Tôi sinh con vào những ngày cuối năm.
Người ta nói sinh con là niềm hạnh phúc lớn nhất của đời người phụ nữ. Tôi cũng từng tin như vậy. Nhưng không ai nói với tôi rằng, có những niềm hạnh phúc… lại đi kèm với sự cô đơn đến nghẹt thở.
Con tôi sinh non. Nhẹ cân, yếu ớt, suốt ngày quấy khóc. Bác sĩ dặn phải chăm kỹ, giữ ấm, theo dõi từng chút một. Những đêm đầu tiên sau sinh, tôi gần như không ngủ. Hết cho con bú, thay tã, rồi lại bế con đi lại trong phòng vì con sốt nhẹ.
Tôi vừa đau vết mổ, vừa kiệt sức, vừa lo lắng đến mức có lúc chỉ muốn gục xuống.
Nhưng tôi không dám.
Vì tôi biết… nếu tôi gục, sẽ không còn ai lo cho con.
Chồng tôi thì sao?
Anh vẫn đi làm bình thường, tối về ăn cơm, xem điện thoại, rồi ngủ. Tôi từng nghĩ anh chỉ là chưa quen với việc làm bố. Nhưng rồi tôi nhận ra… không phải anh không quen, mà là anh không muốn quen.
Một buổi tối, khi con tôi sốt lên gần 39 độ, tôi cuống cuồng gọi anh.
“Anh ơi, con nóng quá…”
Anh nhìn qua một cái, rồi nói:
“Cho uống thuốc hạ sốt đi.”
Tôi run lên:
“Em sợ quá… hay mình đưa con đi viện?”
Anh thở dài, vẻ khó chịu:
“Em lúc nào cũng làm quá.”
Câu nói đó… như một cái tát.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu quen với việc một mình.
Một mình chăm con.
Một mình thức đêm.
Một mình lo sợ.
Cho đến một ngày, anh nói một câu khiến tôi chết lặng.
“Tuần sau anh đưa bố mẹ vào Đà Lạt chơi vài hôm.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Còn em với con?”
Anh nhún vai.
“Ở nhà chứ còn đâu.”
Tôi nhìn anh, không tin nổi.
“Con đang ốm…”
“Thì em ở nhà chăm.”
“Em mới sinh…”
“Thì sao?”
Tôi không nói được gì.
Chiều hôm đó, mẹ chồng tôi sang.
Bà vừa bước vào đã nhìn quanh nhà, rồi nhìn tôi đang bế con.
“Ôi dào, mới có một đứa mà làm như cực lắm.”
Tôi cắn môi.
Không nói gì.
Bà ngồi xuống ghế, giọng đầy mỉa mai:
“Ngày xưa tao đẻ ba đứa, có ai giúp đâu. Vẫn làm đồng, vẫn nuôi con khỏe mạnh đấy thôi.”
Tôi biết, nếu tôi phản ứng, tôi sẽ là đứa con dâu “hỗn”.
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh:
“Dạ, nhưng con em sinh non, bác sĩ dặn phải chăm kỹ…”
Bà cười khẩy:
“Thời nay các cô sướng quá nên yếu đuối thôi.”

Rồi bà quay sang con trai:
“Con cứ đưa bố mẹ đi chơi. Ở nhà nó lo được hết.”
Tôi nhìn chồng.
Hy vọng anh sẽ nói gì đó.
Một câu thôi.
Bênh tôi.
Hay ít nhất… do dự.
Nhưng không.
Anh chỉ gật đầu.
“Vâng, con cũng nghĩ vậy.”
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu.
Trong mắt họ… tôi không phải là người cần được quan tâm.
Chỉ là một người “có trách nhiệm phải chịu đựng”.
Ngày họ đi.
Trời lạnh.
Con tôi lại sốt.
Tôi đứng ở cửa, nhìn ba người họ lên xe.
Mẹ chồng tôi còn quay lại nói một câu:
“Ở nhà nhớ giữ nhà cẩn thận nhé, đừng để con ốm rồi lại đổ tại người khác.”
Tôi không trả lời.
Chỉ ôm con chặt hơn.
Chiếc xe khuất dần.
Căn nhà trở nên im lặng.
Đêm đó, con tôi sốt cao.
Cao hơn những lần trước.
Tôi hoảng.
Một mình bế con, bắt taxi đi viện.
Ngoài trời mưa lất phất.
Trong lòng tôi… lạnh hơn cả mưa.
Bác sĩ nói con bị viêm phổi.
Phải nhập viện.
Tôi ngồi ngoài hành lang, tay vẫn run.
Điện thoại rung.
Tin nhắn từ chồng:
“Bọn anh đến Đà Lạt rồi. Ở đây đẹp lắm.”
Tôi nhìn màn hình.
Không trả lời.
Ba ngày trong viện.
Một mình.
Không ai hỏi tôi có mệt không.
Không ai hỏi con thế nào.
Chỉ có những tấm ảnh anh đăng lên mạng.
Cười.
Ăn uống.
Du lịch.
Có người còn bình luận:
“Gia đình hạnh phúc quá.”
Tôi cười.
Một nụ cười đắng chát.
Đêm thứ ba.
Con tôi đỡ hơn.
Ngủ yên.
Tôi ngồi nhìn con.
Rồi nhìn lại chính mình.
Tôi nhận ra…
Tôi không thể tiếp tục như vậy.
Ngày thứ năm, tôi xuất viện.
Bế con về nhà.
Căn nhà vẫn như cũ.
Nhưng tôi… không còn như cũ.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ.
Không nhiều.
Chỉ những thứ cần thiết cho hai mẹ con.
Ngày thứ bảy.
Họ về.
Chồng tôi bước vào, vẫn còn mùi nước hoa và không khí vui vẻ.
“Ơ, em về rồi à? Con đỡ chưa?”
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên… không còn mong đợi gì.
Mẹ chồng tôi bước vào sau, giọng quen thuộc:
“Tao nói rồi, ở nhà chăm là khỏi thôi, có gì đâu mà làm quá.”
Tôi đặt chìa khóa nhà lên bàn.
“Con đi đây.”
Cả hai người họ sững lại.
“Đi đâu?” – chồng tôi hỏi.
“Đi khỏi đây.”
Anh cười, tưởng tôi đùa.
“Thôi, đừng giận nữa.”
Tôi lắc đầu.
“Em không giận.”
“Em chỉ… không cần nữa.”
Không cần một người chồng không coi mình ra gì.
Không cần một gia đình chỉ biết coi mình là nghĩa vụ.
Mẹ chồng tôi bật dậy:
“Cô dám bỏ đi à?”
Tôi nhìn bà.
Bình tĩnh.
“Con không bỏ.”
“Con chỉ… chọn lại cuộc sống của mình.”
Tôi bế con lên.
Bước ra cửa.
Không ai giữ.
Có lẽ…
họ nghĩ tôi sẽ quay lại.
Nhưng họ không biết…
có những người phụ nữ, khi đã quyết định rời đi…
là vì họ đã chịu đựng quá lâu rồi.
Và điều khiến người ta tranh cãi không phải là việc tôi bỏ đi.
Mà là…
lẽ ra tôi nên rời đi sớm hơn.