Tôi vẫn nhớ rất rõ đêm đầu tiên mình nhận ra chồng có điều gì đó khác lạ.
Chúng tôi sống ở một ngôi nhà nhỏ cuối làng, phía sau là một khu vườn rộng trồng đủ thứ: chuối, ổi, vài luống rau và một cái giếng cũ đã bị bỏ hoang từ lâu. Cuộc sống của vợ chồng tôi vốn bình lặng. Chồng tôi – anh Hưng – là người ít nói nhưng hiền lành, chịu khó. Suốt tám năm chung sống, anh chưa từng làm điều gì khiến tôi phải nghi ngờ.
Cho đến một đêm.
Hôm ấy khoảng gần hai giờ sáng, tôi chợt tỉnh giấc vì nghe tiếng cửa khẽ mở. Ban đầu tôi tưởng mình mơ. Nhưng khi xoay người sang bên, tôi nhận ra chỗ của chồng đã trống không. Tấm chăn bị hất sang một bên, còn anh thì không thấy đâu.
Tôi ngồi dậy, lắng nghe.
Căn nhà im ắng đến mức nghe rõ cả tiếng gió lùa qua khe cửa. Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ ngoài sân sau.
Tôi bước ra hiên.
Dưới ánh trăng mờ, tôi thấy bóng chồng mình lặng lẽ đi về phía khu vườn.
Tôi gọi khẽ:
– Anh Hưng?
Nhưng anh không quay lại.
Tôi nghĩ có lẽ anh ra vườn xem chó mèo hay đi vệ sinh gì đó nên cũng không để ý nhiều. Một lúc sau anh trở vào phòng, nằm xuống bên cạnh tôi như chưa từng có chuyện gì.
Sáng hôm sau tôi hỏi:
– Đêm qua anh ra vườn làm gì vậy?
Anh hơi khựng lại, rồi cười nhẹ:
– À… anh ra xem cái bẫy chuột. Mấy hôm nay chuột phá rau.
Câu trả lời nghe có vẻ hợp lý. Tôi cũng không nghĩ thêm.
Nhưng chuyện đó không dừng lại ở một lần.
Một tuần sau, tôi lại tỉnh giấc giữa đêm. Và lần này… anh lại không có trên giường.
Tôi nhìn đồng hồ: 1 giờ 47 phút.
Tim tôi bỗng đập nhanh hơn.
Tôi nhẹ nhàng bước ra cửa sổ nhìn xuống vườn.
Quả nhiên… dưới ánh trăng nhợt nhạt, tôi thấy anh Hưng đang đứng ở một góc vườn – nơi có cái giếng cũ và bụi chuối rậm rạp.
Anh đứng rất lâu ở đó.
Không làm gì cả.
Chỉ đứng.
Tôi rùng mình.
Một cảm giác khó hiểu len vào trong lòng.
Tại sao một người đàn ông lại đứng lặng lẽ giữa vườn lúc gần hai giờ sáng?
Và điều kỳ lạ là… sau đó anh cúi xuống, dường như đang đào hoặc bới cái gì đó dưới đất.
Tôi không dám gọi.
Không hiểu sao lúc đó tôi thấy sợ.
Sáng hôm sau tôi lại hỏi:
– Hôm qua anh ra vườn nữa à?
Anh nhìn tôi một giây rất nhanh, rồi nói:
– Ừ… anh ra xem cái giếng cũ. Anh định lấp nó lại.
Tôi gật đầu.
Nhưng trong lòng bắt đầu xuất hiện một dấu hỏi.
Vì cái giếng đó… đã bỏ hoang hơn mười năm.
Và anh chưa từng nhắc tới việc lấp nó.
Những đêm sau đó, chuyện ấy lặp lại.
Không phải đêm nào cũng vậy.
Nhưng cứ vài ngày, anh lại lặng lẽ rời khỏi giường vào khoảng hai giờ sáng.
Ban đầu tôi cố gắng thuyết phục mình rằng đó chỉ là chuyện bình thường.
Nhưng càng ngày tôi càng cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Có lần tôi giả vờ ngủ, hé mắt nhìn.
Anh rất cẩn thận.
Anh ngồi dậy rất chậm, tránh gây tiếng động. Sau đó mặc áo khoác rồi lặng lẽ đi ra cửa sau.
Không bật đèn.
Không mang theo đèn pin.
Như thể anh đã quá quen với việc đi lại trong bóng tối.
Đêm đó tôi quyết định… theo anh.
Tim tôi đập mạnh đến mức tôi sợ anh sẽ nghe thấy.
Tôi chờ anh đi ra ngoài khoảng hai phút rồi mới nhẹ nhàng bước theo.
Sân sau lạnh buốt.
Gió thổi làm lá chuối xào xạc.
Tôi nấp sau gốc xoài nhìn ra.
Anh đang đứng cạnh bụi chuối gần cái giếng cũ.
Ánh trăng rọi xuống khiến bóng anh kéo dài trên mặt đất.
Tôi thấy anh cúi xuống.
Rồi… anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ.
Anh mở nó ra.
Trong ánh trăng mờ, tôi thấy có thứ gì đó sáng lên.
Nhẫn.
Đó là… một chiếc nhẫn.

Tim tôi thắt lại.
Chồng tôi… đang giấu nhẫn trong vườn giữa đêm?
Một suy nghĩ đáng sợ chợt hiện lên trong đầu.
Hay là… anh có người khác?
Hay là… anh đang chôn giấu thứ gì đó?
Tôi tiến lại gần hơn một chút.
Đột nhiên… anh cất tiếng nói.
Nhưng không phải nói với tôi.
Anh nói… với khoảng không trước mặt.
Giọng anh rất khẽ.
– Anh xin lỗi…
Tôi đứng chết lặng.
Anh tiếp tục nói, giọng run run:
– Anh biết… em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh…
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Anh đang nói với ai?
Trong vườn chỉ có mình anh.
Anh cúi xuống đất, đặt chiếc nhẫn xuống.
Rồi nói tiếp:
– Nhưng anh không còn cách nào khác…
Tôi cảm thấy tim mình như rơi xuống.
Từng câu nói của anh khiến tôi càng lúc càng hoang mang.
Anh ngồi xuống cạnh cái giếng cũ, hai tay ôm đầu.
– Mười năm rồi… đêm nào anh cũng mơ thấy em…
Tôi suýt bật ra tiếng.
Mười năm?
Nhưng chúng tôi mới cưới nhau tám năm.
Vậy… người anh đang nói đến là ai?
Một lúc sau, anh đứng dậy và quay vào nhà.
Tôi vội chạy vòng ra phía trước, giả vờ nằm ngủ.
Khi anh bước vào phòng, tôi vẫn nhắm mắt.
Nhưng trong lòng tôi như có cơn bão.
Sáng hôm sau, khi anh đi làm, tôi ra vườn.
Tôi đến đúng chỗ anh đã đứng.
Dưới gốc chuối, đất có dấu bị đào lên.
Tôi run tay bới nhẹ.
Chỉ vài phút sau… tôi chạm vào thứ gì đó cứng.
Tôi kéo lên.
Đó là một chiếc hộp gỗ cũ.
Bên trong… là rất nhiều thứ.
Những bức ảnh cũ.
Một chiếc kẹp tóc.
Và… một bức thư đã ngả màu.
Tôi mở bức thư ra.
Những dòng chữ đầu tiên khiến tôi chết lặng.
“Anh Hưng,
Nếu một ngày em không còn nữa, xin anh đừng quay lại khu vườn này… vì nơi đó sẽ nhắc anh nhớ tới lỗi lầm của mình…”
Tôi đọc đến đây mà tay run lên.
Tên người gửi… là Lan.
Nhưng Lan là ai?
Tôi tiếp tục đọc.
Và chỉ vài dòng sau… tôi bỗng thấy trước mắt mình tối sầm.
Bởi vì sự thật trong bức thư ấy… hoàn toàn khác với những gì tôi từng nghĩ về người chồng của mình suốt tám năm qua.
Và khi hiểu ra tất cả…
Tôi mới biết lý do vì sao mỗi đêm anh đều ra khu vườn đó.
Một bí mật mà anh đã giấu suốt… mười hai năm.