Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, chỉ vì một niềm tin mù quáng vào “giờ hoàng đạo”, một mạng người lại có thể bị đánh đổi… và một gia đình tan nát chỉ trong vòng hai tuần ngắn ngủi.
Nếu có ai hỏi tôi: “Bi kịch bắt đầu từ đâu?”, tôi sẽ trả lời rằng… nó không bắt đầu từ ngày hôm đó. Nó bắt đầu từ rất lâu rồi—từ những lần tôi im lặng, từ những lần tôi tự nhủ “thôi kệ”, từ những lúc tôi chọn nhẫn nhịn để giữ hòa khí trong gia đình chồng.
Và cuối cùng… cái giá phải trả là quá đắt.
Tôi lấy chồng năm 27 tuổi. Không phải quá sớm, cũng chẳng phải muộn, chỉ là đúng lúc tôi nghĩ mình đã sẵn sàng cho một cuộc sống mới.
Chồng tôi, Tuấn, là người hiền lành, ít nói. Anh không quá giỏi ăn nói nhưng được cái chăm chỉ, chịu khó. Ngày cưới, tôi không có quá nhiều yêu cầu, chỉ mong một gia đình yên ổn, vợ chồng cùng nhau cố gắng.
Nhưng thứ tôi không lường trước được… là mẹ chồng.
Bà là người rất tin vào tâm linh. Không phải kiểu thắp hương, cúng lễ bình thường, mà là kiểu mê tín đến mức cực đoan.
Mua cái gì cũng phải xem ngày.
Đi đâu cũng phải xem giờ.
Thậm chí, có lần tôi bị sốt cao, bà cũng bảo:
“Chưa đến giờ tốt, uống thuốc bây giờ không có tác dụng đâu.”
Lúc đó tôi chỉ cười trừ, nghĩ rằng người lớn tuổi thường vậy. Tôi không muốn làm to chuyện.
Tuấn thì luôn đứng giữa.
Anh không bênh tôi, nhưng cũng không phản đối mẹ.
“Thôi em nhịn mẹ một chút,” anh hay nói vậy.
Và tôi… đã nhịn.
Nhịn đến mức… mất đi cả tiếng nói của mình.
—
Tôi mang thai sau một năm cưới.
Đó là khoảng thời gian tôi vừa hạnh phúc, vừa lo lắng. Là con đầu lòng, lại sống chung với mẹ chồng, tôi luôn cố gắng cẩn thận từng chút một.
Nhưng càng lúc, tôi càng cảm thấy… ngột ngạt.
Mẹ chồng can thiệp vào mọi thứ.
Từ việc tôi ăn gì, uống gì, đến việc tôi ngủ lúc mấy giờ.
Có lần tôi thèm ăn trái cây buổi tối, bà gạt đi:
“Không được. Giờ này ăn là phạm giờ xấu, ảnh hưởng đến đứa bé.”
Tôi nhịn.
Có lần tôi muốn đi khám thai sớm vì thấy trong người không ổn, bà giữ lại:
“Chưa đến ngày đẹp, đi khám cũng không ra gì đâu.”
Tôi vẫn nhịn.
Tôi tự nhủ, chỉ cần sinh con xong, mọi thứ sẽ ổn.
Nhưng tôi đã sai.

Hôm đó là một buổi sáng bình thường.
Tôi đang ở tháng thứ tám của thai kỳ.
Tự nhiên, tôi cảm thấy đau bụng dữ dội.
Không phải kiểu đau nhẹ bình thường, mà là đau quặn từng cơn, kèm theo chóng mặt.
Tôi gọi Tuấn.
Anh đang đi làm.
“Anh về ngay đi… em thấy không ổn…”
Giọng tôi run lên.
Anh hoảng hốt:
“Em chờ anh, anh về ngay!”
Tôi quay sang mẹ chồng:
“Mẹ ơi… con đau quá… mình đi viện nhé…”
Bà nhìn tôi, rồi nhìn đồng hồ.
Chỉ một cái nhìn đó thôi… mà đến giờ tôi vẫn không quên được.
“Chưa được.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Dạ?”
“Chưa đến giờ hoàng đạo. Giờ này đi là xui lắm.”
Tôi chết lặng.
“Mẹ… con đau lắm… con sợ…”
Bà vẫn bình thản:
“Đau một chút thôi. Phụ nữ ai chả vậy. Phải đúng giờ tốt mới đi, không thì con với cháu đều gặp chuyện.”
Tôi bắt đầu hoảng loạn.
“Mẹ, con xin mẹ… mình đi viện đi… con không chịu nổi…”
Tôi gần như khóc.
Nhưng bà vẫn lắc đầu.
“Không được. Phải chờ thêm hai tiếng nữa.”
Hai tiếng.
Trong tình trạng đó… hai tiếng là cả một cực hình.
Tôi gọi lại cho Tuấn, giọng nghẹn lại:
“Mẹ không cho em đi…”
Anh im lặng vài giây.
“Em cố chịu một chút… anh về rồi mình tính…”
Câu nói đó… như một nhát dao nữa.
Không ai đứng về phía tôi.
Không ai.
—
Cơn đau ngày càng dữ dội.
Tôi bắt đầu ra máu.
Lúc đó, tôi thực sự sợ.
Sợ mất con.
Sợ mất cả chính mình.
Tôi cố gắng tự đứng dậy, định gọi taxi.
Nhưng mẹ chồng giữ lại.
“Con đi đâu đấy?”
“Con phải đi viện!”
“Không được! Mẹ đã nói rồi!”
Bà gần như quát lên.
Tôi nhìn bà, nước mắt trào ra:
“Nếu có chuyện gì xảy ra thì sao?”
Bà đáp một câu mà tôi sẽ không bao giờ quên:
“Nếu số nó vậy thì có đi sớm cũng không cứu được.”
Tôi gục xuống.
Không phải vì đau.
Mà vì tuyệt vọng.
—
Cuối cùng, Tuấn về.
Nhìn thấy tôi trong tình trạng đó, anh hoảng hốt.
“Đi viện ngay!”
Lần này, mẹ chồng không cản nữa.
Có lẽ… bà cũng bắt đầu sợ.
Nhưng đã quá muộn.
—
Khi tôi được đưa vào phòng cấp cứu, mọi thứ diễn ra rất nhanh.
Bác sĩ nói tôi bị biến chứng nặng, cần can thiệp gấp.
Tôi chỉ kịp nghe loáng thoáng…
Rồi ngất đi.
—
Khi tỉnh lại…
Tôi thấy mình nằm trong phòng bệnh.
Xung quanh là mùi thuốc sát trùng.
Tôi đặt tay lên bụng.
Trống rỗng.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Tôi nhìn sang Tuấn.
Anh cúi đầu.
Không dám nhìn tôi.
“Con… đâu rồi?” tôi hỏi, giọng khàn đặc.
Anh im lặng.
Chỉ có nước mắt rơi xuống.
Tôi hiểu.
Mọi thứ… đã kết thúc.
—
Hai tuần sau.
Tôi vẫn chưa thể chấp nhận sự thật.
Mỗi ngày trôi qua như một cơn ác mộng.
Cho đến khi… công an đến nhà.
Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra.
Cho đến khi họ nói:
“Chúng tôi mời bà… lên làm việc vì hành vi cản trở cấp cứu dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.”
Mẹ chồng tôi sững sờ.
“Các anh nói gì vậy? Tôi chỉ là…”
“Bà đã ngăn cản việc đưa sản phụ đi cấp cứu kịp thời,” họ nói rõ ràng. “Hành vi này có dấu hiệu vi phạm pháp luật.”
Tôi đứng đó.
Không nói gì.
Không khóc.
Chỉ cảm thấy… trống rỗng.
—
Phiên tòa diễn ra sau đó không lâu.
Tôi được mời làm nhân chứng.
Ngồi trong phòng xử, nhìn người phụ nữ từng là mẹ chồng mình… tôi không biết nên cảm thấy gì.
Bà không còn vẻ cứng rắn như trước.
Chỉ còn lại một người già, hoảng loạn và hối hận.
Bà nhìn tôi, nước mắt lưng tròng:
“Mẹ… xin lỗi…”
Tôi quay đi.
Không phải vì hận.
Mà vì… tôi không còn gì để nói.
—
Luật sư tranh luận rất nhiều.
Có người nói bà không cố ý.
Có người nói đó chỉ là niềm tin cá nhân.
Nhưng cũng có người nói:
“Niềm tin không thể đứng trên mạng sống con người.”
Cuối cùng, tòa tuyên án.
Không quá nặng.
Nhưng đủ để bà phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình.
—
Sau phiên tòa, tôi không quay lại nhà đó nữa.
Tôi và Tuấn… cũng không còn như trước.
Giữa chúng tôi là một khoảng cách không thể lấp đầy.
Không phải vì hết yêu.
Mà vì… có những mất mát không thể bù đắp.
—
Nhiều người hỏi tôi:
“Em có hận không?”
Tôi không biết.
Có lẽ là có.
Nhưng hơn cả hận… là tiếc.
Tiếc vì ngày đó tôi đã không đủ mạnh mẽ để tự quyết định.
Tiếc vì tôi đã chọn im lặng quá lâu.
Và tiếc nhất…
Là một sinh mạng vô tội đã ra đi… chỉ vì một niềm tin mù quáng.
—
Nếu được quay lại…
Tôi sẽ không chờ.
Không xin phép.
Không nhẫn nhịn.
Bởi vì có những thứ trong cuộc đời…
Không có “giờ hoàng đạo” nào cả.
Chỉ có đúng hoặc sai.
Và đôi khi…
Chỉ cần chậm một chút thôi…
Là mất tất cả.