Một người mẹ nghèo bán trái cây ven đường, trái cây bị dập nát nhiều do vận chuyển. Một vị khách sang trọng ghé lại, cố tình chọn hết những quả xấu nhất và trả giá cao: “Tôi thích ăn quả chín nẫu thế này này, thơm lắm”. Thế nhưng, khi vị khách vừa quay lưng đi, bà lão bỗng đứng khựng lại vì phát hiện ra một thứ lạ lùng kẹp giữa xấp tiền thừa.
CHƯƠNG 1: TẤM LÒNG TRONG VỎ BỌC XA HOA
Nắng chiều thành phố bắt đầu đổ những vệt dài hanh hao trên mặt đường nhựa bốc hơi hầm hập. Ở một góc ngã tư không tên, nép mình dưới bóng mát khiêm tốn của một cây sộp già, bà Sáu ngồi lặng lẽ bên mẹt trái cây của mình. Đó là một mẹt hàng đầy những gam màu buồn tẻ: mấy nải chuối cau đã bắt đầu lốm đốm trứng cuốc, vài quả đu đủ vỏ trầy trụa và mớ quýt đường vẹo vọ.
Bà Sáu lấy chiếc nón lá rách vành quạt lấy quạt để, mồ hôi rịn ra trên những nếp nhăn xô lệch nơi khóe mắt. Sáng nay, chuyến xe đò chở hàng từ quê lên gặp sự cố, tài xế thắng gấp khiến mấy thùng trái cây chồng chéo lên nhau. Đến khi bà nhận được hàng để mang ra góc phố này, quá nửa số trái cây đã dập nát, bầm tím. Với một người bán hàng rong lấy công làm lãi như bà, mẹt hàng này không chỉ là vốn liếng mà còn là hy vọng về bữa cơm chiều của hai đứa cháu nhỏ đang đợi ở căn phòng trọ chật hẹp.
“Trái cây gì mà nát tương thế này, ai mà mua nổi bà già?”
Một người phụ nữ diện bộ đồ bộ sặc sỡ dừng xe lại, đưa tay bới mớ quýt rồi lắc đầu ngán ngẩm. Bà Sáu lí nhí, giọng run run: “Dạ, tại xe chở đi đường xa nó va đập… Cô xem giúp được quả nào không, tôi để rẻ cho, coi như lấy vốn thôi cô.”
Người phụ nữ nọ không đáp, chỉ tặc lưỡi rồi vít ga phóng đi, để lại một làn khói bụi mịt mù và cái nhìn buồn bã của người đàn bà gầy gò. Bà Sáu thở dài, đưa bàn tay thô ráp, chai sạn vuốt lại những quả đu đủ bị móp một bên. Bà biết, người thành phố họ chuộng cái đẹp, cái mã bên ngoài. Những quả chín quá lứa, vỏ ngoài thâm đen như thế này thường bị coi là đồ bỏ đi. Nếu hôm nay không bán được, ngày mai chúng sẽ lên men, và số tiền ít ỏi trong túi bà cũng theo đó mà tan biến.
Giữa lúc bà đang định thu dọn mẹt hàng để dời sang một góc khác vắng hơn, một chiếc xe ô tô đen bóng, sang trọng từ từ tấp vào lề đường.
Chiếc xe ô tô đen bóng dừng lại ngay sát mẹt hàng của bà Sáu. Cánh cửa xe mở ra, một người đàn ông trạc tuổi trung niên, mặc bộ vest xám phẳng phiu bước xuống. Trông ông toát lên vẻ quyền quý, khác hẳn với không khí bụi bặm, xô bồ của góc ngã tư này. Bà Sáu hơi lúng túng, vội vã kéo vạt áo sờn cũ, định bụng sẽ mời chào nhưng lại e ngại vì món hàng của mình quá đỗi tồi tàn.
“Bà cụ, chỗ trái cây này bán thế nào?” – Người đàn ông lên tiếng, giọng trầm ấm.
Bà Sáu run run chỉ vào mẹt quýt và mấy quả đu đủ: “Dạ… thưa ông, hôm nay hàng bị dập nhiều quá. Ông xem, mấy quả đu đủ này chín nẫu rồi, quýt cũng bị móp vỏ. Nếu ông không chê, tôi bán rẻ cho ông… chỉ mong thu lại chút vốn tiền xe thôi ạ.”
Người đàn ông không hề lộ vẻ khó chịu. Ông cúi xuống, đôi bàn tay sạch sẽ, trắng trẻo bắt đầu nhặt những quả quýt dập nát nhất, những quả đu đủ bị bầm đen nhiều nhất cho vào túi. Bà Sáu hốt hoảng: “Ấy, ông đừng lấy mấy quả đó! Quả đó hỏng rồi, để tôi nhặt mấy quả còn nguyên hơn cho ông.”
Ông khách mỉm cười, ánh mắt hiền từ: “Không sao đâu bà. Tôi lại thích ăn quả chín nẫu thế này này, thơm lắm. Với lại tôi về dầm đường làm sinh tố, quả chín kỹ thế này mới ngọt.”
Nói rồi, ông nhặt sạch toàn bộ số trái cây xấu xí nhất trong mẹt. Khi tính tiền, bà Sáu nói lí nhí một con số rất nhỏ, nhưng người đàn ông rút ra một xấp tiền mệnh giá lớn, kẹp gọn gàng rồi đưa cho bà: “Bà cứ giữ lấy, coi như tôi mua hết chỗ này để bà về sớm với các cháu. Nắng nôi thế này ngồi đây cực lắm.”
Bà Sáu chưa kịp định thần để thối tiền thừa thì người đàn ông đã quay lưng bước nhanh lên xe. Chiếc xe lăn bánh, để lại bà Sáu đứng ngẩn ngơ giữa cái nắng chiều. Bà run rẩy mở xấp tiền ra để đếm lại, ý định sẽ chạy theo trả nếu ông đưa dư quá nhiều. Thế nhưng, giữa những tờ tiền polyme phẳng phiu, bà chợt khựng lại. Một tấm ảnh cũ kỹ, ố vàng bị kẹp chặt ở giữa. Trong ảnh là một người phụ nữ trẻ mặc áo bà ba, tay bế một đứa trẻ sơ sinh, bên cạnh là một người đàn ông có vết sẹo mờ trên trán.
Tim bà Sáu đập liên hồi. Vết sẹo đó, gương mặt người phụ nữ đó… Bà rụng rời tay chân, chiếc nón lá rơi bộp xuống đất. “Trời đất ơi, chẳng lẽ là…” Bà lẩm bẩm, nước mắt bỗng trào ra. Đó chính là bức ảnh duy nhất của con trai và con dâu bà – những người đã mất tích trong một vụ tai nạn đường thủy mười lăm năm trước, để lại cho bà hai đứa cháu mồ côi. Tại sao người đàn ông sang trọng kia lại có bức ảnh này?
Bà Sáu vội vàng gom mẹt hàng, đôi chân già nua cố chạy theo hướng chiếc xe vừa đi, nhưng chiếc xe đã mất hút vào dòng người đông đúc. Bà ngã quỵ xuống lề đường, ôm chặt tấm ảnh vào lòng mà khóc nức nở.
CHƯƠNG 2: SỰ THẬT ĐẰNG SAU SỰ GIÀU SANG
Tối hôm đó, bà Sáu không tài nào chợp mắt nổi. Căn phòng trọ mười mét vuông dường như càng trở nên ngột ngạt. Bà nhìn hai đứa cháu đang ngủ say, rồi lại nhìn tấm ảnh. Trong tấm ảnh, người đàn ông có vết sẹo ấy chính là con trai cả của bà – anh Thành. Nhưng người đàn ông đi ô tô lúc chiều, dù già hơn, dù sang trọng hơn, nhưng đôi mắt và đặc biệt là vết sẹo trên trán ấy… không thể sai được.
Sáng hôm sau, bà Sáu không ra chợ. Bà tìm đến địa chỉ của một văn phòng công ty in trên danh thiếp nhỏ xíu cũng được kẹp trong xấp tiền – “Công ty Xây dựng Minh Thành”. Với bộ quần áo tươm tất nhất dù đã bạc màu, bà đứng trước tòa nhà cao tầng, đôi mắt láo liên tìm kiếm.
“Bà tìm ai ở đây?” – Anh bảo vệ nhìn bà với ánh mắt nghi ngại.
You may also like
“Tôi… tôi tìm ông chủ. Người hôm qua đã mua trái cây của tôi.” – Bà Sáu ấp úng.
Sau một hồi thuyết phục và đưa ra tấm danh thiếp, bà được dẫn vào sảnh chờ. Một lát sau, người đàn ông hôm qua xuất hiện. Thấy bà Sáu, ông hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng trấn tĩnh, mời bà vào phòng làm việc riêng.
“Bà tìm tôi có chuyện gì sao? Hay tiền hôm qua tôi đưa chưa đủ?” – Ông hỏi, giọng có phần hơi xa cách hơn lúc ở vỉa hè.
Bà Sáu đặt tấm ảnh lên bàn, giọng run rẩy: “Thành… có phải là con không? Thành ơi, mẹ đây mà!”
Người đàn ông bỗng lặng người. Một thoáng dao động xẹt qua đôi mắt ông, nhưng rồi ông lạnh lùng đẩy tấm ảnh lại phía bà: “Bà nhận nhầm người rồi. Tôi tên là Minh, không phải Thành. Tấm ảnh đó có lẽ là của ai đó đánh rơi trong xe tôi, tôi kẹp vào tiền định bụng lát nữa vứt đi nhưng quên mất.”
Bà Sáu bàng hoàng: “Không thể nào! Vết sẹo này, nốt ruồi bên cánh mũi này… Mẹ làm sao quên được con trai mình! Suốt mười lăm năm qua, mẹ cứ ngỡ con đã chìm dưới dòng nước dữ, mẹ đã lập bàn thờ cho con…”
“Đủ rồi!” – Ông Minh quát khẽ, gương mặt trở nên căng thẳng. “Tôi nói bà nhầm rồi. Mời bà về cho, tôi còn nhiều việc phải làm.”
Nhưng ngay lúc đó, một người phụ nữ sang trọng khác bước vào phòng. Thấy bà Sáu, bà ta sững sờ rồi nhìn sang ông Minh với vẻ mặt hoảng hốt: “Anh… sao bà ấy lại ở đây? Em đã bảo anh phải dứt khoát cơ mà!”
Hóa ra, người đàn ông này đúng là Thành. Anh không chết trong vụ tai nạn năm xưa mà bị mất trí nhớ một thời gian, được một gia đình giàu có cứu giúp. Khi trí nhớ hồi phục, anh đã có một cuộc sống mới, một danh phận mới và một người vợ giàu có – người phụ nữ vừa bước vào. Cô ta biết rõ quá khứ của chồng nhưng vì sự ích kỷ, sợ gia đình chồng nghèo khổ làm ảnh hưởng đến hình ảnh thượng lưu của mình, cô ta đã ép anh phải cắt đứt liên lạc với quá khứ.
Cuộc tranh cãi nổ ra ngay trong phòng làm việc. Người vợ không tiếc lời nhục mạ bà Sáu là kẻ đào mỏ, đến để bám víu. Thành đứng giữa, đôi bàn tay nắm chặt, gương mặt biến dạng vì đau đớn và hối hận. Bà Sáu nhìn con trai, nhìn sự giàu sang giả tạo đang bao trùm lấy anh, lòng bà đau như cắt. Bà không cần tiền, bà chỉ cần con.
CHƯƠNG 3: QUAY VỀ VỚI YÊU THƯƠNG
Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi người vợ của Thành gọi bảo vệ vào để đuổi bà Sáu ra ngoài. Bà Sáu không chống cự, bà chỉ nhìn Thành một lần cuối, đôi mắt đục ngầu lệ: “Thành à, mẹ già rồi, chẳng sống được bao lâu nữa. Hai đứa nhỏ – con của con – chúng nó nhớ bố lắm. Mẹ không đến đây để xin tiền. Mẹ chỉ muốn biết con còn sống để lòng mẹ thanh thản. Nếu con thấy mẹ làm xấu mặt con… thì mẹ đi.”
Bà Sáu quay lưng, bóng dáng gầy guộc lảo đảo bước ra cửa. Thành đứng chôn chân tại chỗ. Tiếng quát tháo của người vợ bên tai bỗng trở nên vô nghĩa. Ký ức về những ngày nghèo khó nhưng ấm áp, về bát canh chua mẹ nấu, về tiếng cười của hai đứa trẻ văng vẳng hiện về. Anh nhìn vào mẹt trái cây dập nát anh mua hôm qua vẫn còn đặt trên góc bàn – đó là cái cớ duy nhất anh dùng để được nhìn thấy mẹ sau bao năm dằn vặt.
“Dừng lại!” – Thành hét lên.
Anh chạy đến bên mẹ, quỳ sụp xuống ngay trước mặt các nhân viên và người vợ của mình. “Mẹ! Con lỗi đạo với mẹ, với các con của con!”
Mặc cho người vợ đe dọa sẽ ly hôn và mang theo toàn bộ tài sản, Thành vẫn nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của bà Sáu. Anh hiểu rằng, sự giàu sang mà không có cội nguồn, không có đạo đức thì chỉ là một cái lồng son tù túng. Anh thà quay lại làm một người lao động nghèo nhưng có mẹ, có con, còn hơn sống trong sự dối trá.
Vài ngày sau, một cảnh tượng ấm áp diễn ra tại căn phòng trọ nhỏ hẹp. Thành không còn mặc vest, anh mặc chiếc áo thun đơn giản, ngồi cùng bà Sáu và hai đứa con nhỏ bên mâm cơm đạm bạc. Anh đã quyết định rời bỏ vị trí tại công ty của nhà vợ, chấp nhận ra đi tay trắng để bắt đầu lại từ đầu bằng chính sức lao động của mình.
Anh thuê một gian hàng nhỏ ở chợ cho mẹ, để bà không phải ngồi vỉa hè nắng nóng nữa. Hai đứa trẻ vui sướng ôm lấy bố, chúng không quan tâm bố giàu hay nghèo, chúng chỉ biết từ nay gia đình đã đoàn viên.
Bà Sáu ngồi nhìn con và cháu, nụ cười rạng rỡ hiện trên khuôn mặt già nua. Bà nhận ra rằng, những quả trái cây dẫu có dập nát, bầm tím vỏ ngoài nhưng bên trong vẫn ngọt lịm nếu ta biết trân trọng. Con người cũng vậy, địa vị và tiền bạc chỉ là cái vỏ bên ngoài, giá trị thật sự nằm ở tấm lòng hiếu thảo và sự lương thiện.
Câu chuyện về người đàn ông đi xe sang mua trái cây dập để tìm lại mẹ đã trở thành một giai thoại đẹp khắp khu phố. Người ta học được rằng: Trong cuộc sống, có những thứ mất đi có thể tìm lại được, nhưng tình thâm cốt nhục và đạo làm con thì nếu đánh mất, cả đời này sẽ chẳng thể bình yên. Ánh nắng chiều lại đổ xuống ngã tư, nhưng lần này nó không còn hanh hao nữa, mà ấm áp lạ thường.