Tôi vẫn thường nhìn lại tấm ảnh cưới phủ bụi trong kho của điện thoại, tự hỏi cô gái rạng rỡ ngày ấy đã đi đâu mất rồi. Sau hai năm hẹn hò đầy lãng mạn, tôi bước vào lễ đường với niềm tin mãnh liệt rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Tôi đã vẽ ra viễn cảnh về một ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa, nơi chỉ có tiếng cười trẻ thơ và vòng tay ấm áp của chồng.
Nhưng đời không như mơ, và thực tế thì tàn khốc hơn cả những cơn ác mộng.
Chỉ vài tháng sau khi cưới, công ty của chồng tôi phá sản. Cứ ngỡ đó là lúc vợ chồng đồng cam cộng khổ, nhưng anh lại chọn cách trốn chạy thực tại. Anh giam mình trong phòng tối, làm bạn với màn hình máy tính và những trận game thâu đêm suốt sáng. Mọi gánh nặng kinh tế đổ dồn lên vai tôi. Những ngày đầu, tôi còn nhẹ nhàng khuyên bảo, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng hoặc những tiếng quát tháo cục cằn.
Đỉnh điểm là một buổi tối mưa tầm tã, tôi đi làm về muộn, người ướt sũng, thấy anh vẫn đang hò hét trong game, cơm nước lạnh tanh. Tôi không kìm được mà to tiếng. Anh gạt phắt tay, hất đổ cốc nước trên bàn, gằn giọng:
– Cô im đi! Nhà này có rồi, xe cũng là bố mẹ tôi cho. Nhà tôi giàu nứt đố đổ vách, tiền của bố mẹ tôi tiêu ba đời không hết, tôi không đi làm thì họ vẫn nuôi tôi dư sức. Cô đừng có ra vẻ dạy đời!
Tôi đứng chết lặng. Người đàn ông sức dài vai rộng, từng là niềm tự hào của tôi, giờ đây lại thốt ra những lời lẽ ỷ lại, hèn kém đến vậy sao?
Tôi bấu víu vào hy vọng cuối cùng: Đứa con. Tôi nghĩ rằng khi làm bố, bản năng trách nhiệm sẽ đánh thức anh dậy. Nhưng tôi đã lầm. Ngày con chào đời, anh chỉ ghé qua bệnh viện check-in vài tấm ảnh khoe lên mạng xã hội rồi lại biến mất với đám bạn. Ở nhà, con khóc ngằn ngặt vì sốt, anh vẫn đeo tai nghe, mắt dán vào màn hình. Khi tôi nhờ anh pha bình sữa, anh đá thúng đụng nia: “Cô vô dụng vừa thôi, có mỗi việc chăm con cũng không xong, để nó khóc điếc cả tai!”
Mẹ chồng tôi là người hiểu chuyện, bà biết con trai mình hư hỏng nên thường xuyên an ủi tôi. Bà hay bảo: “Thôi con à, đàn ông trưởng thành muộn. Bố nó ngày xưa cũng chơi bời lêu lổng, mãi sau mới tu chí làm ăn nên giờ mới có cơ ngơi này. Con ráng nhịn một chút, rồi nó sẽ đổi tính.”
Vì thương con, vì nể mẹ chồng, tôi cắn răng chịu đựng suốt hai năm ròng rã. Cho đến khi con trai tôi tròn 2 tuổi, giọt nước cuối cùng cũng tràn ly.
Đêm đó, điện thoại anh sáng đèn liên tục. Tò mò, tôi mở ra xem và bủn rủn chân tay. Đập vào mắt tôi là hàng loạt tin nhắn ướt át, tục tĩu với một người phụ nữ lạ. Kinh tởm hơn, trong đó là những tấm ảnh giường chiếu trần trụi mà họ gửi cho nhau làm “kỷ niệm”. Cơn uất nghẹn dâng lên tận cổ họng. Tôi không khóc, cũng không đánh ghen. Tôi thấy ghê tởm.
Tôi ném lá đơn ly hôn vào mặt anh ngay sáng hôm sau. Cuộc sống như địa ngục này, một giây tôi cũng không muốn nán lại thêm.
Ngày tôi ôm con rời đi, mẹ chồng cũ khóc hết nước mắt. Bà dúi vào tay tôi một cuốn sổ tiết kiệm 1 tỷ đồng, nghẹn ngào: “Mẹ xin lỗi con. Là mẹ không biết dạy con trai, để con phải khổ. Số tiền này con cầm lấy để lo cho thằng bé, coi như mẹ chuộc lỗi thay nó.”
Tôi ra đi, lòng nhẹ bẫng nhưng cũng đầy vết sước.
Cuộc sống của mẹ đơn thân vất vả nhưng bình yên. Dù không muốn dây dưa với chồng cũ, nhưng tôi vẫn giữ mối quan hệ tốt đẹp với bố mẹ chồng. Ông bà thương cháu nội vô cùng. Cuối tuần nào tôi cũng chở con sang chơi, hoặc bà lại tay xách nách mang đồ ăn, quần áo sang thăm cháu. Sự tử tế của ông bà là niềm an ủi lớn nhất đối với tôi sau cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Nhưng số phận trêu ngươi, cách đây không lâu, trong một lần khám sức khỏe định kỳ, bác sĩ thông báo tôi có một khối u. Cầm tờ kết quả trên tay, trời đất như quay cuồng. Bác sĩ bảo cần phẫu thuật gấp để tránh biến chứng. Nhưng nhìn con trai còn quá nhỏ, bố mẹ đẻ thì già yếu lại ở xa, tiền nong tích cóp cũng chỉ vừa đủ sống, tôi chần chừ. Tôi sợ dao kéo, sợ nằm xuống rồi ai lo cho con? Tôi giấu nhẹm chuyện này, từ chối điều trị ngay.
Chẳng hiểu sao, mẹ chồng cũ lại biết chuyện. Bà gọi điện, giọng run run khuyên tôi đi phẫu thuật, hứa sẽ lo toàn bộ chi phí và chăm sóc cu Bi. Nhưng lòng tự trọng và nỗi sợ mắc nợ khiến tôi từ chối. Tôi bảo: “Con khỏe lắm mẹ ạ, chắc bác sĩ nhầm thôi, con uống thuốc là tan ấy mà.”
Cuối tuần vừa rồi, tôi đưa cu Bi sang thăm ông bà nội như thường lệ. Bữa cơm diễn ra ấm cúng nhưng ánh mắt mẹ chồng nhìn tôi cứ khắc khoải, lo âu. Lúc về, bà đưa cho cu Bi một chiếc cặp sách mới tinh, dặn dò: “Bà mua cho cháu cái cặp siêu nhân này, trong đó có mấy bộ quần áo đẹp bà mới sắm, cháu đeo về nhé.”
Con trai tôi thích mê, đeo khư khư trên vai, nặng trịch mà nhất quyết không chịu bỏ ra.
Về đến nhà, khi con đã ngủ say, tôi mới nhẹ nhàng tháo chiếc cặp ra để lấy quần áo đi giặt. Vừa kéo khóa, tôi sững sờ. Bên trong không chỉ có quần áo.
Nằm gọn dưới đáy cặp là những cọc tiền mệnh giá lớn được xếp ngay ngắn, bên cạnh là một tấm thẻ ngân hàng. Tôi run rẩy cầm lên tờ giấy viết tay được kẹp giữa, nét chữ quen thuộc của mẹ chồng cũ:
“Con ơi!
Con hãy đến bệnh viện điều trị càng sớm càng tốt. Trong này là 500 triệu, cùng với thẻ ngân hàng bố mẹ hay dùng. Đây là chút tấm lòng của bố mẹ, con đừng từ chối nữa. Mạng sống là quan trọng nhất, càng để lâu càng dễ biến chứng, lúc đó con khổ mà cu Bi cũng bơ vơ.
Còn việc trông nom cu Bi, con cứ đưa sang đây ngay ngày mai. Bố mẹ sẽ chăm sóc cháu chu đáo trong thời gian con nằm viện. Dù gì nó cũng là cháu ruột, là máu mủ của bố mẹ, con không phải ngại đâu. Hãy coi như bố mẹ đang bù đắp cho những thiệt thòi mà con phải chịu đựng. Cố lên con nhé, bố mẹ luôn ở bên con!”
Đọc đến dòng cuối cùng, nước mắt tôi trào ra, không kìm nén được mà bật khóc nức nở giữa đêm khuya thanh vắng. Tôi khóc như một đứa trẻ, khóc cho những uất ức đã qua, và khóc vì sự cảm động tột cùng.
Hóa ra, ông bà chưa bao giờ coi tôi là người dưng. Hóa ra, sau tất cả những đổ vỡ và đớn đau do người chồng tệ bạc gây ra, tôi vẫn còn một “gia đình” sẵn sàng dang tay che chở lúc hoạn nạn.
Tôi nhìn con trai đang ngủ say, rồi nhìn số tiền lớn trên bàn. Ngày mai, tôi sẽ đến bệnh viện. Tôi phải sống, phải khỏe mạnh, không chỉ vì con, mà còn để không phụ tấm lòng trời bể của hai người già tốt bụng ấy. Duyên vợ chồng có thể đứt, nhưng ân tình giữa người với người thì vẫn còn mãi.
