Tôi gặp anh lần đầu vào một buổi sáng đầu tuần, khi đang đứng ở quầy lễ tân chờ làm thủ tục nhận việc.
Tòa nhà công ty cao, sáng bóng, người ra vào tấp nập. Tôi là nhân viên mới, còn đang loay hoay với đống giấy tờ thì một người đàn ông bước vào. Anh mặc vest đơn giản nhưng rất chỉnh tề, dáng cao, gương mặt điềm đạm. Điều khiến tôi chú ý không phải là vẻ ngoài đó, mà là… hai hộp cơm anh cầm trên tay.
Một hộp màu đen, một hộp màu trắng, cả hai đều gọn gàng, sạch sẽ. Nhìn qua thôi cũng thấy được chuẩn bị rất kỹ.
Anh đi thẳng vào, vừa đi vừa gật đầu chào mọi người. Nhân viên lễ tân lập tức đứng dậy:
“Chào anh Minh ạ.”
Tôi hơi giật mình. Hóa ra đó là giám đốc.
Người ta vẫn hay nói giám đốc thường lạnh lùng, xa cách, nhưng anh Minh thì khác. Anh chỉ khẽ cười, ánh mắt nhẹ nhàng.
“Có nhân viên mới à?”
Lễ tân chỉ về phía tôi. Tôi luống cuống cúi đầu chào.
Anh nhìn tôi một giây, gật đầu:
“Cố gắng làm tốt nhé.”
Chỉ một câu đơn giản, nhưng lại khiến tôi cảm thấy… dễ chịu.
Sau đó, anh đi thẳng về phía thang máy. Nhưng trước khi vào, anh rẽ qua phòng bảo vệ.
Tôi tò mò nhìn theo.
Anh đặt một trong hai hộp cơm xuống bàn, nói với chú bảo vệ:
“Vợ cháu nấu nhiều quá, chú ăn giúp cháu không bỏ phí nhé.”
Chú bảo vệ cười hiền:
“Cậu cứ để đấy, tôi ăn sau.”
Anh Minh gật đầu, rồi mới bước vào thang máy.
Tôi đứng đó, trong lòng có chút ngạc nhiên.
Một giám đốc… ngày nào cũng mang cơm cho bảo vệ?
Những ngày sau đó, tôi dần quen với công việc. Và cũng dần quen với hình ảnh… hai hộp cơm trưa của giám đốc Minh.
Ngày nào cũng vậy. Đúng 11 giờ 30, anh sẽ đi xuống tầng một, đặt một hộp cơm vào phòng bảo vệ, vẫn câu nói cũ:
“Vợ tôi nấu nhiều quá…”
Có hôm tôi đi ngang qua, vô tình thấy bên trong hộp cơm.
Không phải kiểu cơm bình thường.
Cơm được chia từng ngăn gọn gàng. Món mặn, món xào, canh riêng, thậm chí còn có trái cây tráng miệng. Tất cả đều được nấu rất chỉn chu, nhìn là biết người làm bỏ rất nhiều tâm huyết.
Mọi người trong công ty bắt đầu bàn tán.
“Vợ giám đốc đảm thật đấy.”
“Ngày nào cũng nấu hai phần cơm nhìn ngon thế kia, đúng là có phúc.”
“Chắc anh Minh chiều vợ lắm nên mới được vậy.”
Những câu nói đó lan ra, dần dần trở thành một “câu chuyện đẹp” trong công ty.
Một người chồng thành đạt.
Một người vợ đảm đang.
Một gia đình hạnh phúc.
Còn tôi… không hiểu sao lại thấy có gì đó… không đúng.
Một hôm, tôi ở lại công ty làm thêm. Gần 7 giờ tối, tòa nhà đã vắng người. Tôi xuống tầng một mua nước thì thấy chú bảo vệ đang ngồi ăn cơm.
Chính là hộp cơm trưa hôm nay.
Tôi ngạc nhiên:
“Chú chưa ăn ạ?”
Chú cười:
“Ăn rồi, nhưng hôm nay để dành lại, tối ăn tiếp.”
Tôi ngồi xuống, tò mò hỏi:
“Ngày nào giám đốc cũng mang cơm cho chú, chú có thấy… ngại không?”
Chú bảo vệ nhìn tôi một lúc, rồi thở dài.
“Ngại chứ. Nhưng cậu ấy bảo nếu tôi không nhận thì cậu ấy cũng bỏ đi.”
“Tại sao lại bỏ ạ? Đồ ăn ngon thế mà…”
Chú không trả lời ngay. Một lúc sau, chú mới nói nhỏ:
“Cô mới vào nên không biết… Vợ cậu Minh mất rồi.”
Tôi sững người.
“Dạ?”
“Mất gần một năm rồi.”
Tôi không nói nên lời.
“Thế… những hộp cơm này…”
Chú nhìn hộp cơm trước mặt, ánh mắt chùng xuống.
“Là cậu ấy tự nấu.”
Tối hôm đó, tôi về nhà mà đầu óc vẫn quay cuồng.
Hình ảnh người đàn ông mặc vest chỉnh tề, tay xách hai hộp cơm, miệng cười nhẹ nói “vợ tôi nấu nhiều quá”… cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.
Hóa ra… tất cả chỉ là một câu nói dối.
Nhưng tại sao?
Một người như anh Minh… tại sao lại phải nói dối điều đó?
Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý nhiều hơn.
Buổi sáng, anh thường đến sớm hơn mọi người. Có hôm tôi đến lúc 7 giờ 30 đã thấy anh trong văn phòng.
Một lần tôi vô tình đi ngang qua pantry, thấy anh đang đứng rửa một chiếc hộp cơm.
Chỉ có một mình anh.
Không có ai khác.
Động tác rất chậm, rất cẩn thận.
Không giống một người “có vợ nấu cơm”.
Một tháng sau, công ty tổ chức liên hoan. Mọi người rủ nhau uống khá nhiều. Anh Minh cũng uống.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh… không giữ được vẻ bình tĩnh như thường ngày.
Đến gần cuối buổi, mọi người đã về gần hết. Chỉ còn vài người thân thiết.
Anh ngồi một mình ở góc, trước mặt là ly rượu chưa uống hết.
Không hiểu sao, tôi lại tiến lại gần.
“Anh Minh… anh về chưa ạ?”
Anh ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt hơi đỏ.
“Chưa.”
Tôi do dự một chút, rồi nói:
“Em… em biết chuyện rồi.”
Anh không hỏi “chuyện gì”. Chỉ im lặng nhìn tôi.
“Tại sao anh lại nói là vợ anh nấu cơm?”
Một câu hỏi có lẽ hơi đường đột.
Nhưng tôi vẫn hỏi.
Anh cười. Một nụ cười rất nhẹ, nhưng buồn.
“Vì nếu không nói vậy… thì tôi phải nói gì?”
Tôi không trả lời được.
Anh nhìn ra ngoài cửa kính, giọng trầm xuống:
“Cô ấy mất rồi. Nếu tôi nói thật… thì mọi người sẽ hỏi. Hỏi tại sao mất. Mất khi nào. Tôi có buồn không. Tôi có cô đơn không.”
Anh dừng lại một chút.
“Tôi không muốn trả lời những câu hỏi đó mỗi ngày.”
Tôi im lặng.
“Còn nếu tôi nói ‘vợ tôi nấu nhiều quá’… thì mọi người chỉ cười. Thế là xong.”
Một cách né tránh… đơn giản mà hiệu quả.
“Nhưng… tại sao anh vẫn nấu hai phần?”
Anh không trả lời ngay.
Phải mất một lúc rất lâu, anh mới nói:
“Vì trước đây… cô ấy luôn nấu hai phần.”
Câu chuyện sau đó… anh kể cho tôi nghe, như một người đã giữ quá lâu trong lòng.
Vợ anh tên là Hạ.
Hai người quen nhau từ khi còn là sinh viên. Hạ học nấu ăn, còn anh học kinh tế. Những ngày còn khó khăn, Hạ thường nấu cơm mang đến cho anh.
“Anh phải ăn đủ thì mới học được.” — đó là câu cô ấy hay nói.
Sau khi ra trường, anh đi làm, dần dần thăng tiến. Còn Hạ mở một quán ăn nhỏ.
Cuộc sống không giàu có, nhưng rất ấm.
“Mỗi sáng, cô ấy đều dậy từ 5 giờ để nấu cơm cho tôi.” — anh nói, giọng nhẹ như đang kể một chuyện của ai khác.
“Lúc nào cũng hai hộp. Một hộp cho tôi, một hộp dự phòng. Cô ấy bảo ‘lỡ anh đói thì có cái ăn’.”
Tôi khẽ hỏi:
“Rồi chuyện gì xảy ra?”
Anh im lặng rất lâu.
“Tai nạn.”
Chỉ hai chữ.
“Ngày hôm đó, cô ấy trên đường đi chợ. Tôi đang họp. Khi nhận được điện thoại… thì đã muộn rồi.”
Giọng anh không run. Nhưng chính sự bình thản đó lại khiến tôi thấy nghẹn.
“Trước hôm đó, cô ấy vẫn dậy sớm nấu cơm cho tôi.”
Anh cười, nhưng mắt không cười.
“Trong tủ lạnh vẫn còn đồ ăn cô ấy chuẩn bị dở.”
Sau tang lễ, anh không đến công ty một thời gian.
Khi quay lại, mọi thứ vẫn như cũ.
Chỉ có một điều thay đổi.
Anh bắt đầu… tự nấu cơm.
“Mỗi sáng tôi dậy sớm, làm giống như cô ấy từng làm.” — anh nói.
“Tại sao?”
Anh nhìn tôi.
“Vì nếu không làm vậy… tôi sẽ không biết mình phải sống tiếp như thế nào.”
Tôi hỏi:
“Còn hộp cơm đưa cho chú bảo vệ?”
Anh cười nhẹ:
“Trước đây, cô ấy cũng hay nấu dư. Tôi thường mang cho người khác.”
Anh ngừng lại.
“Giờ tôi vẫn làm vậy… như thể cô ấy vẫn đang ở đó.”
Đêm hôm đó, tôi về rất muộn.
Nhưng trong lòng lại nhẹ đi một cách kỳ lạ.
Tôi bắt đầu hiểu.
Câu nói “vợ tôi nấu nhiều quá”… không phải là một lời nói dối.
Mà là một cách để anh giữ lại… một phần ký ức.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó.
Một thời gian sau, trong công ty bắt đầu xuất hiện những lời xì xào khác.
“Giám đốc giả tạo quá.”
“Vợ mất rồi mà còn nói dối là vợ nấu cơm.”
“Làm màu để lấy lòng nhân viên thôi.”
Những lời nói đó… không phải ai cũng biết sự thật.
Và anh Minh… không giải thích.
Anh vẫn đều đặn mang hai hộp cơm mỗi ngày.
Vẫn câu nói cũ.
Vẫn nụ cười nhẹ.

Cho đến một ngày.
Chú bảo vệ bị đột quỵ.
Đó là buổi trưa. Khi anh Minh xuống như mọi khi, chú đã ngồi gục trên bàn.
Anh là người đầu tiên phát hiện.
Anh gọi cấp cứu, tự mình đưa chú vào viện.
Cả buổi chiều hôm đó, anh ở lại bệnh viện.
Không phải với tư cách giám đốc.
Mà như một người thân.
Khi bác sĩ hỏi:
“Anh là gì của bệnh nhân?”
Anh trả lời:
“Người nhà.”
Chú bảo vệ qua khỏi cơn nguy kịch.
Nhưng cần nghỉ làm dài hạn.
Ngày chú xuất viện, anh đến đón.
Trao cho chú một túi đồ, bên trong là… hai hộp cơm.
Chú cười, mắt đỏ:
“Cậu vẫn chưa bỏ thói quen này à?”
Anh lắc đầu.
“Không bỏ được.”
Ngày hôm đó, lần đầu tiên trong công ty, anh nói thật.
Không phải trong một cuộc họp lớn.
Chỉ là một buổi chiều bình thường.
Anh đứng trước mọi người, nói đơn giản:
“Những hộp cơm đó… là tôi tự nấu.”
Cả phòng im lặng.
“Vợ tôi mất rồi.”
Không ai nói gì.
“Nhưng tôi vẫn muốn giữ thói quen đó. Nếu mọi người thấy không thoải mái… tôi có thể dừng lại.”
Một khoảng lặng dài.
Rồi một người lên tiếng:
“Không cần dừng đâu anh.”
Một người khác:
“Bọn em… xin lỗi.”
Anh chỉ gật đầu.
Từ ngày đó, không còn ai nói anh “giả tạo” nữa.
Nhưng vẫn có người cho rằng…
“Anh không buông được quá khứ.”
“Như vậy là ích kỷ với chính mình.”
Còn tôi…
Tôi nghĩ khác.
Có những người, sau mất mát, họ cố quên.
Có những người, họ chọn nhớ.
Không phải vì họ yếu đuối.
Mà vì… đó là cách duy nhất để họ tiếp tục sống.
Giờ đây, mỗi trưa, tôi vẫn thấy anh Minh đi xuống tầng một.
Vẫn hai hộp cơm.
Nhưng có một điều thay đổi.
Không còn câu “vợ tôi nấu nhiều quá” nữa.
Thay vào đó, anh chỉ nói:
“Chú ăn giúp tôi nhé.”
Một câu nói đơn giản.
Nhưng tôi biết…
Ở đâu đó, trong từng hộp cơm ấy, vẫn có hình bóng của một người chưa từng rời đi.