Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại sợ… chính mâm cơm trong nhà mình.
Nghe thì có vẻ buồn cười, thậm chí vô lý. Nhưng nếu bạn ở vào hoàn cảnh của tôi, có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao một người đàn bà gần 60 tuổi như tôi… lại có lúc ngồi trước bát cơm mà tay run lên, tim đập dồn dập như vừa trải qua một cơn ác mộng.
Tôi tên Hòa, góa chồng đã gần 10 năm. Tôi có một người con trai duy nhất – thằng Nam. Nó hiền lành, chịu khó, làm kỹ sư xây dựng, thường xuyên đi công tác xa. Cuộc đời tôi từ ngày chồng mất, chỉ còn trông vào nó.
Khi Nam đưa vợ về ra mắt, tôi không phản đối.
Con bé tên là Lan, quê ở tỉnh khác, dáng người nhỏ nhắn, nói chuyện nhẹ nhàng. Lần đầu gặp, nó lễ phép, biết trên biết dưới, còn chủ động vào bếp phụ tôi nấu ăn.
Tôi đã từng nghĩ… mình may mắn.
Có một đứa con dâu như vậy, tuổi già cũng đỡ cô quạnh.
Sau khi cưới, hai đứa về ở chung với tôi. Những ngày đầu, Lan khiến tôi hài lòng đến mức không có gì để chê.
Sáng nó dậy sớm, quét nhà, nấu ăn.
Trưa, nó chuẩn bị cơm canh tươm tất.
Tối, chờ chồng về, mâm cơm lúc nào cũng đủ món.
Mỗi lần Nam về, nó lại càng chu đáo hơn.
– Mẹ ăn đi ạ, con nấu món mẹ thích.
– Anh ăn thử cái này xem, em làm theo công thức mới.
Nhìn cảnh đó, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm.
Tôi từng nói với hàng xóm:
– Con dâu tôi tuy không phải người trong họ, nhưng còn hơn cả con ruột.
Ai cũng khen tôi “sướng”.
Nhưng rồi…
mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Không phải ngay lập tức.
Mà là… từ từ.
Lần đầu tiên tôi nhận ra điều bất thường… là vào một buổi trưa.
Hôm đó, Nam đi công tác.
Chỉ có hai mẹ con tôi ở nhà.
Tôi đang nằm nghỉ thì nghe tiếng lạch cạch dưới bếp.
Tôi nghĩ Lan đang nấu ăn.
Nhưng khi xuống…
tôi sững lại.
Nó đang đứng trước bếp, nhưng không phải đang nấu.
Nó… đang đổ một thứ gì đó vào nồi.
Một thứ màu đục, lỏng.
Tôi hỏi:
– Con làm gì đấy?
Nó giật mình, quay lại.
Ánh mắt nó lúc đó… khác hẳn.
Không còn dịu dàng như mọi khi.
– Dạ… con nấu canh.
– Nhưng con vừa đổ cái gì vào đó?
Nó cười.
– Nước thôi mà mẹ.
Tôi nhìn nồi canh.
Mùi… lạ.
Không phải mùi canh bình thường.
Nhưng tôi không nói gì thêm.
Tôi nghĩ… có thể mình tưởng tượng.
Đến bữa, nó dọn cơm.
Mâm cơm hôm đó… không giống mọi ngày.
Chỉ có một bát canh, một đĩa rau luộc, và một chén gì đó… màu xám xám.
Tôi hỏi:
– Sao hôm nay con nấu ít vậy?
Nó trả lời, giọng thản nhiên:
– Có hai người ăn, cần gì nhiều.
Tôi ngồi xuống.
Nhìn mâm cơm.
Một cảm giác… khó tả dâng lên.
Như có gì đó không ổn.
Tôi gắp thử một miếng rau.
Đắng.

Không phải đắng bình thường.
Mà là… đắng gắt.
Tôi nhăn mặt:
– Rau này sao đắng vậy?
Nó nhìn tôi.
Cười.
– Mẹ ăn quen rồi sẽ thấy ngon.
Tôi đặt đũa xuống.
– Con ăn đi.
Nó gắp.
Ăn.
Bình thường.
Như không có gì.
Tôi bắt đầu thấy lạnh sống lưng.
Những ngày sau đó… khi Nam đi công tác, mọi chuyện càng kỳ lạ hơn.
Lan không còn nấu nhiều món.
Mâm cơm lúc nào cũng sơ sài.
Và… ngày càng khó ăn.
Có hôm, nó bưng lên một bát cháo.
Loãng.
Mùi tanh.
Tôi hỏi:
– Cháo gì vậy?
– Cháo cá.
Tôi nhìn.
Không thấy miếng cá nào.
Chỉ có nước.
Tôi thử một thìa.
Vị… tanh đến buồn nôn.
– Con lấy cá ở đâu?
Nó nhìn tôi.
– Ở đâu cũng là cá.
Câu trả lời đó… khiến tôi rùng mình.
Tôi bắt đầu để ý.
Mỗi lần Nam về, mọi thứ lại trở về bình thường.
Mâm cơm đầy đủ.
Món ăn ngon.
Lan lại dịu dàng, chu đáo.
Như thể… hai con người khác nhau.
Tôi từng định nói với Nam.
Nhưng rồi… lại thôi.
Vì tôi không có bằng chứng.
Và… tôi sợ.
Sợ rằng nếu nói ra… mọi chuyện sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Cho đến một ngày.
Ngày mà tôi không bao giờ quên.
Hôm đó, Nam đi công tác dài ngày.
Tôi bị sốt, nằm trên giường.
Lan nói:
– Mẹ nghỉ đi, con nấu cháo cho.
Tôi gật đầu.
Một lúc sau, nó bưng lên.
Một bát cháo.
Nhưng khi nhìn thấy… tôi thấy tim mình như ngừng đập.
Màu cháo… không phải màu trắng.
Mà là… xám đục.
Trên mặt cháo… có những sợi gì đó lẫn lộn.
Như tóc.
Tôi run giọng:
– Đây là… gì?
Nó đặt bát xuống.
– Cháo bổ.
– Bổ… gì?
Nó cúi xuống, nhìn thẳng vào tôi.
Ánh mắt… không còn là ánh mắt của một người bình thường.
– Bổ cho mẹ… sống lâu hơn.
Tôi bật dậy.
– Con… con đang nói gì vậy?!
Nó cười.
Một nụ cười… khiến tôi lạnh toát.
– Mẹ ăn đi.
Tôi lùi lại.
– Tôi không ăn!
Nó không ép.
Chỉ ngồi đó.
Nhìn tôi.
Như đang chờ.
Tôi hoảng loạn.
Cầm điện thoại.
Gọi cho Nam.
– Alo… con về ngay cho mẹ!
– Mẹ sao vậy?
– Con về đi! Ngay!
Tôi không dám nói thêm.
Chỉ biết… tôi không thể ở một mình với nó nữa.
Nam về ngay trong đêm.
Khi nó bước vào nhà, Lan lại trở về như cũ.
Dịu dàng.
– Anh về rồi à?
Nam nhìn tôi.
– Mẹ bị sao?
Tôi chỉ vào bát cháo.
– Con xem đi!
Nam nhìn.
– Cháo bình thường mà mẹ.
Tôi sững lại.
– Con… không thấy gì à?
– Không.
Lan đứng bên cạnh.
– Mẹ chắc mệt quá nên nhìn nhầm.
Tôi nhìn lại.
Bát cháo… đúng là bình thường.
Không có gì.
Không tóc.
Không màu xám.
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
– Không… không thể…
Nam đỡ tôi:
– Mẹ nghỉ đi.
Đêm đó, tôi không ngủ.
Tôi nằm, mắt mở trừng trừng.
Nghe tiếng bước chân ngoài hành lang.
Nhẹ.
Rồi dừng trước cửa phòng tôi.
Không vào.
Chỉ đứng.
Rất lâu.
Tôi không dám thở mạnh.
Sáng hôm sau, tôi quyết định… rời khỏi nhà.
Tôi nói với Nam:
– Mẹ muốn về quê ngoại một thời gian.
Nó ngạc nhiên:
– Sao vậy mẹ?
Tôi nhìn nó.
Muốn nói tất cả.
Nhưng rồi… không nói được.
– Mẹ mệt.
Tôi rời đi.
Không quay đầu lại.
Đến giờ, tôi vẫn không biết…
những gì tôi thấy… là thật hay do mình tưởng tượng.
Có người nói tôi già rồi, thần kinh yếu.
Có người nói… tôi bị “ám ảnh”.
Nhưng chỉ có tôi biết…
cái ánh mắt của Lan hôm đó…
không phải của một người bình thường.
Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, chắc chắn sẽ gây tranh cãi.
Có người sẽ nói tôi bịa.
Có người sẽ nói tôi ghét con dâu nên nghĩ xấu.
Nhưng tôi chỉ biết…
có những thứ…
không cần ai tin.
Chỉ cần bạn… từng trải qua…
thì sẽ không bao giờ quên được.