Mẹ vợ theo con rể đi làm ăn xa cả năm trời, ai ngờ một ngày 2 người ấy b;i.ến m;ấ;t không dấu vết cùng nhau, chỉ để lại cho tôi 1 thứ b;ẽ b;à;ng
Cho đến bây giờ, khi ngồi viết những dòng chữ này trong t;;ái t;;ê cõi lòng, tôi vẫn đặt ra câu hỏi cho mình, không biết tôi đã sai lầm từ đâu để dẫn đến chuyện m;;a đưa lối, qu;;ỷ dẫn đường cho mẹ tôi và chồng tôi thế này.
Có lẽ mọi sai lầm bắt đầu từ việc tôi đã thuyết phục chồng tôi sau khi cưới về ở rể ngay trong căn nhà của mẹ. Chồng tôi người dưới tỉnh; khi lấy tôi, cả hai vợ chồng còn trẻ, chưa có điều kiện để mua nhà riêng.
Nhà mẹ tôi lại rộng rãi, là căn hộ chung cư có 3 phòng ngủ, mẹ nhường vợ chồng tôi một căn phòng rộng, em trai một phòng và mẹ tôi một phòng.
Hầu như vào mùa du lịch, chồng tôi vắng nhà có khi vài ba tháng mới về thăm nhà một lần. Mẹ tôi còn trẻ, lại có vốn ngoại ngữ nhờ những năm tháng làm tiếp viên ở nhà hàng, chồng tôi bảo mẹ làm thêm phụ anh ấy, vừa là để mẹ vui vẻ vừa là để mẹ kiếm thêm thu nhập.
Thế rồi mọi chuyện bắt đầu từ đây… Đọc tiếp câu chuyện ở dưới cmt![]()
![]()
Mẹ vợ theo con rể đi làm ăn xa cả năm trời, ai ngờ một ngày 2 người ấy b;i.ến m;ấ;t không dấu vết cùng nhau, chỉ để lại cho tôi 1 thứ b;ẽ b;à;ng
Cho đến bây giờ, khi ngồi viết những dòng chữ này trong t;;ái t;;ê cõi lòng, tôi vẫn đặt ra câu hỏi cho mình, không biết tôi đã sai lầm từ đâu để dẫn đến chuyện m;;a đưa lối, qu;;ỷ dẫn đường cho mẹ tôi và chồng tôi thế này.
Có lẽ mọi sai lầm bắt đầu từ việc tôi đã thuyết phục chồng tôi sau khi cưới về ở rể ngay trong căn nhà của mẹ. Chồng tôi người dưới tỉnh; khi lấy tôi, cả hai vợ chồng còn trẻ, chưa có điều kiện để mua nhà riêng.
Nhà mẹ tôi lại rộng rãi, là căn hộ chung cư có 3 phòng ngủ, mẹ nhường vợ chồng tôi một căn phòng rộng, em trai một phòng và mẹ tôi một phòng.
Hầu như vào mùa du lịch, chồng tôi vắng nhà có khi vài ba tháng mới về thăm nhà một lần. Mẹ tôi còn trẻ, lại có vốn ngoại ngữ nhờ những năm tháng làm tiếp viên ở nhà hàng, chồng tôi bảo mẹ làm thêm phụ anh ấy, vừa là để mẹ vui vẻ vừa là để mẹ kiếm thêm thu nhập.
Thế rồi mọi chuyện bắt đầu từ đây…

Tôi từng nghĩ việc để mẹ theo chồng tôi đi làm chỉ là một sự sắp xếp tạm thời, một cách để cả hai có thêm thu nhập và bớt bức bối trong bốn bức tường.
Nhưng hóa ra… tôi đã tự tay đặt mồi lửa vào cuộc đời mình.
Thời điểm ấy, tôi bận rộn chăm con nhỏ và công việc văn phòng. Chồng tôi đi theo tour du lịch, hướng dẫn khách đoàn, có tháng đi miết không về. Mẹ tôi nghỉ hưu sớm, ở nhà buồn tay buồn chân. Tôi chỉ nghĩ đơn giản: “Mẹ đi cùng chồng thì có chồng trông chừng, đỡ lo hơn là để mẹ đi làm một mình.”
Họ ra đi, ban đầu là vài ngày. Rồi thành tuần. Rồi nhiều chuyến dài đến cả tháng trời.
Tôi vẫn nhớ những cuộc gọi video:
Mẹ tôi cười tươi: “Khách thương lắm con, mẹ phụ phiên dịch nhẹ nhàng thôi.”
Chồng tôi đứng cạnh, trông mệt nhưng rạng rỡ: “Có mẹ theo hỗ trợ anh đỡ cực hẳn.”
Tôi tin.
Tin một cách ngu ngốc.
Tin đến mức mẹ tôi đôi lúc ở lại thành phố nơi đoàn kết thúc tour một hai ngày, tôi cũng không nghi ngờ.
Đến ngày đột ngột cả hai biến mất.
Hôm đó là ngày 12 tháng 5. Tôi gọi mãi không ai nghe. Tin nhắn không ai trả lời. Công ty du lịch báo chồng tôi đã xin nghỉ “vài ngày để giải quyết việc gia đình”. Nhưng việc gia đình gì… tôi là vợ, sao không hay biết?
Tôi cuống cuồng như người mất trí.
Ba ngày sau, tôi nhận được tin nhắn từ ngân hàng. Tin nhắn ngắn ngủi, lạnh tanh:
“Tài khoản chung của bạn vừa bị rút toàn bộ: 438 triệu đồng.”
Đó là toàn bộ tiền tiết kiệm của hai vợ chồng từ ngày cưới đến giờ.
Tài khoản liên kết với mẹ tôi.
Cả hai cùng có quyền rút.
Tôi gần như ngã quỵ.
Và rồi như một nhát dao cuối cùng, khi tôi cố lần theo manh mối, gọi đến nhà nghỉ, khách sạn, các đoàn du lịch từng đặt, thì nhân viên ở một resort gửi cho tôi tấm ảnh:
Một bức ảnh họ vô tình chụp trong lễ hội biển – nơi chồng tôi và mẹ tôi đứng sát nhau, tay mẹ tôi khoác lên vai anh ta, nụ cười thân mật đến mức… không thể nói là vô tình.
Tôi chết lặng.
Không phải vì số tiền bị mất.
Mà vì sự phản bội đến từ hai người tôi tin tưởng nhất cuộc đời.
Hai tuần sau, họ vẫn không liên lạc.
Tôi phải sang nhà cậu tôi để hỏi.
Ngập ngừng mãi, cậu mới nói:
– “Chúng nó đi cùng nhau rồi. Chị… đừng tìm nữa.”
– “Đi? Là đi đâu?” – Tôi hỏi như người mất hồn.
Cậu nhìn tôi thương hại.
– “Đi nước ngoài rồi. Chúng nó làm visa trước đó mấy tháng… Chắc là tính toán hết rồi. Chúng nó… thân nhau lâu rồi, nhưng ai cũng nghĩ chị biết…”
Tôi bủn rủn tay chân.
Hóa ra cả làng đều biết, trừ tôi.
Quá khứ đổ ập xuống như tiếng cười nhạo:
Tin tưởng quá mức cũng là một dạng dại khờ.
Và thứ mà hai người ấy để lại cho tôi…
không chỉ là sự bẽ bàng.
Mà còn là một lá thư mẹ tôi để lại trong ngăn bàn:
“Con đừng tìm mẹ. Mẹ xin lỗi vì đã làm điều này. Mẹ sai, nhưng mẹ đã yêu anh ấy.
Mẹ biết con sẽ hận mẹ suốt đời… và mẹ chấp nhận.”
Tôi đọc đi đọc lại hàng trăm lần, cho đến khi tờ giấy nhàu như chính trái tim tôi.