô đảo mắt tìm một bác xe ôm. Trong dãy người mời gọi ồn ào, cô dừng lại trước một bác lớn tuổi có gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt hiền lành. Áo sơ mi đã ngả màu, đôi giày rách gót, xe máy cà tàng. Cô gật đầu:
– Chú ơi, con muốn tới Quận 3, đường Nguyễn Đình Chiểu.
– Dạ được, lên xe đi con, chú chạy liền.
Dọc đường, hai người trò chuyện rôm rả. Cô kể về ước mơ mở một quán cà phê sách nho nhỏ, nơi mọi người có thể đọc sách, học tập và thư giãn. Bác xe ôm tên Tư, người gốc Quảng Ngãi, vào Sài Gòn mưu sinh từ năm 40 tuổi. Từng là thợ hồ, sau tai nạn gãy chân, bác chuyển sang chạy xe ôm để nuôi vợ bệnh và hai con đang học.
Đến nơi, Huyền rút ví trả 30 ngàn. Bác Tư xua tay:
– Thôi con giữ lấy, mới vô Sài Gòn mà, coi như chú mừng tuổi!
Cô ngạc nhiên nhưng cảm động. Đó là lần đầu tiên cô nhận được sự giúp đỡ không điều kiện từ một người xa lạ.
Ba tháng sau, quán cà phê sách “Hạt Mầm” của Huyền chính thức mở cửa trong một con hẻm nhỏ gần Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn. Mọi thứ bắt đầu khó khăn: khách vắng, tiền thuê mặt bằng tăng, và mô hình kinh doanh vốn chưa được ưa chuộng thời điểm ấy.
Một chiều muộn, khi đang dọn bàn, cô bất ngờ gặp lại bác Tư. Bác gầy hơn, chiếc xe cũ gần như rệu rã, và ánh mắt có vẻ buồn hơn lần trước.
– Ủa, chú Tư! Con nhớ chú nè!
– Trời, quán này là của con thiệt hả? Chú đi ngang qua thấy cái bảng “Hạt Mầm”, nhớ con liền…
Sau vài câu chuyện, bác Tư lúng túng móc từ trong túi ra tờ giấy cũ, đưa cho cô. Đó là hóa đơn bệnh viện, khoản tạm ứng 50 triệu cho ca phẫu thuật của vợ bác – người bị chẩn đoán suy thận giai đoạn cuối, cần chạy thận gấp trong vòng tuần tới. Hai con bác còn đang đi học, tiền bạc cạn kiệt, bác đã vay mượn khắp nơi nhưng vẫn thiếu một nửa số tiền.
Bác nói nhỏ, mắt rưng rưng:
– Chú không muốn làm phiền con… nhưng bữa đó con từng nói “ai cho con cơ hội, con sẽ không quên”. Giờ chú đành đánh liều…
Huyền im lặng. Cô không dư dả. Vốn khởi nghiệp của cô còn chưa hoàn vốn, quán đang thua lỗ, tiền thuê mặt bằng tháng sau chưa xoay kịp. Nhưng hình ảnh người đàn ông từng tặng cô một cuốc xe miễn phí trong ngày đầu lập nghiệp cứ hiện lên mãi.
Không nói gì thêm, cô lặng lẽ chuyển khoản cho bác 50 triệu. Bác run rẩy, không nói thành lời, nước mắt cứ trào ra.
– Con không cần giấy tờ gì sao?

– Chỉ cần chú hứa… sau này sống thật tốt là được.
Một tuần sau, bác Tư quay lại quán, gầy rộc nhưng ánh mắt sáng. Vợ bác đã qua ca phẫu thuật đầu tiên. Dù chưa chắc chắn điều gì, nhưng đã có hi vọng. Bác đưa Huyền một tờ giấy viết tay: “Giấy vay nợ – tôi, Nguyễn Văn Tư, cam kết sẽ hoàn trả 50 triệu đồng cho cô Nguyễn Huyền trong vòng 3 năm kể từ hôm nay. Nếu không có khả năng, tôi xin làm thuê cho quán Hạt Mầm trọn đời để trả nghĩa.”
Cô cười, không nhận giấy.
– Chú giữ lấy. Khi nào chú thấy đã trả đủ… thì nói con biết…