Tôi chưa từng nghĩ rằng, có một ngày, người mà tôi tưởng như đã rời khỏi cuộc đời mình vĩnh viễn… lại quay trở về theo một cách khiến tôi không thể nào chấp nhận nổi.
Ngày bố gọi điện báo tin ông sẽ tái hôn, tôi đang ở cơ quan.
Giọng ông rất bình thản, thậm chí còn có chút… nhẹ nhõm:
“Bố định cuối tháng này làm đám cưới. Con thu xếp về nhé.”
Tôi sững lại vài giây.
“Bố… nói gì cơ?”
“Bố lấy vợ.”
Chỉ ba từ đơn giản, nhưng khiến tim tôi thắt lại.
Mẹ tôi mất gần 20 năm rồi. Tôi khi đó mới học lớp 3, còn quá nhỏ để hiểu hết mất mát là gì, chỉ biết từ đó trở đi, trong nhà thiếu đi một người phụ nữ, và bố trở thành tất cả.
Ông không đi bước nữa.
Bao nhiêu người khuyên, bao nhiêu người mai mối, ông đều từ chối.
Ông nói:
“Bố chỉ cần nuôi con khôn lớn là đủ.”
Và ông đã làm thật.
Một mình ông vừa làm cha, vừa làm mẹ. Những bữa cơm đơn giản, những lần đưa tôi đi học, những đêm tôi sốt cao ông thức trắng… tất cả đều khắc sâu trong ký ức tôi.
Vì thế, trong suy nghĩ của tôi, bố và mẹ… vẫn luôn là một cặp, dù mẹ đã không còn.
Vậy mà giờ đây…
“Bố… sao tự nhiên lại…” tôi không biết phải hỏi thế nào.
Ông cười nhẹ:
“Con lớn rồi. Bố cũng già rồi. Bố cần có người bầu bạn.”
Tôi im lặng.
Không phải tôi không hiểu.
Chỉ là… tôi chưa sẵn sàng.
—
Tôi về quê trước ngày cưới hai hôm.
Ngôi nhà cũ vẫn vậy, chỉ có điều… có thêm vài thứ mới. Rèm cửa thay màu, bàn ghế được sắp xếp lại, có thêm mấy chậu hoa trước hiên.
Nhìn vào, tôi biết… người phụ nữ kia đã bắt đầu bước vào cuộc sống của bố tôi từ trước đó.
“Con về rồi à?”
Bố từ trong nhà bước ra, gương mặt rạng rỡ hơn tôi tưởng.
Tôi gật đầu.
“Dạ.”
Tôi định hỏi về người phụ nữ đó, nhưng lại thôi.
Không hiểu sao, trong lòng tôi có một cảm giác rất lạ.
Vừa tò mò.
Vừa khó chịu.
—
Đến chiều, bố nói:
“Tối nay con gặp cô ấy nhé.”
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng lại dấy lên một sự căng thẳng khó tả.
Tôi tự nhủ, mình phải cư xử đàng hoàng.
Dù sao… đó cũng là lựa chọn của bố.
—
Khoảng 6 giờ tối, có tiếng xe dừng trước cổng.
Tôi đang trong bếp, tay bỗng khựng lại.
Bố đi ra mở cửa.
Tôi nghe thấy giọng một người phụ nữ:
“Em đến rồi.”
Chỉ một câu nói thôi… mà khiến tim tôi đập mạnh bất thường.
Không hiểu sao, giọng nói đó… có gì đó rất quen.
Quen đến mức khiến tôi lạnh sống lưng.
Tôi bước ra phòng khách.
Và rồi…
Tôi nhìn thấy bà.
Trong khoảnh khắc đó…
Mọi thứ trước mắt tôi như tối sầm lại.
Tôi không nghe thấy gì nữa.
Không thấy gì nữa.
Chỉ có một ý nghĩ duy nhất vang lên trong đầu:
“Không thể nào…”
—
Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trên giường.
Bố ngồi bên cạnh, vẻ mặt lo lắng.
“Con sao vậy? Tự nhiên lại ngất?”
Tôi không trả lời.
Chỉ nhìn chằm chằm về phía cửa.
Người phụ nữ đó đứng ở đó.
Ánh mắt bà nhìn tôi… cũng đầy bối rối.
Tôi bật dậy.
“Bố… cô ấy là ai?”
“Là vợ sắp cưới của bố,” ông đáp.
“Tên là gì?” tôi hỏi dồn.
Bố hơi ngạc nhiên:
“Lan.”
Tôi cảm thấy tim mình như ngừng đập.
Lan.
Không thể nào nhầm được.
“Tên đầy đủ?” tôi gần như hét lên.
Bố cau mày:
“Con làm sao vậy? Sao tự nhiên—”
“Bố trả lời con đi!” tôi cắt ngang.
Ông thở dài:
“Nguyễn Thị Lan.”
Tôi quay sang nhìn bà.
Gương mặt đó.
Đôi mắt đó.
Cả giọng nói nữa.
Dù đã gần 20 năm…
Tôi vẫn không thể quên.
“Cô… còn sống sao?” tôi thì thào.
Cả căn phòng im lặng.
Bố tôi sững lại:
“Con nói gì vậy?”
Tôi nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt.
“Cô là bạn thân của mẹ tôi.”
Bà tái mặt.
Còn bố tôi… thì chết lặng.

Không khí trong nhà trở nên ngột ngạt.
Bố quay sang tôi:
“Con nói rõ đi.”
Tôi cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng không hiểu.
“Bố còn nhớ ngày mẹ mất không?”
Ông gật đầu, giọng trầm xuống:
“Tai nạn giao thông…”
“Không,” tôi lắc đầu. “Không đơn giản vậy.”
Tôi quay sang bà Lan.
“Cô có muốn nói không? Hay để tôi nói?”
Bà im lặng.
Nhưng ánh mắt… đã lộ rõ sự hoảng loạn.
—
Ký ức ùa về.
Những mảnh ghép mà tôi đã cố quên… giờ đây lại hiện rõ mồn một.
Ngày đó, tôi còn nhỏ.
Nhưng tôi nhớ.
Tôi nhớ rất rõ hôm đó, mẹ tôi đi ra ngoài cùng một người.
Người đó… chính là bà.
Họ nói chuyện gì đó rất căng thẳng.
Rồi mẹ tôi lên xe.
Và… không bao giờ quay về nữa.
Sau đó, mọi người nói là tai nạn.
Nhưng tôi luôn cảm thấy… có gì đó không đúng.
Tôi đã từng kể với bố.
Nhưng ông không tin.
Hoặc… ông không muốn tin.
—
“Cô đã ở đó,” tôi nói, giọng run lên. “Ngày hôm đó, cô là người cuối cùng gặp mẹ tôi.”
Bà Lan lùi lại một bước.
“Cháu… cháu hiểu lầm rồi…”
“Hiểu lầm?” tôi cười. “Vậy cô giải thích đi. Tại sao sau ngày đó, cô biến mất? Không một lời hỏi han, không một lần đến viếng?”
Bố tôi quay sang bà:
“Chuyện này là sao?”
Bà không trả lời.
Chỉ cúi đầu.
—
“Bố,” tôi nói, giọng nghẹn lại. “Con không biết tất cả sự thật. Nhưng con biết… cái chết của mẹ không đơn giản như bố nghĩ.”
Bố tôi ngồi xuống ghế.
Gương mặt ông tái đi.
“Tại sao… bây giờ con mới nói?”
“Tại vì con không chắc. Nhưng hôm nay… nhìn thấy cô ấy… con không thể im lặng nữa.”
—
Cả đêm hôm đó, không ai ngủ.
Bố yêu cầu bà Lan nói rõ mọi chuyện.
Ban đầu, bà phủ nhận.
Nhưng rồi… trước áp lực, bà đã bật khóc.
“Tôi không cố ý…”
Câu nói đó… khiến mọi thứ sụp đổ.
—
Hóa ra, năm đó, mẹ tôi và bà có mâu thuẫn.
Không phải chuyện nhỏ.
Mà là… bố tôi.
Bà Lan… đã yêu bố tôi từ trước.
Nhưng bố chọn mẹ tôi.
Sau này, khi cuộc sống của bố mẹ tôi gặp khó khăn, bà quay lại.
Họ gặp nhau hôm đó.
Cãi nhau.
Rất lớn.
“Chị ấy nói sẽ nói hết với anh…” bà run rẩy kể.
“Rồi sao?” tôi hỏi.
“Chúng tôi giằng co… chị ấy bước ra đường… và…”
Bà không nói tiếp.
Nhưng ai cũng hiểu.
—
Đó là một tai nạn.
Nhưng là một tai nạn… bắt nguồn từ sự ích kỷ.
—
Đám cưới bị hủy.
Bố tôi… suy sụp hoàn toàn.
Ông không nói chuyện với ai suốt nhiều ngày.
Còn tôi…
Tôi không biết mình đã làm đúng hay sai.
Có người nói tôi nên im lặng.
Có người nói tôi đã phá hủy hạnh phúc của bố.
Nhưng tôi chỉ biết…
Nếu hôm đó tôi không nói ra…
Thì cả đời này…
Tôi sẽ không thể nhìn thẳng vào di ảnh của mẹ mình.
—
Đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại khoảnh khắc đó…
Khoảnh khắc tôi nhìn thấy bà bước vào nhà…
Tôi vẫn rùng mình.
Bởi vì có những người…
Tưởng như chỉ là “người mới” bước vào cuộc đời mình…
Nhưng thực ra…
Họ đã ở đó từ rất lâu rồi.
Chỉ là…
Sự thật bị chôn vùi.
Cho đến khi…
Không thể giấu được nữa.