Tôi từng nghĩ hôn nhân của mình rất bình yên. Không quá giàu có, không lãng mạn như phim, nhưng đủ ổn định để người ta yên tâm mà sống.
Chồng tôi – Tuấn – là người đàn ông ít nói. Anh làm nhân viên kỹ thuật cho một công ty điện lạnh, tính tình hiền lành, ít giao du. Chúng tôi cưới nhau được bốn năm, chưa có con, nhưng cũng chưa từng xảy ra chuyện gì quá lớn.
Nếu phải nói một thói quen kỳ lạ của Tuấn, thì đó là… mỗi tối anh đều đi đổ rác.
Nghe thì rất bình thường.
Nhưng anh chỉ đi đúng… ba phút.
Lúc đầu tôi chẳng để ý. Nhà chung cư, thùng rác ở ngay cuối hành lang, đi ra đi vào nhanh là chuyện bình thường. Nhưng lâu dần tôi nhận ra… tối nào cũng vậy.
Khoảng chín giờ tối.
Anh đứng dậy, xách túi rác, đi ra ngoài.
Ba phút sau quay lại.
Không hơn.
Không kém.
Tôi từng trêu:
“Anh đổ rác mà chuẩn giờ thế, chắc thùng rác chấm công cho anh à?”
Tuấn chỉ cười:
“Thói quen thôi.”
Tôi cũng không nghĩ gì thêm.
Cho đến một buổi tối.
Hôm đó tôi đang rửa bát thì nghe tiếng cửa mở. Tuấn đi đổ rác như thường lệ. Nhưng đúng lúc đó điện thoại anh rung trên bàn.
Tin nhắn.
Màn hình sáng lên.
Tôi không cố ý đọc, nhưng dòng chữ hiện ra quá rõ.
“Anh ra chưa?”
Tim tôi khựng lại một nhịp.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Số điện thoại lạ.
Không tên.
Tin nhắn chỉ có ba chữ.
Anh ra chưa?
Đúng lúc đó cửa mở.
Tuấn bước vào.
Tôi hỏi ngay:
“Ai nhắn anh thế?”
Anh liếc điện thoại rồi nói rất nhanh:
“À… khách hỏi sửa máy lạnh.”
Tôi không hỏi thêm.

Nhưng trong đầu bắt đầu có một cái gì đó… rất khó chịu.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý.
Đúng chín giờ tối.
Tuấn xách rác.
Ra ngoài.
Ba phút.
Quay lại.
Không bao giờ mang điện thoại theo.
Một lần tôi giả vờ nói:
“Anh đổ rác hộ em, em đi cùng.”
Anh khựng lại một chút.
Rồi nói:
“Em cứ nghỉ đi, có mấy bước thôi.”
Nói xong anh đi luôn.
Lúc đó tôi bắt đầu thấy… có gì đó không đúng.
Nhưng tôi vẫn tự an ủi.
Chắc mình nghĩ nhiều.
Ba phút.
Ba phút thì làm được gì?
Cho đến một buổi tối khác.
Hôm đó tôi quyết định thử.
Tuấn vừa ra khỏi cửa.
Tôi đếm.
Một.
Hai.
Ba.
Đến giây thứ ba mươi, tôi nhẹ nhàng mở cửa, bước ra hành lang.
Hành lang chung cư vắng tanh.
Không thấy Tuấn.
Tôi đi ra cuối hành lang.
Thùng rác ở đó.
Nhưng… không có ai.
Tim tôi bắt đầu đập mạnh.
Tôi nhìn quanh.
Rồi chợt thấy cầu thang bộ bên cạnh thùng rác… hé mở.
Tôi bước lại gần.
Bên trong vọng ra tiếng nói nhỏ.
Một giọng nữ.
“…nhanh lên, người ta thấy bây giờ…”
Giọng Tuấn thì thầm:
“Chỉ ba phút thôi.”
Tôi đứng chết lặng ngoài cửa.
Ba phút.
Hóa ra ba phút đó… không phải để đổ rác.
Tôi không bước vào.
Không làm ầm lên.
Tôi quay về nhà.
Ngồi xuống ghế.
Đúng ba phút sau, Tuấn mở cửa bước vào.
Anh nhìn tôi.
“Tối nay em chưa ngủ à?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Đổ rác xong rồi à?”
Anh gật.
“Ừ.”
Tôi chỉ nói một câu:
“Lần sau nhớ buộc túi rác chặt hơn.”
Anh hơi khựng lại.
“Ý em là sao?”
Tôi cười nhẹ.
“Không có gì.”
Tối hôm đó tôi không ngủ.
Nhưng tôi cũng không nói gì thêm.
Tôi muốn xem… trò này kéo dài được bao lâu.
Ba tháng sau.
Cuộc sống vẫn diễn ra bình thường.
Tuấn vẫn đi đổ rác mỗi tối.
Ba phút.
Chính xác.
Tôi cũng giả vờ như không biết gì.
Cho đến một buổi chiều.
Chuông cửa vang lên.
Tôi mở cửa.
Trước cửa là một cô gái khoảng hai mươi mấy tuổi.
Mặt tái nhợt.
Tóc buộc vội.
Nhưng thứ khiến tôi chết lặng… là cái bụng to lù lù của cô ta.
Cô ta nhìn tôi.
Rồi nói thẳng:
“Cho tôi gặp anh Tuấn.”
Tôi hỏi:
“Cô là ai?”
Cô ta đặt tay lên bụng.
“Người mang thai con anh ấy.”
Tôi nghe mà tai ù đi.
Đúng lúc đó Tuấn từ trong phòng bước ra.
Nhìn thấy cô ta.
Mặt anh tái mét.
“Lan… sao em đến đây?”
Cô gái bật khóc ngay trước cửa.
“Ba tháng rồi anh còn hỏi em sao em đến?”
Hàng xóm bắt đầu mở cửa.
Nhìn sang.
Chỉ vài phút sau… cả hành lang đầy người.
Lan – cô gái đó – ôm bụng nói lớn:
“Anh bảo chỉ gặp em ba phút mỗi tối thôi mà! Giờ em có bầu ba tháng rồi, anh định trốn đến bao giờ?”
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào.
Tôi đứng yên.
Không khóc.
Không la hét.
Chỉ nhìn Tuấn.
Anh lắp bắp:
“Không… không phải…”
Lan bật cười chua chát.
“Không phải cái gì?”
Rồi cô ta quay sang tôi.
“Chị không biết à? Ba tháng nay tối nào anh ấy cũng xuống cầu thang gặp tôi.”
Cả hành lang ồ lên.
Một bà hàng xóm nói nhỏ:
“Thảo nào thấy nó đổ rác đúng giờ…”
Tuấn quay sang tôi.
“Em… em nghe anh giải thích…”
Nhưng tôi giơ tay.
“Không cần.”
Tôi nhìn Lan.
Rồi hỏi một câu khiến tất cả im bặt.
“Cô chắc cái thai là của chồng tôi?”
Lan gật mạnh.
“Chắc.”
Tôi quay vào nhà.
Lấy điện thoại.
Bấm một cuộc gọi.
Mười phút sau.
Một người đàn ông trung niên bước lên hành lang.
Ông mặc đồng phục bảo vệ chung cư.
Vừa nhìn thấy Lan, ông đã quát:
“Con lại gây chuyện gì nữa đấy?”
Lan giật mình.
“Bố… sao bố ở đây?”
Tôi nhìn Tuấn.
Rồi nói chậm rãi:
“Ba tháng trước tôi đã thấy hai người trong cầu thang.”
“Tôi không nói gì, vì tôi muốn xem mọi chuyện đi xa đến đâu.”
Tôi quay sang người đàn ông.
“Chú là bảo vệ ca đêm ở đây đúng không?”
Ông gật, mặt đỏ bừng.
Tôi tiếp:
“Ba tháng qua chú chắc cũng biết con gái mình làm gì mỗi tối.”
Lan bắt đầu run.
“Chị… chị nói gì vậy?”
Tôi mở điện thoại.
Bật một đoạn video.
Trong video là camera hành lang.
Tuấn đi xuống cầu thang.
Hai phút sau Lan đi theo.
Nhưng… một phút sau nữa.
Một người đàn ông khác cũng bước vào.
Cả hành lang im phăng phắc.
Tôi nói:
“Cô gặp chồng tôi ba phút.”
“Nhưng sau đó… cô còn gặp thêm ai nữa, chắc cô biết rõ.”
Lan nhìn video.
Mặt trắng bệch.
Tôi nói tiếp:
“Tôi đã nhờ ban quản lý trích xuất camera ba tháng.”
“Cô muốn xét nghiệm ADN không?”
Tuấn đứng chết lặng.
Còn cả hành lang thì… vỡ òa tiếng bàn tán.
Lan ôm bụng bật khóc.
Còn tôi chỉ nói một câu cuối cùng:
“Ba phút mỗi tối.”
“Đúng là quá đủ… để phá nát một cuộc hôn nhân.”
Tôi đóng cửa.
Bên ngoài vẫn còn tiếng ồn ào.
Nhưng trong nhà… mọi thứ bỗng im lặng đến đáng sợ.
Và lần đầu tiên sau bốn năm kết hôn…
Tôi nhận ra.
Có những cuộc hôn nhân… thực ra đã kết thúc từ rất lâu.
Chỉ là người trong cuộc… chưa dám thừa nhận mà thôi.