Ngày bác sĩ nói chồng tôi phải mổ não gấp, tôi cảm giác cả thế giới như sụp xuống.
Hôm đó là một buổi chiều mưa lất phất. Tôi vẫn nhớ rất rõ mùi thuốc sát trùng trong phòng khám, ánh đèn trắng lạnh lẽo và gương mặt tái nhợt của chồng khi bác sĩ đặt tấm phim chụp lên bàn.
Bác sĩ chỉ vào một vùng đậm màu trên tấm phim.
“Đây là khối u.”
Tôi nghe hai chữ “khối u” mà tai ù đi.
Tôi nắm chặt tay chồng. Tay anh lạnh toát.
Bác sĩ nói tiếp, giọng nghiêm túc:
“May là phát hiện sớm. Nhưng phải mổ sớm, càng sớm càng tốt.”
Tôi run run hỏi:
“Chi phí… khoảng bao nhiêu ạ?”
Bác sĩ suy nghĩ một lúc.
“Ít nhất cũng phải chuẩn bị khoảng hai trăm đến ba trăm triệu.”
Hai trăm triệu.
Tôi nghe con số đó mà tim thắt lại.
Vợ chồng tôi làm công nhân. Thu nhập hai người cộng lại mỗi tháng chỉ hơn mười triệu. Bao nhiêu năm đi làm, tiền tích góp chẳng đáng là bao.
Nhưng khi nghe đến con số hai trăm triệu, trong đầu tôi chợt lóe lên một tia hy vọng.
Hai trăm triệu.
Đúng bằng số tiền vợ chồng tôi từng gửi mẹ chồng giữ hộ.
Chuyện đó xảy ra cách đây ba năm.
Ngày ấy vợ chồng tôi vừa bán được một mảnh đất nhỏ ở quê chồng, là đất ông bà để lại cho anh. Sau khi bán, trừ đi một ít trả nợ, chúng tôi còn đúng hai trăm triệu.
Tôi định gửi ngân hàng.
Nhưng mẹ chồng lúc đó nói:
“Tiền để ngân hàng làm gì, lãi được bao nhiêu đâu. Đưa mẹ giữ cho, sau này khi nào cần mẹ đưa.”
Bà nói rất chắc chắn.
“Tiền để trong nhà người ngoài biết thì nguy hiểm. Mẹ giữ hộ cho.”
Chồng tôi cũng gật đầu.
“Đưa mẹ giữ cho yên tâm.”
Thế là tôi đưa toàn bộ hai trăm triệu cho bà.
Tôi còn nhớ lúc đó bà cầm tiền, gấp lại cẩn thận rồi cất vào tủ.
Bà nói một câu mà lúc đó tôi thấy rất ấm lòng:
“Tiền của vợ chồng mày, mẹ chỉ giữ hộ thôi.”
Ba năm trôi qua.
Chúng tôi chưa từng hỏi lại.
Cho đến ngày hôm đó.
Sau khi rời khỏi bệnh viện, tôi ngồi rất lâu ngoài hành lang. Chồng tôi thì cúi đầu, hai tay đan vào nhau.
Anh nói nhỏ:
“Hay thôi em… mình đừng mổ.”
Tôi quay sang nhìn anh.
“Anh nói gì vậy?”
Anh cười buồn.
“Anh sợ tốn tiền… rồi nếu mổ xong vẫn…”
Anh không nói hết câu.
Tôi nắm chặt tay anh.
“Đừng nghĩ linh tinh. Chúng ta có tiền.”
Anh nhìn tôi ngạc nhiên.
“Tiền đâu?”
Tôi nói ngay:
“Mẹ đang giữ hai trăm triệu của mình.”
Anh im lặng vài giây.
Rồi anh gật đầu.
“Ừ… anh quên mất.”
Tối hôm đó, tôi và chồng về nhà mẹ chồng.
Bà sống một mình trong căn nhà cấp bốn ở cuối làng. Bố chồng tôi mất đã lâu.
Khi chúng tôi đến, bà đang ngồi xem tivi.
Thấy chúng tôi, bà hơi ngạc nhiên.
“Giờ này còn về làm gì?”
Chồng tôi ngồi xuống cạnh bà.
“Mẹ… con có chuyện muốn nói.”
Anh kể cho bà nghe chuyện khối u.
Tôi thấy mặt bà thoáng biến sắc.
Bà im lặng khá lâu.
Rồi bà hỏi:
“Có chắc phải mổ không?”
Chồng tôi gật đầu.
“Bác sĩ nói phải mổ sớm.”
Tôi hít một hơi thật sâu rồi nói:
“Mẹ… con muốn xin lại số tiền hai trăm triệu vợ chồng con gửi mẹ giữ mấy năm trước.”
Không khí trong phòng bỗng im lặng.
Tôi nghĩ bà sẽ gật đầu ngay.
Dù sao đó cũng là tiền của vợ chồng tôi.
Nhưng bà không nói gì.
Bà chỉ nhìn tôi.
Ánh mắt bà… rất lạ.
Một lúc sau, bà thở dài rồi nói một câu khiến tôi chết lặng.
“Tiền đó… mẹ tiêu rồi.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Dạ?”
Bà lặp lại, giọng bình thản:
“Mẹ tiêu rồi.”
Tôi nhìn sang chồng.
Anh cũng sững sờ.
“Tiêu… rồi là sao hả mẹ?”
Bà nói như thể đó là chuyện rất bình thường.
“Thì tiêu chứ sao.”
Tôi cảm giác máu dồn lên đầu.
“Nhưng… đó là tiền của vợ chồng con.”
Bà nhìn tôi, ánh mắt hơi khó chịu.

“Tiền đưa cho mẹ rồi thì mẹ dùng.”
Tôi không thể tin nổi.
“Nhưng lúc đó mẹ nói chỉ giữ hộ…”
Bà cắt ngang.
“Thì lúc đó mẹ nghĩ vậy.”
Tôi thấy tay mình run lên.
“Vậy mẹ dùng tiền đó làm gì?”
Bà trả lời rất thản nhiên:
“Mẹ cho em chồng mày.”
Cả người tôi như bị ai đó tạt nước lạnh.
Em chồng tôi – thằng út – là người mà cả nhà đều biết… chỉ giỏi ăn chơi.
Nó từng nợ nần, từng bị đòi tiền khắp nơi.
Tôi quay sang chồng.
Anh cúi đầu.
Tôi hỏi bà, giọng gần như nghẹn lại:
“Mẹ… cho nó hết hai trăm triệu?”
Bà gật đầu.
“Ừ.”
Tôi không kìm được nữa.
“Nhưng đó là tiền vợ chồng con để dành!”
Bà nhíu mày.
“Thì nó cũng là con mẹ.”
Câu nói đó như một nhát dao.
Tôi nhìn bà, không biết phải nói gì.
Bà nói tiếp:
“Nó nợ người ta. Nếu mẹ không giúp thì người ta đánh nó.”
Tôi cười chua chát.
“Vậy còn con trai mẹ thì sao? Nó sắp phải mổ não.”
Bà im lặng.
Một lúc sau bà nói một câu khiến cả căn phòng nặng nề.
“Nó còn vợ.”
Tôi nhìn bà.
“Ý mẹ là sao?”
Bà nhún vai.
“Thì vợ chồng mày tự lo.”
Câu nói đó… khiến tôi hiểu một điều.
Trong mắt bà, hai trăm triệu của vợ chồng tôi không quan trọng bằng thằng con út.
Đêm hôm đó, tôi và chồng về nhà trong im lặng.
Trên đường về, anh không nói một câu nào.
Về đến nhà, anh ngồi xuống ghế.
Rồi bất ngờ anh bật cười.
Tiếng cười… nghe rất đau.
Anh nói:
“Anh xin lỗi em.”
Tôi ngồi xuống cạnh anh.
“Anh xin lỗi vì chuyện gì?”
Anh nhìn tôi.
“Vì đã để em tin mẹ anh.”
Tôi không nói gì.
Một lúc sau, anh nói thêm một câu khiến tôi nghẹn lại.
“Anh không trách mẹ.”
Tôi quay sang nhìn anh.
“Anh không trách thật à?”
Anh gật đầu.
“Bà sinh ra anh.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy khoảng cách giữa tình thân và công bằng… xa đến thế.
Nhưng cao trào của câu chuyện… vẫn chưa dừng ở đó.
Hai ngày sau.
Khi tôi đang chạy vạy khắp nơi để vay tiền mổ cho chồng…
Tôi nhận được một cuộc điện thoại.
Người gọi là em chồng tôi.
Nó nói một câu khiến tôi chết lặng lần thứ hai trong đời.
“Chị… em trả lại tiền cho anh chị.”
Tôi sững người.
“Tiền nào?”
Nó nói:
“Tiền mẹ cho em.”
Tôi không hiểu.
“Em nói gì vậy?”
Nó thở dài.
“Em không biết đó là tiền của anh chị.”
Tôi im lặng.
Nó nói tiếp:
“Mẹ nói đó là tiền của bà.”
Tôi cảm thấy tim mình thắt lại.
Hóa ra…
Ngay cả em chồng tôi cũng không biết sự thật.
Nó nói một câu khiến tôi suy nghĩ rất lâu:
“Nếu em biết đó là tiền anh chị để dành… em không bao giờ lấy.”
Lúc đó tôi mới nhận ra.
Có những vết thương trong gia đình… không phải vì tiền.
Mà vì cách người ta đối xử với nhau.
Và điều khiến câu chuyện này gây tranh cãi nhất đến tận bây giờ là…
Nhiều người nói mẹ chồng tôi sai.
Nhưng cũng có người nói:
“Tiền đã đưa cho mẹ rồi, bà dùng thế nào là quyền của bà.”
Còn bạn… nếu là bạn trong câu chuyện đó…
Bạn sẽ trách ai?
Mẹ chồng.
Người chồng.
Hay chính người vợ đã quá tin tưởng?