Đang chăm bố đẻ cấ/p c//ứu trong viện, mẹ chồng gọi 22 cuộc b/ắt về nấu cơm, tôi nói một câu khiến bà lặng người…
Bố tôi nhập viện đêm qua. Đang ăn cơm thì ông bảo khó thở, nặng ngực, vội đưa đi cấ/p cứ/u. Bác sĩ nói ông bị tắc mạch vành, cần theo dõi sát vì bệnh viện tuyến huyện không đủ thiết bị. Tôi ngồi bên giường bố, nghe tiếng máy kêu bíp bíp, trong lòng nặng như đá đè. Mẹ m/ất sớm, bố v/ất v/ả nuôi tôi lớn khôn. Ông là cả bầu trời của tôi.
Chín giờ sáng, tôi chạy vội ra hành lang nghe điện thoại. Màn hình hiện: “Mẹ chồng”. Tôi bắt máy, chưa kịp nói gì bà đã gắt:
– Mày đi đâu mà không về nấu cơm trưa cho tao với thằng Hải? Tao bảo hôm nay làm cá om dưa, mày quên à?
Tôi hít sâu:
– Bố con đang cấ/p c/ứu, con không về được.
Bà nạt:
– Bố mày có bao nhiêu người thân mà phải đợi mày? Về lo cơm nước cho chồng trước, tối sang viện cũng được. Tao lớn tuổi rồi không nấu nổi. Mày có nghe không?
Tôi im lặng, nhìn qua cửa kính, thấy bố đang thở oxy, mắt nhắm nghiền. Cổ họng tôi nghẹn lại.
Mười phút sau, bà gọi tiếp.
Rồi tiếp.
Rồi tiếp.
Mười hai giờ, điện thoại báo cuộc gọi thứ 22 từ mẹ chồng. Tôi rút máy, đi ra hành lang cuối. Giọng bà vẫn the thé:
– Mày muốn tao nh/ịn đ/ói à? Giờ mày về nấu cơm ngay cho tao, rồi muốn làm gì thì làm.
Tôi nhìn thẳng vào khoảng không, nói chậm rãi từng chữ:
– Con không về…
Đầu dây bên kia chợt im bặt. Sự im lặng đột ngột khiến Nàng dâu Vy hơi ngạc nhiên, nhưng cô không đợi thêm một lời nào. Nàng dâu Vy nhíu mày, dứt khoát ấn nút kết thúc cuộc gọi. Cô quay lưng, bước chậm rãi trở lại phòng bệnh của Ông Nam. Mỗi bước chân là một sự giằng xé. Vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng đã nói ra lời từ chối thẳng thừng, Nàng dâu Vy lại cảm thấy một nỗi nặng trĩu dâng lên trong lòng. Một chút tội lỗi len lỏi, nhưng sự kiên quyết vẫn còn đó.
Nàng dâu Vy đẩy nhẹ cửa phòng bệnh, tiếng kẽo kẹt khẽ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Cô bước vào, ánh mắt lập tức hướng về phía giường bệnh nơi Ông Nam đang nằm. Bố cô vẫn nhắm nghiền mắt, gương mặt nhợt nhạt. Nàng dâu Vy đến bên giường, nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế cạnh bên. Cô cẩn thận nắm lấy bàn tay gầy gò của ông. Bàn tay ông lạnh ngắt, nhưng ngay khoảnh khắc đó, Nàng dâu Vy cảm nhận được một sự lay động nhỏ ở ngón tay ông.
Một tia hy vọng lóe lên, kèm theo nỗi xót xa dâng trào. Nàng dâu Vy đưa bàn tay ông lên, áp vào má mình, cảm nhận hơi ấm từ da thịt mình truyền sang. Cô thì thầm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng:
“Bố ơi, con ở đây rồi. Bố đừng sợ, bố sẽ ổn thôi.”
Nước mắt trực trào, nhưng cô cố kìm lại. Tình yêu thương dành cho người đàn ông duy nhất còn lại trong cuộc đời mình bỗng dâng lên mãnh liệt, hòa cùng nỗi sợ hãi tột cùng về một tương lai trống vắng. Nàng dâu Vy biết, cô không thể để mất ông. Cô sẽ làm mọi thứ.
Nàng dâu Vy vẫn nắm chặt tay Ông Nam, trái tim cô như thắt lại khi nghe thấy tiếng điện thoại rung lên liên hồi trong túi. Cô giật mình, vội vàng lấy ra. Màn hình hiển thị tên chồng cô, Hải. Nàng dâu Vy hít một hơi thật sâu, rồi từ từ đứng dậy, bước ra phía Hành lang bệnh viện, cố gắng giữ im lặng để không đánh thức bố.
Tiếng chuông điện thoại như muốn xé toạc sự tĩnh mịch của hành lang. Nàng dâu Vy nhấn nút nghe, giọng cô mệt mỏi:
“Em đây.”
Đầu dây bên kia, giọng Hải vang lên, chất chứa sự lo lắng xen lẫn chút trách móc, không hề che giấu:
“Em sao thế? Anh gọi mãi không được. Mẹ vừa gọi anh, bảo em không chịu về nấu cơm cho bà.”
Nàng dâu Vy nhắm mắt lại, một cơn đau đầu nhẹ ập đến. Cô cảm thấy mệt mỏi đến cùng cực. Anh ấy không hiểu, thật sự không hiểu gì cả. Cô cố gắng giữ bình tĩnh:
“Anh à, em đang ở Bệnh viện tuyến huyện với bố. Bố vẫn chưa tỉnh…”
Hải cắt lời cô, vẫn là giọng điệu kia, nhưng có phần sốt ruột hơn:
“Anh biết, anh biết. Nhưng mẹ cứ gọi anh liên tục, bảo bà đói bụng, còn bảo muốn ăn cá om dưa em làm. Em có thể về một lát không? Chỉ cần nấu xong rồi quay lại ngay cũng được.”
Nàng dâu Vy siết chặt điện thoại trong tay. Bao nhiêu là cuộc gọi, bao nhiêu là lời đòi hỏi. Cô nhìn về phía phòng bệnh của bố, nơi Ông Nam vẫn đang nằm bất động. Trách nhiệm, sự lo lắng và nỗi thất vọng đan xen, tạo thành một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai cô. Trong đầu Nàng dâu Vy chỉ còn lại một ý nghĩ: *Bố mới là người quan trọng nhất lúc này.* Cô không thể rời đi.
Nàng dâu Vy nuốt khan, cố gắng kìm lại tiếng nấc đang chực trào. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô, không phải vì mẹ chồng, mà vì sự bất lực trước bệnh tình của bố.
“Hải à, bố bị tắc mạch vành, bác sĩ bảo cần theo dõi sát sao, có thể sẽ phải chuyển viện gấp. Em không thể về lúc này được.”
Giọng Nàng dâu Vy vỡ ra, nghẹn ngào. Cô hít một hơi sâu, kể tiếp, sự uất ức dâng lên.
“Mẹ gọi em hai mươi hai cuộc điện thoại, không phải để hỏi thăm bố, mà chỉ đòi em về nấu cá om dưa cho bà. Anh có hiểu không? Lúc này, em chỉ muốn ở bên bố thôi.”
Đầu dây bên kia im lặng. Nàng dâu Vy cảm nhận được sự nặng nề qua hơi thở của Hải. Cô đưa tay dụi mắt, lòng thầm nghĩ, liệu anh có thật sự hiểu được tình cảnh của cô không? Liệu anh có nhận ra cô đang kiệt sức đến thế nào?
Sau một lúc, giọng Hải vang lên, khác hẳn với sự trách móc ban đầu. Giờ đây, nó dịu đi, chứa đựng sự thấu hiểu và xót xa.
“Anh xin lỗi, Nàng dâu Vy. Anh không nghĩ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến vậy. Em cứ ở đó với bố. Anh sẽ về lo cho mẹ, anh mua đồ ăn cho bà là được.”
Câu nói của Hải như một liều thuốc an ủi, xoa dịu trái tim đang cồn cào của Nàng dâu Vy. Cô vỡ òa xúc động, cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ khỏi đôi vai. Nàng dâu Vy siết chặt điện thoại, cảm ơn chồng trong nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống, nhưng giờ đây là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm và biết ơn.
Nàng dâu Vy khẽ buông điện thoại, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô hít sâu một hơi, nén lại những giọt nước mắt cuối cùng của sự uất ức. Giờ đây, chỉ còn lại sự bình yên và quyết tâm. Cô nhẹ nhàng bước trở lại phòng bệnh của Ông Nam tại Bệnh viện tuyến huyện.
Cánh cửa khẽ đóng lại. Nàng dâu Vy tiến đến bên giường, ánh mắt đầy yêu thương. Cô đặt điện thoại xuống bàn, rồi đi lấy một chậu nước ấm và chiếc khăn bông mềm. Vắt khăn nhẹ nhàng, cô cẩn thận lau mặt cho Ông Nam. Từng cử chỉ chậm rãi, dịu dàng, như muốn truyền đi hơi ấm từ trái tim cô.
“Bố à,” Nàng dâu Vy thì thầm, giọng cô ấm áp và đầy hy vọng. “Bố thấy không, bố có con và Hải ở bên mà. Anh ấy hiểu rồi, bố sẽ không cô đơn đâu.”
Cô kéo bàn tay gầy gò của ông lên, tỉ mỉ lau từng ngón tay, rồi đến cánh tay. Cô không nói nhiều, chỉ lặp lại những lời động viên, dồn hết tình yêu thương vào từng cử chỉ. “Con sẽ ở đây với bố, không rời đi đâu cả. Bố hãy mạnh mẽ lên nhé.”
Nàng dâu Vy tựa đầu vào vai Ông Nam, nước mắt lại lăn dài nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự bình yên và tình yêu thương. Cô giữ chặt tay ông, mong rằng hơi ấm ấy sẽ chạm đến trái tim ông, mang lại cho ông sức mạnh và niềm tin. Cô tin, dù ông không thể đáp lời, ông vẫn cảm nhận được tất cả.
Nàng dâu Vy vẫn tựa đầu vào vai Ông Nam, hơi ấm từ bàn tay ông vẫn còn vương trong lòng bàn tay cô, mang lại một chút bình yên hiếm hoi. Tiếng cửa phòng đột ngột bật mở khiến cô giật mình ngẩng đầu. Một Bác sĩ và một Y tá bước vào, gương mặt cả hai đều căng thẳng một cách lạ thường.
Nàng dâu Vy đứng dậy, lòng cô đột nhiên thắt lại. Bác sĩ và Y tá nhanh chóng tiến đến giường bệnh của Ông Nam. Họ cúi xuống kiểm tra các thiết bị y tế, ánh mắt quét qua từng chỉ số trên màn hình. Bác sĩ dùng ống nghe kiểm tra lồng ngực Ông Nam, gương mặt ngày càng lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Ông nhíu mày, ra hiệu cho Y tá ghi chép điều gì đó.
Sau vài phút kiểm tra căng thẳng, Bác sĩ ngẩng lên, ánh mắt nặng trĩu nhìn Nàng dâu Vy. Từng tế bào trong cơ thể Nàng dâu Vy như muốn đông cứng lại. Cô cảm thấy lồng ngực mình siết chặt, một dự cảm chẳng lành ập đến.
“Cô Vy,” Bác sĩ cất tiếng, giọng ông trầm và chậm rãi, “Tình hình của bố cô… có chuyển biến không tốt.”
Nghe đến đó, Nàng dâu Vy như chết lặng. “Không tốt là sao thưa Bác sĩ?” Cô lắp bắp hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng giọng nói không giấu được sự run rẩy.
Bác sĩ thở dài, lắc đầu nhẹ. “Các chỉ số cho thấy tình trạng tắc nghẽn mạch vành của Ông Nam có dấu hiệu nặng hơn. Chúng tôi cần cân nhắc chuyển viện lên tuyến trên ngay lập tức để có phương án điều trị chuyên sâu hơn.”
Lời nói của Bác sĩ như sét đánh ngang tai, xé toạc màn bình yên vừa có được. Nàng dâu Vy cảm giác trái tim mình như ngừng đập, lồng ngực đau nhói. Cô bàng hoàng, đứng bất động, nỗi sợ hãi tột độ ập đến, nhấn chìm cô vào một vực sâu không đáy. Chuyển viện tuyến trên? Điều đó có nghĩa là Ông Nam đang rất nguy kịch. Cô nhìn Ông Nam đang nằm bất động trên giường, đôi mắt nhòe đi vì nước. Mọi hy vọng vừa nhen nhóm bỗng chốc tan biến.
Nàng dâu Vy đứng bất động, từng tế bào trong cơ thể như đóng băng, tâm trí trống rỗng. Lời của Bác sĩ cứ văng vẳng bên tai cô: “cần cân nhắc chuyển viện lên tuyến trên ngay lập tức.” Điều đó có nghĩa là Ông Nam đang cận kề cái chết. Cô nhìn Ông Nam nằm đó, hơi thở yếu ớt, lồng ngực cô thắt lại đau đớn. Nước mắt không ngừng chảy.
Bác sĩ và Y tá bắt đầu sắp xếp một số thứ trên xe đẩy, chuẩn bị cho việc di chuyển. Họ trao đổi với nhau bằng những từ ngữ chuyên môn, càng khiến nỗi sợ hãi của Nàng dâu Vy tăng thêm. “Bố cô cần được theo dõi sát sao, chúng tôi sẽ liên hệ bệnh viện tỉnh để sắp xếp chuyển viện sớm nhất có thể,” Bác sĩ nói thêm, giọng ông đầy vẻ lo lắng.
Nàng dâu Vy như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Chuyển viện tỉnh? Ai sẽ giúp cô? Cô đột ngột nhớ ra chú ruột của mình, người có một chút quen biết ở bệnh viện tỉnh. Đây là hy vọng duy nhất của cô lúc này. Không chút chần chừ, cô vội vàng lục tìm điện thoại trong túi xách, ngón tay run rẩy mở danh bạ.
Cô nhấn vào tên “Chú Hùng,” chờ đợi trong sợ hãi tột độ. Mỗi tiếng “tút… tút…” vang lên đều như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực cô. Cuối cùng, đầu dây bên kia bắt máy.
“Alo, Vy à, có chuyện gì vậy con?” Giọng chú cô vang lên, pha chút ngạc nhiên.
Nàng dâu Vy cố gắng kiềm chế tiếng nấc nghẹn, nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi như mưa. Cô vội vã kể lại tình hình trong sự hỗn loạn và tuyệt vọng. “Chú ơi, bố con… bố con nguy kịch rồi chú ạ! Bác sĩ nói cần phải chuyển lên bệnh viện tỉnh ngay. Bố bị tắc mạch vành nặng hơn rồi chú ơi!”
Cô nghẹn ngào nói tiếp, giọng khẩn cầu, van xin. “Chú có quen biết ở đó, chú giúp con với! Chú giúp bố con với chú ơi! Con không biết phải làm sao cả!” Giọng Nàng dâu Vy lạc đi vì khóc, cô bám víu vào chiếc điện thoại như bám víu vào sợi dây cứu sinh cuối cùng. Cô tuyệt vọng níu kéo lấy chút hy vọng mong manh.
Khoảng một tiếng sau, Nàng dâu Vy vẫn đứng thất thần ở hành lang bệnh viện tuyến huyện, đầu óc quay cuồng với cuộc gọi và tình trạng nguy kịch của Ông Nam. Cô nhìn vô định vào khoảng không, cố gắng nén lại nỗi sợ hãi đang dâng trào.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện ở cuối hành lang. Bà Thu, mẹ chồng Nàng dâu Vy, sải bước nhanh tới, gương mặt hầm hầm giận dữ. Bà không hề nhìn về phía phòng bệnh hay hỏi han bất cứ điều gì về sức khỏe của Ông Nam. Ánh mắt bà găm thẳng vào Nàng dâu Vy, đầy vẻ trách móc và khinh miệt.
“Mày có biết tao nhịn đói đến giờ không?” Bà Thu gằn giọng, tiếng nói khô khốc vang vọng trong hành lang tĩnh mịch. Bà Thu tiến sát lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm. “Mày dám nói không về hả? Ai cho phép mày cái quyền đó?”
Nàng dâu Vy giật mình, cả người cô cứng đờ. Sự xuất hiện của Bà Thu, cùng với những lời lẽ vô tâm, cay nghiệt, đánh mạnh vào lòng cô như một cú sốc điện. Cô ngỡ ngàng, đôi mắt mở to nhìn mẹ chồng, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Nỗi thất vọng và tức giận bỗng chốc bùng lên dữ dội trong lòng Nàng dâu Vy, át đi cả nỗi lo lắng ban đầu. Sự vô tâm của Bà Thu lúc này còn đau đớn hơn cả lời chẩn đoán của bác sĩ.
Nàng dâu Vy, lồng ngực phập phồng, quay người chậm rãi. Ánh mắt cô giờ đây không còn sự bàng hoàng mà thay vào đó là một sự kiên quyết lạ thường, găm thẳng vào Bà Thu. Sự vô tâm của mẹ chồng đã đẩy cô đến giới hạn.
“Mày còn đứng đấy làm gì? Mau về! Về nấu cơm cho tao!” Bà Thu tiếp tục gằn giọng, tiếng nói của bà như cứa vào không khí tĩnh mịch của Bệnh viện tuyến huyện. Bà Thu không hề liếc nhìn về phía phòng bệnh nơi Ông Nam đang giành giật sự sống. Đối với bà, cơn đói của mình mới là điều quan trọng nhất. “Mày có định để tao nhịn đến chết không? Con cá om dưa của tao đâu?”
Nàng dâu Vy siết chặt hai bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một dòng phẫn nộ cuộn trào, thiêu đốt trái tim cô, nhưng cô vẫn cố nén lại, tự nhủ không thể làm lớn chuyện ở nơi công cộng như bệnh viện.
Nàng dâu Vy thở dốc, từng lời nói như bị kìm nén phát ra.
“Bố con đang thập tử nhất sinh!” Nàng dâu Vy nói, giọng run lên vì uất ức. “Mẹ có hiểu không? Làm sao con có thể bỏ bố mà về nấu cơm?”
“…làm sao con có thể bỏ bố mà về nấu cơm?” Nàng dâu Vy dứt lời, lồng ngực phập phồng, hơi thở nặng nhọc. Bà Thu vẫn trừng mắt nhìn cô, vẻ mặt không hề nao núng, miệng bà mấp máy chuẩn bị nói thêm.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã vang lên dồn dập trong Hành lang bệnh viện. HẢI (chồng Nàng dâu Vy) chạy đến, nét mặt anh căng thẳng, hớt hải. Anh sững sờ khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt: Bà Thu đang lớn tiếng gằn giọng, khuôn mặt cau có, đối diện với Nàng dâu Vy. Nàng dâu Vy đứng đó, nước mắt đã lưng tròng, đôi mắt đỏ hoe vì uất ức. Cả hành lang bệnh viện tuyến huyện dường như đang dồn ánh mắt tò mò về phía họ.
HẢI: (Chạy đến, đứng chắn giữa Bà Thu và Nàng dâu Vy, giọng anh hốt hoảng, pha lẫn sự xấu hổ)
“Mẹ! Mẹ làm gì vậy? Sao mẹ lại đến đây?”
Hải quay sang nhìn Nàng dâu Vy, thấy rõ nỗi đau và sự tủi hờn trong đôi mắt cô. Anh cảm thấy một sự xấu hổ tràn ngập, trộn lẫn với nỗi bất lực nặng nề khi mẹ anh lại gây sự ngay tại nơi công cộng, giữa lúc gia đình đang loạn. Anh lo lắng tột cùng cho cả Nàng dâu Vy và Ông Nam, người bố vợ đang đối mặt với lằn ranh sinh tử trong phòng bệnh.
HẢI: (Chạy đến, đứng chắn giữa Bà Thu và Nàng dâu Vy, giọng anh hốt hoảng, pha lẫn sự xấu hổ)
“Mẹ! Mẹ làm gì vậy? Sao mẹ lại đến đây?”
Hải quay sang nhìn Nàng dâu Vy, thấy rõ nỗi đau và sự tủi hờn trong đôi mắt cô. Anh cảm thấy một sự xấu hổ tràn ngập, trộn lẫn với nỗi bất lực nặng nề khi mẹ anh lại gây sự ngay tại nơi công cộng, giữa lúc gia đình đang loạn. Anh lo lắng tột cùng cho cả Nàng dâu Vy và Ông Nam, người bố vợ đang đối mặt với lằn ranh sinh tử trong phòng bệnh.
Không để Bà Thu kịp phản ứng, Hải lập tức kéo mẹ sang một bên, tránh xa khỏi Nàng dâu Vy và những ánh mắt tò mò đang dồn về phía họ. Anh nhỏ giọng, nhưng giọng điệu lại rắn rỏi, kiên quyết một cách lạ thường, khác hẳn vẻ do dự thường ngày.
HẢI: (Nhỏ giọng, nhưng dứt khoát)
“Mẹ, bố vợ con đang cấp cứu, bị tắc mạch vành rất nặng. Bác sĩ nói cần theo dõi sát và có thể phải chuyển viện lên tuyến trên. Tình hình đang rất nguy hiểm. Bây giờ không phải lúc để mẹ gây sự đâu.”
Bà Thu tức tối định mở miệng, nhưng ánh mắt kiên định của con trai khiến bà khựng lại.
HẢI: (Nhìn thẳng vào mắt mẹ, giọng anh không cho phép bà cãi lời)
“Mẹ về đi. Ở đây con sẽ lo liệu hết. Con sẽ ở lại với Nàng dâu Vy. Mẹ về nhà nghỉ ngơi đi, con hứa sẽ lo cho mẹ chu đáo, không để mẹ thiếu thốn gì đâu. Nhưng bây giờ, bố vợ con đang cần con ở đây.”
Nàng dâu Vy đứng đó, nhìn chồng bằng ánh mắt biết ơn vô hạn. Giữa lúc cô yếu lòng nhất, sự xuất hiện và hành động dứt khoát của Hải như một liều thuốc an ủi, xoa dịu nỗi đau và sự tủi hờn đang vò xé tâm can cô.
Bà Thu tức tối đến tím mặt, lồng ngực bà phập phồng vì giận dữ. Bà muốn lớn tiếng mắng nhiếc Nàng dâu Vy thêm nữa, muốn ép con trai bà phải theo ý mình. Nhưng khi nhìn thấy sự nghiêm túc và kiên quyết trong ánh mắt của Hải, cùng với không khí căng thẳng của bệnh viện, bà chợt nhận ra mình không thể làm lớn chuyện ngay tại đây. Hơn nữa, những lời của Hải đã cắt đứt mọi lý do bà có thể viện ra. Bà nghiến răng, lườm Nàng dâu Vy một cái sắc lạnh cuối cùng, rồi quay lưng bỏ đi trong sự bực bội tột độ.
Trong phòng bệnh lạnh lẽo của Bệnh viện tuyến huyện, Ông Nam yếu ớt khẽ mở mắt. Mí mắt nặng trĩu của ông chớp nhẹ, cố gắng thích nghi với ánh sáng lờ mờ. Đầu óc ông vẫn còn choáng váng, nhưng thính giác bắt đầu trở lại, và ông nghe thấy tiếng ồn ào vọng vào từ Hành lang bệnh viện. Đó là những tiếng nói cao vút, đầy giận dữ và căng thẳng, xen lẫn với sự can ngăn.
Ông Nam khó nhọc quay đầu, ánh mắt ông đổ dồn về phía cánh cửa. Một khe hở nhỏ, có lẽ là do cửa đóng không chặt, cho phép một phần cảnh tượng bên ngoài lọt vào tầm nhìn của ông. Ông thấy lờ mờ bóng dáng của Hải và Nàng dâu Vy đứng đối diện với một người phụ nữ khác – Bà Thu – đang quay lưng về phía ông, gương mặt ẩn sau tấm lưng rộng của Hải. Dù không nghe rõ từng câu chữ, nhưng Ông Nam cảm nhận được sự đối đầu gay gắt, sự tủi hờn hiển hiện rõ trên dáng vẻ gầy gò của Nàng dâu Vy, và cả sự tức giận tột cùng từ người phụ nữ kia, thể hiện qua những động tác khoa tay múa chân đầy phẫn nộ.
Một tiếng thở dài yếu ớt bật ra khỏi lồng ngực Ông Nam, mang theo sự đau đớn tột cùng. Ông cảm thấy bất lực, cơ thể bị trói buộc bởi những sợi dây truyền dịch, không thể nhúc nhích, không thể bảo vệ đứa con gái bé bỏng của mình. Trái tim ông thắt lại vì xót xa khi nghĩ đến những gì Nàng dâu Vy đang phải trải qua. Mẹ nàng dâu đã mất sớm, để lại cô một mình nương tựa vào người cha già yếu này. Giờ đây, ông lại nằm đây, vô dụng, để con gái một mình đối mặt với mọi giông bão. Ông Nam chỉ biết nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống thái dương, thấm vào gối bệnh viện.
Trong hành lang bệnh viện, Bà Thu vẫn đang phừng phừng lửa giận. Bà không ngừng lớn tiếng, giọng nói đanh thép vang vọng giữa những bức tường im lìm, phá tan sự tĩnh lặng vốn có của khu vực bệnh nhân. Hải cố gắng hạ giọng can ngăn mẹ, nhưng ánh mắt kiên quyết của Bà Thu không chút lay chuyển. Nàng dâu Vy đứng đó, cúi gằm mặt, cảm thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn vào mình.
Đúng lúc đó, một Y tá cùng vài bệnh nhân khác đang đi ngang qua. Tiếng ồn ào khiến họ chú ý. Họ dừng lại, đưa ánh mắt khó chịu và đầy khinh thường về phía Bà Thu, người đang khoa tay múa chân với vẻ mặt đầy oán trách. Một bà cụ bệnh nhân khẽ lắc đầu ngao ngán, còn một người đàn ông trung niên thì nhíu mày tỏ vẻ bức bối.
Y tá, với bộ đồng phục trắng tinh và vẻ mặt chuyên nghiệp, tiến đến gần hơn. Cô giữ một thái độ bình tĩnh, nhưng giọng nói lại mang sự cương quyết nhẹ nhàng.
Y TÁ
(Nhắc nhở, giọng trầm xuống)
Xin quý vị giữ trật tự ở bệnh viện ạ. Đây là khu vực cần sự yên tĩnh để bệnh nhân nghỉ ngơi.
Lời nhắc nhở của Y tá như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Bà Thu. Bà Thu đang hăng say tuôn ra những lời trách móc thì bỗng khựng lại. Máu nóng dồn lên mặt, một cảm giác xấu hổ và tức tối xâm chiếm lấy bà. Trước những ánh mắt dò xét, khinh miệt của những người xung quanh, Bà Thu muốn phản kháng, muốn đáp trả, nhưng bà biết đây không phải nơi để làm loạn. Bà chỉ đành ngậm chặt miệng, hai bàn tay nắm chặt đến run rẩy, đôi mắt lườm nguýt Hải và Nàng dâu Vy như thể đổ lỗi cho họ đã đẩy bà vào tình thế này.
Nàng dâu Vy đứng bên cạnh, lẳng lặng quan sát toàn bộ sự việc. Lòng cô nặng trĩu nhưng khi nghe lời nhắc nhở của Y tá, cùng với ánh mắt cảm thông thoáng qua từ vài bệnh nhân, một chút an ủi len lỏi vào trái tim cô. Ít ra, cô không đơn độc trong sự mệt mỏi này. Ít ra, cũng có người nhận thấy sự vô lý, bất nhã từ phía mẹ chồng cô. Cảm giác tủi hờn trong lòng Nàng dâu Vy dịu đi đôi chút, thay vào đó là một tia hy vọng mỏng manh.
Bà Thu nghiến răng ken két, ánh mắt tóe lửa nhìn Nàng dâu Vy, rồi chuyển sang Hải. Bà ta muốn bùng nổ lần nữa, nhưng lời nhắc nhở của Y tá và những ánh mắt khó chịu xung quanh vẫn còn ám ảnh. Cảm giác bị xem thường, bị hạ thấp khiến bà tức đến tím mặt.
Hải, sau một khoảnh khắc ngập ngừng, đưa tay nắm lấy vai Nàng dâu Vy. Anh nhìn thẳng vào mẹ mình, ánh mắt kiên quyết lạ thường, khác hẳn vẻ do dự thường ngày.
HẢI
(Giọng dứt khoát, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh)
Mẹ ơi, con đã nói rồi. Bố Vy đang bệnh nặng, con không thể bỏ đi lúc này được. Con sẽ ở lại đây với Vy.
Lời nói của Hải như một nhát dao đâm thẳng vào sự kiêu ngạo của Bà Thu. Bà trừng mắt nhìn con trai, không tin nổi vào tai mình. Cả đời bà, Hải luôn nghe lời, luôn cúi đầu trước mọi mệnh lệnh của bà. Giờ đây, vì con vợ mà nó dám cãi lời mẹ, dám công khai chống đối bà trước mặt bao nhiêu người!
Bà Thu không nói thêm một lời nào. Bà ta quay ngoắt lưng, dáng vẻ tức tối đến tột cùng. Bước chân nặng nề, dứt khoát, bà Thu lầm bầm những lời trách móc nhỏ, vừa đủ để Nàng dâu Vy và Hải nghe thấy, mang theo một lời đe dọa lạnh lẽo.
BÀ THU
(Lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì giận)
Cứ ở lại đó mà chăm bẵm người dưng đi. Rồi xem mày sẽ ra sao… Để rồi mày hối hận!
Bóng dáng Bà Thu nhanh chóng khuất dần ở cuối hành lang, bỏ lại sự tĩnh lặng nặng nề và ánh mắt tò mò của vài bệnh nhân vừa chứng kiến cuộc cãi vã.
Nàng dâu Vy khẽ thở phào một hơi, lồng ngực như vừa được giải tỏa khỏi tảng đá đè nén. Hải vẫn đứng đó, bàn tay siết nhẹ vai cô, như một lời an ủi thầm lặng. Cô biết, quyết định ở lại chăm sóc bố mình là đúng đắn, và việc Hải đứng về phía cô càng khiến cô vững tâm hơn. Tuy nhiên, ánh mắt của Bà Thu khi bỏ đi, cùng với những lời lẩm bẩm đầy hiểm độc, vẫn len lỏi vào tâm trí Nàng dâu Vy, gieo rắc một nỗi lo lắng mơ hồ về những rắc rối tiếp theo mà cô sẽ phải đối mặt. Cô ngước nhìn Hải, ánh mắt chất chứa một sự biết ơn và cả một chút bất an.
Nàng dâu Vy ngước nhìn Hải, ánh mắt chất chứa một sự biết ơn và cả một chút bất an. Cô cảm thấy lồng ngực mình vẫn còn thắt lại bởi lời đe dọa lạnh lẽo của Bà Thu.
Hải siết nhẹ vai Nàng dâu Vy một lần nữa, sau đó anh quay hẳn người lại, đặt hai tay lên má cô, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên để Nàng dâu Vy nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt Hải giờ đây không còn sự do dự hay mệt mỏi, thay vào đó là sự kiên định và một tình yêu thương sâu sắc.
HẢI
(Giọng dịu dàng nhưng dứt khoát)
Vy à, em đừng lo. Anh ở đây với em.
Anh kéo Nàng dâu Vy vào lòng, ôm cô thật chặt, như muốn truyền cho cô tất cả sức mạnh của mình. Nàng dâu Vy vùi mặt vào ngực Hải, cảm nhận hơi ấm từ anh lan tỏa, dần xua đi cái lạnh lẽo mà lời nói của mẹ chồng để lại.
HẢI
(Vỗ nhẹ lưng Nàng dâu Vy)
Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua. Anh sẽ không bao giờ bỏ em một mình. Chúng ta cùng chăm sóc bố. Bố sẽ ổn thôi, em tin anh.
Lời hứa của Hải như một liều thuốc an thần, xoa dịu những bất an trong lòng Nàng dâu Vy. Cô ngẩng đầu lên, nhìn Hải, trong mắt ngập tràn sự cảm động. Có anh bên cạnh, gánh nặng trên vai cô dường như vơi đi một nửa. Căn bệnh của Ông Nam, những rắc rối từ Bà Thu… tất cả vẫn còn đó, nhưng Nàng dâu Vy biết, cô không còn đơn độc đối mặt. Cô gật đầu, siết chặt tay Hải, ánh mắt quyết tâm. Họ sẽ cùng nhau chiến đấu, vì gia đình nhỏ của mình.
Nàng dâu Vy và Hải cùng nhau tiến vào phòng tư vấn của Bác sĩ. Không khí nặng nề, nhưng ánh mắt họ đầy quyết tâm, hòa lẫn sự lo lắng. Bác sĩ nhìn hai người, khuôn mặt vẫn giữ vẻ nghiêm trọng.
BÁC SĨ
(Giọng điệu trầm tĩnh)
Tình trạng của Ông Nam vẫn cần được theo dõi sát sao. Ca tắc mạch vành này khá phức tạp. Chúng tôi đã hội chẩn, và giải pháp tốt nhất bây giờ là chuyển ông ấy lên bệnh viện tuyến trên, nơi có trang thiết bị và đội ngũ chuyên gia sâu hơn.
HẢI
(Nắm chặt tay Nàng dâu Vy)
Vâng, thưa bác sĩ. Chúng tôi cũng đã bàn bạc và sẵn sàng cho phương án đó. Liệu có rủi ro gì không ạ?
BÁC SĨ
(Gật đầu)
Chuyến đi sẽ có chút rủi ro, đặc biệt là với tình trạng sức khỏe hiện tại của bệnh nhân. Nhưng ở đây, chúng tôi không thể đảm bảo điều kiện tốt nhất cho việc điều trị lâu dài. Bệnh viện tuyến trên sẽ có cơ hội tốt hơn nhiều. Quyết định hoàn toàn phụ thuộc vào gia đình.
Nàng dâu Vy cảm thấy tim mình thắt lại. Đây là một canh bạc lớn, nhưng cô biết, họ không có lựa chọn nào khác. Cô nhìn Hải, anh cũng nhìn lại cô, trao một ánh mắt kiên định, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô.
NÀNG DÂU VY
(Hít sâu, giọng run run nhưng dứt khoát)
Chúng tôi đồng ý chuyển bố lên ạ. Mong bác sĩ giúp đỡ.
BÁC SĨ
(Mỉm cười nhẹ)
Tốt. Vậy các bạn ký vào đây. Đây là giấy cam kết chuyển viện và một số thủ tục cần thiết.
Bác sĩ đẩy tập giấy tờ về phía họ. Nàng dâu Vy và Hải cẩn thận đọc từng dòng, rồi đặt bút ký. Mỗi chữ ký như một lời hứa, một sự đặt cược vào hy vọng mong manh, một gánh nặng vô hình đặt lên vai họ. Khi ký xong, Nàng dâu Vy nắm chặt tay Hải, những ngón tay đan vào nhau thật chặt, không rời.
NÀNG DÂU VY
(Nhìn thẳng vào mắt Hải, giọng thì thầm nhưng đầy niềm tin)
Bố nhất định sẽ khỏe lại.
Hải siết chặt tay cô, ánh mắt anh cũng tràn ngập niềm tin và cả một nỗi lo lắng vô hình. Họ nhìn nhau, thấu hiểu mọi điều không nói. Phía trước là một hành trình đầy cam go, nhưng họ không còn đơn độc. Họ có nhau, và hơn hết, họ có niềm tin mãnh liệt vào một phép màu. Cả hai cùng nắm tay nhau, cùng nhau bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng những lo toan của hiện tại, đối mặt với tương lai đầy bất định nhưng cũng chan chứa hy vọng.
Trong hành lang bệnh viện, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu xuống, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa hy vọng đang bùng cháy trong tim Nàng dâu Vy và Hải. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài và nhiều chông gai. Sức khỏe của Ông Nam là một ẩn số, và những rắc rối từ Bà Thu vẫn còn đó, như một cái bóng đeo bám không ngừng, một vết sẹo âm ỉ trong mối quan hệ gia đình. Nhưng khoảnh khắc này, điều quan trọng nhất không phải là những khó khăn đang chờ đợi, mà là sự đồng lòng, là tình yêu thương vô điều kiện họ dành cho nhau và cho gia đình. Cuộc sống vốn dĩ là một chuỗi những thử thách không ngừng, và chính những lúc ngặt nghèo nhất, con người mới nhận ra giá trị thực sự của sự sẻ chia, lòng dũng cảm và sức mạnh của một tình yêu đích thực. Nàng dâu Vy từng nghĩ mình sẽ gục ngã trước những áp lực chồng chất, nhưng bàn tay ấm áp của Hải, ánh mắt kiên định của anh đã giúp cô đứng vững. Anh không chỉ là người chồng, mà còn là điểm tựa vững chắc, là người bạn đồng hành không thể thiếu, cùng cô gánh vác mọi bão tố. Họ không thể thay đổi quá khứ đầy biến cố, không thể kiểm soát hoàn toàn những gì sẽ đến trong tương lai, nhưng họ có thể lựa chọn cách đối diện với hiện tại: bằng tất cả tình yêu, bằng sự kiên trì không lay chuyển và bằng niềm tin sắt đá vào một ngày mai tươi sáng hơn. Có lẽ, hạnh phúc không phải là một đích đến xa vời, mà là chính hành trình vượt qua giông bão, cùng nhau giữ chặt tay và thì thầm lời hứa: “Chúng ta sẽ ổn thôi.” Dù kết quả cuối cùng của chuyến đi này ra sao, họ biết mình đã làm tất cả những gì có thể, đã yêu thương và bảo vệ nhau hết lòng, đã chiến đấu đến cùng vì người thân yêu. Và đôi khi, trong cuộc đời này, bấy nhiêu thôi là quá đủ, để biến những giọt nước mắt thành niềm hy vọng, để biến nỗi sợ hãi thành ý chí vươn lên.
