Ngày ký vào tờ đơn ly hôn, tôi không khóc.
Không phải vì tôi mạnh mẽ, mà vì nước mắt đã cạn từ rất lâu rồi—cạn từ những đêm nằm quay mặt vào tường, nghe tiếng anh thở đều như chưa từng có chuyện gì xảy ra; cạn từ những lần tôi cố giải thích, còn anh thì chỉ im lặng hoặc buông vài câu lạnh như nước đá.
Phòng xử hôm ấy không đông, chỉ có tôi, anh, vàmẹ anh. Người phụ nữ từng gọi tôi là “con dâu ngoan” giờ ngồi khoanh tay, ánh mắt sắc lẹm như đang nhìn một kẻ xa lạ.
Tôi ký xong trước
Anh ký sau, nét chữ vẫn mạnh mẽ như ngày nào—cái ngày anh nắm tay tôi trước bàn thờ gia tiên, nói rằng sẽ bảo vệ tôi cả đời.
Cả đời… hóa ra chỉ vỏn vẹn ba năm.
Tôi đứng dậy trước, không muốn ở lại thêm một giây nào nữa. Nhưng vừa bước ra khỏi phòng, chưa kịp thở ra một hơi nhẹ nhõm, thì phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập.
“Đứng lại!”
Giọng anh.
Tôi quay lại.
Và rồi… bốp!
Một vật gì đó bay thẳng vào mặt tôi, đau rát.
Chiếc ba lô.
Cũ kỹ, sờn rách, khóa kéo gần như hỏng.
Tôi loạng choạng suýt ngã, tay vô thức ôm lấy mặt. Khi nhìn xuống, nhận ra đó là chiếc ba lô quen thuộc… tim tôi chợt nhói lên.
Anh đứng đó, ánh mắt lạnh tanh:
“Của cô đấy. Mang hết đi. Đừng để lại thứ gì ở nhà tôi.”
Mẹ anh đứng bên cạnh, khẽ hừ một tiếng:
“Người như cô, không xứng giữ bất cứ thứ gì của nhà này.”
Tôi không đáp.
Chỉ cúi xuống, nhặt chiếc ba lô lên.
Nó nhẹ hơn tôi tưởng.
Nhẹ đến mức… giống như cuộc hôn nhân này—nhìn thì đầy đủ, nhưng bên trong trống rỗng.
Tôi quay lưng đi.
Không khóc.
Ít nhất là cho đến khi về đến căn phòng trọ nhỏ bé của mình.
Tối hôm đó, tôi ngồi một mình trên chiếc giường ọp ẹp, nhìn chằm chằm vào chiếc ba lô.
Tôi không muốn mở.
Vì tôi biết, bên trong chắc chẳng có gì tốt đẹp—có thể là vài bộ quần áo cũ, vài thứ linh tinh mà họ không thèm giữ lại.
Nhưng… có một cảm giác rất lạ.
Chiếc ba lô này… không phải của tôi.
Ít nhất, không phải cái tôi mang theo khi rời khỏi nhà anh.
Tôi hít một hơi sâu.
Rồi kéo khóa.
Kẹt… kẹt…
Chiếc khóa cũ phát ra âm thanh chói tai, như đang chống cự.
Và khi nó mở ra—
Tôi đứng hình.
Bên trong… không phải quần áo.
Không phải đồ cũ.
Mà là…
Tiền.
Rất nhiều tiền.
Những cọc tiền được buộc gọn gàng, xếp kín bên trong ba lô.
Tôi run tay, lấy một cọc ra.
Tờ 500 nghìn.
Dày cộm.
Tôi không biết chính xác là bao nhiêu, nhưng chỉ cần nhìn thôi cũng đủ hiểu—đây không phải số tiền nhỏ.
Tim tôi đập dồn dập.
“Cái này… là sao…?”
Tôi lục tiếp.
Dưới lớp tiền, là một phong bì.
Màu vàng.
Không đề tên.
Tôi mở ra.
Bên trong là một tờ giấy… và một chiếc chìa khóa nhỏ.
Tôi nhận ra nét chữ.
Là của anh.

“Anh biết em sẽ mở cái ba lô này khi chỉ còn một mình.
Nếu em đang đọc những dòng này, có lẽ mọi thứ đã kết thúc thật rồi.
Anh xin lỗi.
Xin lỗi vì đã chọn cách này.
Xin lỗi vì đã làm em tổn thương… trước mặt tất cả mọi người.”
Tôi cắn môi.
Ngón tay siết chặt tờ giấy.
Từng chữ như đâm vào tim.
“Em chắc hẳn đang nghĩ anh là một kẻ tệ bạc.
Ừ, anh cũng nghĩ vậy.
Nhưng nếu anh không làm thế… họ sẽ không buông tha cho em.”
Tôi sững lại.
“Họ”… là ai?
“Công ty anh phá sản từ nửa năm trước.
Anh giấu em.
Không phải vì anh không tin em, mà vì anh không muốn em phải lo lắng.
Anh vay tiền để cứu vãn.
Ban đầu là ngân hàng.
Sau đó… là người ngoài.”
Tay tôi bắt đầu run mạnh hơn.
Một linh cảm xấu dâng lên.
“Anh đã sai.
Rất sai.
Số tiền ngày càng lớn.
Và anh không còn khả năng trả.
Họ bắt đầu tìm đến nhà.
Tìm đến… em.”
Một giọt nước mắt rơi xuống tờ giấy.
Tôi nhớ lại… những ngày gần đây, có vài người lạ đứng trước cổng, ánh mắt dò xét.
Tôi đã hỏi.
Anh nói chỉ là khách hàng.
Hóa ra…
“Anh không thể để họ động vào em.
Cách duy nhất là khiến em rời khỏi anh.
Một cách dứt khoát.
Một cách… khiến em ghét anh.”
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
“Chiếc ba lô này là toàn bộ số tiền anh còn lại.
Anh bán xe.
Bán cả căn nhà đứng tên anh.
Tất cả… đều ở đây.
Cộng thêm một khoản anh gửi riêng cho em từ trước.”
Tôi chết lặng.
“Chiếc chìa khóa là căn hộ nhỏ anh mua từ lâu, đứng tên em.
Anh chưa từng nói.
Vì anh muốn dành nó cho một ngày đặc biệt.
Nhưng giờ… có lẽ không còn cơ hội nữa.”
Tôi bật khóc.
Lần đầu tiên trong ngày.
“Đừng tìm anh.
Đừng quay lại.
Hãy sống một cuộc đời khác.
Một cuộc đời không có anh.
Nếu có thể… hãy quên anh đi.”
Dòng cuối cùng…
mực bị nhòe.
Không biết là do nước hay… nước mắt.
Tôi ngồi chết lặng.
Không biết bao lâu.
Chỉ biết rằng khi ngẩng lên, trời đã tối đen.
Căn phòng nhỏ trở nên ngột ngạt.
Tôi ôm chiếc ba lô vào lòng.
Nó không còn nhẹ nữa.
Nó nặng.
Nặng như tất cả những gì tôi vừa biết.
Hóa ra…
Người đàn ông tôi hận nhất trong ngày hôm nay…
lại là người đang cố bảo vệ tôi bằng cách tàn nhẫn nhất.
Nhưng tôi không chấp nhận.
Không.
Không thể chấp nhận việc anh tự mình gánh hết mọi thứ rồi biến mất như thế.
Tôi đứng bật dậy.
Lau nước mắt.
Cầm điện thoại.
Gọi cho anh.
“Tút… tút…”
Không liên lạc được.
Tôi gọi lại.
Vẫn vậy.
Một cảm giác hoảng loạn dâng lên.
Tôi nhìn xuống chiếc chìa khóa trong tay.
Căn hộ.
Có lẽ… đó là nơi duy nhất anh để lại dấu vết.
Đêm đó, tôi không ngủ.
Sáng sớm hôm sau, tôi bắt taxi đến địa chỉ ghi trong phong bì.
Một khu chung cư cũ.
Không quá tồi, nhưng cũng không phải nơi anh từng nhắc đến.
Tôi lên tầng.
Đứng trước cánh cửa.
Tim đập loạn.
Tôi tra chìa khóa.
Click.
Cửa mở.
Bên trong… sạch sẽ.
Nhưng lạnh lẽo.
Không có dấu hiệu ai ở.
Tôi bước vào.
Nhìn quanh.
Rồi… tôi thấy.
Trên bàn.
Một tập hồ sơ.
Và một tờ giấy khác.
Lần này… không phải nét chữ của anh.
Mà là… một con số điện thoại.
Kèm theo một dòng chữ:
“Muốn biết anh ta đang ở đâu… thì gọi.”
Tôi đứng đó.
Trái tim như rơi xuống vực.
Câu chuyện… chưa kết thúc.
Mà chỉ mới bắt đầu.
Và đó là lúc tôi phải lựa chọn—
Rời đi, giữ lấy cuộc sống an toàn mà anh đã cố gắng tạo ra cho tôi…
Hay bước tiếp, lao vào mọi nguy hiểm…
để tìm lại người đàn ông đã tự tay đẩy tôi ra xa.
Tôi siết chặt tờ giấy.
Rồi… bấm gọi.
“Alô?”
Giọng bên kia trầm, lạnh.
Tôi hít sâu.
“Tôi là vợ cũ của anh ấy.”
Một khoảng lặng.
Rồi… tiếng cười khẽ vang lên:
“Cuối cùng… cô cũng tìm đến.”
Tôi không biết quyết định của mình là đúng hay sai.
Chỉ biết rằng—
Có những cuộc hôn nhân kết thúc bằng một tờ giấy.
Nhưng có những cuộc hôn nhân…
chỉ thực sự bắt đầu sau khi đã ly hôn.