Nếu bạn hỏi tôi khoảnh khắc nào trong đời khiến tôi chết lặng nhất… thì không phải là lúc chiếc xe lao tới.
Mà là khi tôi tỉnh lại.
Và nghe thấy tiếng cười.
Tiếng cười của chính gia đình chồng tôi… đang ăn mừng cái chết của tôi.
—
Tai nạn xảy ra vào một buổi tối mưa.
Tôi vẫn nhớ rất rõ. Mưa rơi nặng hạt, đường trơn, ánh đèn xe loang loáng. Tôi vừa rời công ty, đầu óc còn đang nghĩ xem tối nay nên nấu gì cho cả nhà.
Tôi chưa bao giờ nghĩ… đó lại là buổi tối thay đổi toàn bộ cuộc đời mình.
Một cú va chạm mạnh.
Tiếng phanh chói tai.
Rồi… tối đen.
—
Khi tôi tỉnh lại, mọi thứ mờ nhòe.
Không phải trong phòng bệnh sáng đèn như tôi tưởng.
Mà là một căn phòng tối, chỉ có ánh đèn vàng hắt vào từ khe cửa.
Tôi không thể cử động. Cơ thể đau nhức như bị xé ra từng mảnh.
Tôi muốn gọi ai đó… nhưng cổ họng không phát ra được tiếng.
Rồi tôi nghe thấy.
Tiếng người nói chuyện.
—
“Bác sĩ nói chắc không qua khỏi đâu.”
Giọng mẹ chồng tôi.
Tôi nhận ra ngay.
“Thế thì tốt quá, đỡ phải lằng nhằng.”
Giọng chị chồng.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Ừ, chứ nó mà sống lại thì tiền đâu mà lấy. 10 tỷ hồi môn đấy, không phải ít đâu.”
Tiếng cười.
Rõ ràng.
Lạnh lẽo.
—
Tôi nằm đó.
Không thể mở mắt hoàn toàn.
Nhưng tai thì nghe rõ từng chữ.
Từng câu như dao cứa vào tim.
Họ đang nói về tôi.
Như thể tôi đã chết.
Không… tệ hơn.
Như thể họ đang mong tôi chết.
—
“Con trai mình khổ bao nhiêu năm rồi, giờ mới có cơ hội đổi đời.”
Mẹ chồng tôi nói, giọng nhẹ tênh.
“Chỉ cần nó chết, tiền về tay mình. Lúc đó muốn cưới ai chẳng được.”
Chị chồng cười.
“Đúng rồi, em thấy con bé kia cũng được, xinh xắn, lại biết điều hơn con này nhiều.”
Con bé kia?
Tôi hiểu.
Họ đã có sẵn người thay thế.
Chỉ chờ tôi… chết.
—
Tôi muốn hét lên.
Muốn ngồi dậy.
Muốn hỏi họ: “Tôi đã làm gì sai?”
Nhưng cơ thể tôi bất động.
Chỉ có nước mắt… chảy ngược vào trong.
—
Tôi đã từng tin mình may mắn khi lấy được một người chồng hiền lành.
Anh không giàu. Không giỏi ăn nói.
Nhưng tôi nghĩ… anh tử tế.
Gia đình tôi khá giả. Bố mẹ cho tôi 10 tỷ làm của hồi môn khi cưới.
Tôi không tiếc.
Vì tôi nghĩ mình đang đầu tư vào hạnh phúc.
Nhưng hóa ra… tôi chỉ là một con số.
Một cái ví di động.
Và giờ… là một “tài sản” họ đang chờ thanh lý.
—
Cánh cửa mở ra.
Tôi nghe tiếng bước chân quen thuộc.
Chồng tôi.
Tim tôi thắt lại.
Tôi chờ đợi… một điều gì đó.
Có thể là lo lắng.
Có thể là đau đớn.
Có thể là… một chút tình cảm.

“Bác sĩ nói sao rồi?” – anh hỏi.
“Khó qua khỏi lắm.” – mẹ anh trả lời.
Một khoảng lặng.
Tôi nín thở.
“Thế… giấy tờ chuẩn bị chưa?”
Anh nói.
Bình thản.
Lạnh lùng.
Như đang hỏi về một hợp đồng.
—
Khoảnh khắc đó… tôi chết thật rồi.
Không phải chết về thể xác.
Mà là chết trong lòng.
—
Tôi không biết mình đã nằm như vậy bao lâu.
Chỉ biết rằng… sau đêm đó, tôi không còn là con người cũ nữa.
—
May mắn – hoặc có lẽ là định mệnh – tôi không chết.
Bác sĩ nói tôi qua cơn nguy kịch.
Nhưng họ không biết… điều gì đang chờ đợi phía sau.
—
Khi tôi tỉnh lại hoàn toàn, người đầu tiên tôi yêu cầu gặp… không phải chồng.
Mà là luật sư của bố tôi.
—
Tôi kể hết.
Không sót một chi tiết.
Từng câu nói. Từng giọng cười.
Ông im lặng rất lâu.
Rồi chỉ nói một câu:
“Con muốn làm gì?”
—
Tôi không trả lời ngay.
Vì lần đầu tiên trong đời… tôi không còn là người chịu đựng nữa.
—
Tôi xuất viện sau gần hai tháng.
Gia đình chồng tôi “bất ngờ”.
Họ diễn rất giỏi.
Mẹ chồng ôm tôi khóc.
Chị chồng hỏi han.
Chồng tôi nắm tay tôi, nói anh đã lo lắng thế nào.
Nếu tôi không nghe thấy đêm hôm đó… có lẽ tôi đã tin.
—
Tôi cười.
Nhẹ nhàng.
Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
—
Ba tháng sau, tôi đề nghị chuyển toàn bộ tài sản sang tên chung vợ chồng.
Lý do?
“Tăng sự tin tưởng.”
Họ không nghi ngờ.
Ngược lại… còn vui mừng.
—
Nhưng họ không biết…
Những gì họ ký… không phải là giấy nhận tiền.
Mà là giấy từ bỏ.
—
Tôi đã chuyển toàn bộ tài sản sang một quỹ đứng tên riêng tôi trước đó.
Hợp pháp.
Hợp lệ.
Không thể tranh chấp.
—
Ngày tôi nộp đơn ly hôn… cũng là ngày mọi thứ vỡ lở.
Chồng tôi sốc.
Gia đình anh ta hoảng loạn.
Họ tìm luật sư. Họ đe dọa. Họ cầu xin.
Nhưng đã quá muộn.
—
“Em làm vậy là sao?” – anh ta hét lên.
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên… tôi không còn thấy gì.
Không yêu.
Không hận.
Chỉ là… trống rỗng.
—
“Tôi chỉ làm điều mà anh đã mong muốn từ đầu.” – tôi nói.
“Anh muốn tôi chết để lấy tiền.”
“Còn tôi… chỉ đơn giản là không chết thôi.”
—
Căn phòng im lặng.
Không ai nói được gì.
—
Tôi rời đi hôm đó.
Không quay đầu.
—
Bây giờ, khi ngồi viết những dòng này, tôi vẫn nhớ rất rõ tiếng cười của họ đêm đó.
Nó ám ảnh tôi.
Nhưng cũng chính nó… đã cứu tôi.
—
Nếu hôm đó tôi không tỉnh lại.
Nếu tôi không nghe thấy.
Có lẽ… tôi vẫn đang sống trong một giấc mơ đẹp.
Một giấc mơ… mà cái giá phải trả là cả mạng sống.
—
Người ta thường nói:
“Gia đình là nơi an toàn nhất.”
Nhưng không ai nói… rằng đôi khi, chính nơi đó lại là nơi nguy hiểm nhất.
—
Bạn hỏi tôi có hận họ không?
Không.
Vì họ đã cho tôi nhìn thấy sự thật.
Dù cái giá… là quá đắt.
—
Và nếu có ai hỏi tôi điều gì đáng sợ nhất trong cuộc đời này…
Tôi sẽ không nói là cái chết.
Mà là việc… bạn nghĩ có người yêu thương mình.
Trong khi họ chỉ đang chờ ngày bạn biến mất.