Năm tôi 8 tuổi tôi tuyên bố sẽ cưới anh Hùng hàng xóm làm chồng…14 năm sau lúc tôi ra trường đã có công việc ổn định, anh Hùng lúc đó làm giám đốc bất ngờ cầm hoa sang tỏ tình “Thế e có muốn làm vợ anh nữa không”….
Năm tôi 8 tuổi, cả xóm ai cũng biết tôi “đã có chồng”.
Chồng tương lai của tôi tên là Hùng – anh hàng xóm hơn tôi gần chục tuổi, cao ráo, hiền lành, hay sửa đồ giúp mấy nhà quanh xóm.
Hôm đó, tôi đứng giữa sân, tay chống nạnh, tuyên bố hùng hồn trước mặt người lớn:
“Sau này lớn lên, con sẽ cưới anh Hùng làm chồng!”
Cả xóm cười ầm.
Anh Hùng ngượng chín mặt, xoa đầu tôi:
“Con nít biết gì mà nói chuyện cưới xin.”
Tôi phụng phịu:
“Con biết chứ! Con thương anh Hùng nhất!”
Từ hôm ấy, mỗi lần thấy anh, tôi đều gọi:
“Chồng ơi!”
Cả xóm lại được trận cười nghiêng ngả.
Còn anh thì chỉ biết lắc đầu, cười hiền:
“Lớn lên rồi con sẽ quên thôi.”
⸻
Thời gian trôi nhanh hơn tôi tưởng.
14 năm sau, tôi 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, có công việc ổn định ở thành phố.
Tôi không còn là con bé tóc ngắn lem nhem ngày nào, mà là một cô gái trưởng thành, biết lo cho bản thân, biết mơ ước cho tương lai.
Còn anh Hùng…
Anh không còn là anh thợ sửa điện quanh xóm năm xưa.
Anh là giám đốc một công ty xây dựng nhỏ, đi xe hơi về quê mỗi dịp giỗ Tết.
Ngày tôi chuyển đồ về nhà sau khi nhận việc, trời nắng chang chang.
Tôi đang lúi húi dọn đồ trong sân thì nghe tiếng xe dừng lại trước cổng.

Quay ra, tôi sững người.
Anh Hùng đứng đó, trong bộ vest gọn gàng, tay ôm một bó hoa….