Đêm hôm đó mưa như trút.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ cái cảm giác lạnh buốt len qua từng lớp áo mưa mỏng dính, thấm vào da thịt. Thành phố về khuya không hẳn là vắng, nhưng đủ để người ta thấy mình lạc lõng. Tôi – một tài xế xe ôm công nghệ – vẫn chạy thêm vài cuốc đêm với hy vọng kiếm thêm chút tiền trang trải tiền nhà, tiền sữa cho con.
Vợ tôi đang mang bầu tháng thứ tám. Cái bụng lớn dần lên mỗi ngày, còn nỗi lo trong tôi cũng vậy.
Đồng hồ chỉ gần 1 giờ sáng, app báo cuốc xe cuối cùng. Tôi nhận.
Điểm đón là một con hẻm nhỏ, tối om, nước mưa đọng thành từng vũng. Tôi dừng xe, tắt máy, kéo khẩu trang xuống thở dốc. Đèn điện chập chờn.
Một người đàn ông từ trong hẻm bước ra.
Anh ta mặc áo sơ mi ướt sũng, tóc tai bết lại, gương mặt hốc hác. Nhưng điều khiến tôi chú ý nhất… là ánh mắt. Nó không giống một người bình thường. Nó có gì đó… vừa hoảng loạn, vừa tuyệt vọng.
Anh ta lên xe mà không nói gì.
Tôi hỏi:
“Anh đi đâu ạ?”
Một lúc lâu sau, anh ta mới trả lời, giọng khàn đặc:
“Đi đâu cũng được… miễn là rời khỏi đây.”
Tôi hơi khựng lại. Nhưng rồi vẫn nổ máy.
—
Trên đường đi, trời mưa mỗi lúc một lớn. Đèn đường loang lổ qua màn nước. Anh ta ngồi phía sau, im lặng đến đáng sợ.
Được một đoạn, anh ta bất ngờ lên tiếng:
“Anh có tiền không?”
Tôi giật mình.
Bản năng đầu tiên là cảnh giác.
Những câu chuyện cướp giật, lừa đảo… tôi nghe không ít.
Tôi đáp dè chừng:
“Anh cần bao nhiêu?”
Anh ta nói nhỏ, gần như thì thầm:
“Tôi cần 2 triệu… gấp.”
Tôi phanh nhẹ xe.
“Xin lỗi anh, tôi không có nhiều vậy đâu.”
Anh ta im lặng vài giây, rồi nói:
“1 triệu cũng được… tôi sẽ trả lại. Tôi không phải người xấu.”
Câu nói đó… nghe quen đến mức sáo rỗng.
Tôi định từ chối.
Thật lòng, trong túi tôi lúc đó có hơn 1 triệu – là tiền tôi vừa gom góp mấy ngày qua để đóng tiền viện phí dự phòng cho vợ.
Một triệu… với tôi lúc đó là cả một vấn đề.
Nhưng không hiểu sao, tôi lại nhìn thấy ánh mắt anh ta qua gương chiếu hậu.
Ánh mắt của một người… đang ở đường cùng.
Tôi thở dài.
“Anh xuống đây đi.”
—
Chúng tôi dừng trước một cây ATM.
Tôi đứng dưới mái che, nhìn mưa rơi trắng xóa trước mặt. Trong đầu tôi là hình ảnh vợ nằm ở nhà, ôm bụng bầu, chờ tôi về.
Tôi có nên không?
Tôi có quyền mạo hiểm không?
Nhưng rồi… tôi vẫn đút thẻ vào máy.
Rút đúng 1 triệu.
Tôi đưa cho anh ta.
“Anh nhớ trả lại. Tôi không dư dả đâu.”
Anh ta cầm tiền, tay run run.
Rồi bất ngờ… anh ta cúi đầu.
Một cái cúi đầu rất sâu.
“Cảm ơn anh… nếu tôi còn sống, tôi sẽ trả.”
Tôi bật cười gượng.
“Anh nói như phim vậy.”
Anh ta không cười.
Chỉ nói một câu:
“Anh vừa cứu một mạng người.”
—
Anh ta xuống xe ở một cây cầu.
Không nói thêm gì.
Không để lại số điện thoại.
Không một lời hứa rõ ràng.
Chỉ là một người lạ… biến mất trong đêm mưa.
Tôi đứng đó vài giây, rồi lắc đầu.
“Chắc mất trắng rồi…”

Về đến nhà, vợ tôi vẫn chưa ngủ.
Cô ấy nhìn tôi, lo lắng:
“Anh đi đâu mà muộn vậy?”
Tôi kể sơ qua câu chuyện.
Vừa nghe xong, cô ấy đã bật dậy:
“Anh điên à? Nhà mình đang cần tiền mà anh cho người lạ mượn?”
Tôi im lặng.
Cô ấy tiếp:
“Lỡ người ta lừa thì sao? Lỡ mai em có chuyện gì cần tiền thì sao?”
Tôi không biết trả lời thế nào.
Chỉ nói:
“Anh thấy… không giúp thì không đành lòng.”
Cô ấy quay mặt đi.
“Anh lúc nào cũng vậy. Tốt bụng không đúng chỗ.”
Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện thêm.
—
Những ngày sau, tôi gần như quên mất chuyện đó.
Cuộc sống cuốn tôi đi.
Vợ tôi sinh con sớm hơn dự kiến.
Chi phí đội lên.
Tôi chạy xe nhiều hơn, ngủ ít hơn.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhớ đến người đàn ông đêm mưa đó.
Nhưng rồi lại tự nhủ:
“Thôi, coi như làm phúc.”
—
Ba tháng sau.
Một buổi sáng, khi tôi đang chuẩn bị ra ngoài chạy xe, có tiếng gõ cửa.
Tôi mở ra.
Một người đàn ông mặc vest đứng trước mặt.
Lịch sự. Chỉnh tề.
Tôi không nhận ra.
Anh ta mỉm cười.
“Anh còn nhớ tôi không?”
Tôi lắc đầu.
Anh ta nói tiếp:
“Đêm mưa… một triệu đồng… cây cầu…”
Tim tôi khựng lại.
Là anh ta.
Nhưng… hoàn toàn khác.
—
Chúng tôi ngồi xuống.
Anh ta kể.
Đêm hôm đó, anh ta vừa bị đối tác lừa, mất trắng. Công ty đứng trước nguy cơ phá sản. Anh ta nợ một khoản lớn, bị người ta truy đòi.
Anh ta đã nghĩ đến chuyện nhảy cầu.
“Nhưng rồi tôi gặp anh.”
Anh ta nhìn tôi.
“Anh không hỏi tôi là ai. Không nghi ngờ quá nhiều. Anh chỉ… giúp.”
Tôi cười gượng:
“Thì… tôi cũng phân vân lắm chứ.”
Anh ta lắc đầu.
“Không. Anh đã chọn giúp. Và điều đó… thay đổi mọi thứ.”
—
Anh ta không nhảy cầu.
Anh ta dùng số tiền đó để gọi một cuộc điện thoại cuối cùng.
Một cuộc gọi… cứu lại công ty.
Ba tháng sau, anh ta đứng trước mặt tôi – với tư cách là giám đốc một doanh nghiệp đang phục hồi mạnh mẽ.
Tôi nghe mà vẫn thấy… như mơ.
—
Rồi anh ta đặt lên bàn một phong bì.
“Tôi đến để trả nợ.”
Tôi xua tay:
“Không cần đâu, anh trả 1 triệu là được rồi.”
Anh ta cười.
“Trong này không phải 1 triệu.”
Tôi mở ra.
Bên trong là một xấp tiền dày.
Tôi sững người.
“Cái này… nhiều quá rồi…”
Anh ta nghiêm giọng:
“Không phải tiền. Đây là cơ hội.”
—
Anh ta đề nghị tôi về làm cho công ty anh.
Một công việc ổn định, lương cao gấp nhiều lần việc chạy xe.
Tôi lặng người.
Cơ hội… mà tôi chưa từng dám nghĩ tới.
—
Nhưng tối hôm đó, khi tôi kể với vợ, cô ấy lại im lặng rất lâu.
Rồi nói một câu khiến tôi chết lặng:
“Anh có chắc đây không phải là cái bẫy không?”
Tôi sững lại.
Cô ấy tiếp:
“Anh đã từng tin người lạ một lần. May mắn thì họ quay lại trả ơn. Nhưng không phải ai cũng vậy.”
Tôi không biết nói gì.
Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt vừa lo lắng, vừa… trách móc.
“Gia đình mình không có quyền thử sai nhiều lần đâu.”
—
Tôi trằn trọc cả đêm.
Một bên là cơ hội đổi đời.
Một bên là nỗi sợ.
Và một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi:
“Liệu lòng tốt… có luôn được đền đáp?”
—
Sáng hôm sau, tôi đứng trước công ty của anh ta.
Tòa nhà cao tầng.
Sáng bóng.
Xa lạ với một người như tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Rồi bước vào.
—
Nhiều năm sau, khi nhìn lại, tôi vẫn không biết quyết định hôm đó là đúng hay sai.
Tôi có một công việc tốt hơn.
Gia đình tôi đỡ vất vả hơn.
Nhưng mỗi lần nhớ lại đêm mưa đó… tôi vẫn thấy rùng mình.
Vì tôi biết…
Không phải ai cho đi cũng được nhận lại.
Và không phải phép màu nào… cũng xảy ra lần thứ hai.
—
Câu chuyện của tôi thường khiến người ta tranh cãi.
Có người nói tôi ngu.
Có người nói tôi may mắn.
Có người nói đó là nhân quả.
Còn tôi…
Tôi chỉ biết rằng, đêm hôm đó, nếu tôi không đưa ra quyết định đó…
Có thể một người đã chết.
Và có thể… cuộc đời tôi cũng đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
—
Đôi khi, chỉ một hành động nhỏ trong một đêm mưa…
Lại đủ sức thay đổi số phận của hai con người.
Nhưng điều đáng sợ nhất là…
Bạn sẽ không bao giờ biết trước…
Nó sẽ dẫn bạn đến đâu.