Ba năm trước, ngày tôi ký vào tờ giấy ly hôn, trời mưa rất to.
Cơn mưa tháng bảy nặng hạt đến mức đứng dưới mái hiên tòa án mà tôi vẫn cảm thấy nước tạt vào mặt. Nhưng có lẽ thứ làm tôi lạnh không phải là mưa, mà là cảm giác khi nhìn người đàn ông từng ngủ chung giường với mình suốt sáu năm… đứng cách tôi chỉ vài bước mà xa lạ như người dưng.
Anh tên Huy.
Chồng cũ của tôi.
Ngày đó, sau khi bước ra khỏi phòng hòa giải, anh chỉ nói đúng một câu:
“Chúng ta kết thúc ở đây.”
Không một lời xin lỗi.
Không một câu hỏi han.
Cũng không có ý định giữ tôi lại.
Tôi vẫn nhớ rõ lúc đó mình đã nhìn anh rất lâu, rồi gật đầu.
“Ừ.”
Chỉ vậy thôi.
Ly hôn xong, tôi xách túi về nhà mẹ đẻ.
Căn nhà nhỏ ở ngoại ô vẫn y như ngày tôi còn đi học. Mẹ nhìn tôi bước vào cửa với cái vali nhỏ, không hỏi gì nhiều, chỉ thở dài:
“Thôi… về là được.”
Ba chữ “về là được” khiến tôi suýt khóc.
Những ngày đầu sau ly hôn, tôi sống như người mất hồn.
Sáu năm hôn nhân không phải là quãng thời gian ngắn. Dù cuộc sống vợ chồng của chúng tôi không phải lúc nào cũng hạnh phúc, nhưng tôi từng nghĩ ít nhất hai người cũng có tình nghĩa.
Hóa ra… tôi đã đánh giá quá cao.
Huy là người đề nghị ly hôn.
Lý do rất đơn giản.
Anh nói: “Anh hết tình cảm rồi.”
Nghe thì có vẻ thẳng thắn, nhưng thực ra ai cũng biết phía sau câu nói đó là gì.
Một người phụ nữ khác.
Cô ta là đồng nghiệp của anh, trẻ hơn tôi bốn tuổi, ăn nói ngọt ngào, biết cách làm đàn ông cảm thấy mình quan trọng.
Người ta bảo đàn ông khi yêu lại thì giống như quay lại tuổi hai mươi.
Còn người vợ cũ… chỉ là cái bóng của quá khứ.
Tôi không níu kéo.
Cũng không làm ầm lên.
Ngày chia tài sản, tôi chỉ lấy đúng những thứ mình mang đến khi cưới.
Ngay cả chiếc tủ lạnh hai vợ chồng mua chung, tôi cũng để lại.
Bạn bè bảo tôi ngu.
Nhưng tôi chỉ cười.
“Tôi không muốn mang theo thứ gì khiến mình nhớ đến anh ta.”
Sau ly hôn, Huy gần như biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Không một tin nhắn.
Không một cuộc gọi.
Thậm chí ngày giỗ bố tôi – người từng coi anh như con trai – anh cũng không về thắp hương.
Ba năm.
Ba năm dài đến mức tôi đã quen với cuộc sống không có anh.

Tôi mở một tiệm may nhỏ gần chợ.
Công việc không giàu có nhưng đủ sống.
Mỗi sáng mở cửa tiệm, nghe tiếng máy may chạy lạch cạch, tôi lại thấy cuộc đời mình dần ổn định trở lại.
Cho đến một buổi chiều đầu đông.
Trời se lạnh.
Tôi đang ngồi sửa gấu quần cho khách thì nghe tiếng xe dừng trước cửa.
Ngẩng lên nhìn, tôi sững người.
Huy.
Ba năm không gặp, anh gầy hơn trước một chút. Mái tóc từng chải chuốt giờ có vài sợi bạc lẫn vào.
Anh đứng ở cửa tiệm, tay xách một chiếc túi vải.
Ánh mắt nhìn tôi… có gì đó lúng túng.
“Tôi vào được không?”
Tôi đặt cây kéo xuống.
“Anh đến đây làm gì?”
Anh bước vào.
Không trả lời ngay.
Chỉ đặt chiếc túi lên bàn.
“Tôi muốn nói chuyện.”
Tôi nhìn anh vài giây.
“Ba năm rồi anh không cần nói chuyện. Hôm nay bỗng nhiên nhớ ra à?”
Anh im lặng.
Rồi kéo khóa chiếc túi vải ra.
Bên trong… là một hộp gỗ nhỏ.
Huy mở nắp.
Năm cây vàng.
Ánh vàng chói lên dưới ánh đèn huỳnh quang của tiệm may.
Tôi ngơ ngác.
“Anh mang thứ này đến đây làm gì?”
Huy hít một hơi sâu.
“Tôi muốn… đưa cho em.”
Tôi bật cười.
“Anh nghĩ tôi thiếu tiền đến mức phải nhận vàng của anh sao?”
Anh lắc đầu.
“Không phải vậy.”
“Vậy là gì?”
Huy nhìn xuống bàn.
Một lúc sau mới nói nhỏ:
“Ba năm trước… lúc ly hôn… anh đã làm em thiệt thòi.”
Tôi khoanh tay.
“Anh nhớ ra điều đó hơi muộn.”
Anh gật đầu.
“Anh biết.”
Căn tiệm im lặng vài giây.
Ngoài đường, tiếng người bán hàng rong vẫn vang lên đều đều.
Tôi nhìn năm cây vàng trên bàn.
Rồi nhìn người đàn ông trước mặt.
“Chỉ vậy thôi à?”
Huy ngẩng lên.
“Ý em là sao?”
“Tức là anh mang vàng đến… để bù đắp à?”
Anh không trả lời.
Sự im lặng của anh chính là câu trả lời.
Tôi bật cười.
Nhưng lần này nụ cười của tôi không hề nhẹ nhàng.
“Anh nghĩ tình nghĩa sáu năm… giá năm cây vàng?”
Huy vội nói:
“Không! Anh không nghĩ vậy.”
“Vậy anh nghĩ gì?”
Anh nhìn tôi rất lâu.
Rồi nói một câu khiến tôi không ngờ.
“Anh muốn quay lại.”
Căn tiệm như đông cứng.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Anh nói gì?”
“Anh muốn quay lại với em.”
Tôi nhìn anh chằm chằm.
Rồi cười.
Cười đến mức nước mắt chảy ra.
Ba năm trước, anh rời bỏ tôi để đi theo người phụ nữ khác.
Ba năm sau, anh mang năm cây vàng đến nói muốn quay lại.
Nếu đây là một câu chuyện cười, thì nó thật sự quá lố bịch.
Tôi lau nước mắt.
“Cô ta đâu rồi?”
Huy không trả lời ngay.
Một lúc sau mới nói:
“Chúng tôi… chia tay rồi.”
Tôi gật đầu.
“À.”
Một chữ “à” nhẹ bẫng.
Nhưng đủ để anh hiểu.
Tôi đứng dậy, đi pha hai cốc trà.
Đặt một cốc trước mặt anh.
“Uống đi.”
Huy cầm cốc trà nhưng không uống.
Anh nhìn tôi.
“Em thay đổi nhiều.”
“Tốt hơn hay tệ hơn?”
“Tốt hơn.”
Tôi gật đầu.
“Còn anh?”
Anh cười buồn.
“Tệ hơn.”
Tôi ngồi xuống.
Nhìn năm cây vàng trên bàn.
“Anh biết điều buồn cười nhất là gì không?”
Huy im lặng.
“Tôi không hận anh nữa.”
Anh ngẩng lên.
Ánh mắt thoáng ngạc nhiên.
“Thật.”
Tôi nhún vai.
“Ba năm đủ dài để một người phụ nữ hiểu ra nhiều thứ.”
Tôi đẩy hộp vàng về phía anh.
“Cầm về đi.”
Huy lắc đầu.
“Anh không cần.”
“Nhưng tôi cần sự yên tĩnh.”
Anh nhìn tôi.
Rồi hỏi khẽ:
“Em… không còn chút tình cảm nào sao?”
Câu hỏi đó khiến tôi suy nghĩ vài giây.
Rồi tôi trả lời thật.
“Có.”
Ánh mắt Huy sáng lên.
Nhưng tôi nói tiếp:
“Nhưng nó không đủ để tôi quay lại.”
Anh cúi đầu.
Hai vai hơi run.
Lần đầu tiên trong đời tôi thấy Huy… yếu đuối như vậy.
Một lúc sau anh đứng dậy.
Cầm hộp vàng lên.
Trước khi đi, anh hỏi:
“Nếu ngày đó… anh không rời bỏ em… thì bây giờ chúng ta sẽ thế nào?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa.
Trời bắt đầu tối.
“Tôi không biết.”
Tôi dừng lại một chút.
“Nhưng chắc chắn anh sẽ không phải mang vàng đến xin lỗi.”
Huy đứng yên vài giây.
Rồi quay đi.
Khi anh bước ra khỏi tiệm, tôi bỗng gọi lại.
“Huy.”
Anh quay đầu.
Tôi nói:
“Cảm ơn anh.”
Anh ngạc nhiên.
“Vì điều gì?”
Tôi cười.
“Vì anh đã rời bỏ tôi.”
Nếu không có ngày đó…
Có lẽ tôi vẫn là người phụ nữ ngồi chờ chồng về muộn mỗi đêm.
Vẫn sống trong một cuộc hôn nhân mà mình không được trân trọng.
Ba năm trước, tôi nghĩ ly hôn là thất bại.
Nhưng bây giờ tôi hiểu…
Đôi khi mất một người…
Lại chính là cách để tìm lại chính mình.
Và điều khiến câu chuyện này gây tranh cãi nhất là…
Đến tận bây giờ, đôi lúc tôi vẫn tự hỏi:
Nếu ngày hôm đó tôi nhận năm cây vàng…
và gật đầu…
Liệu cuộc đời tôi có khác không?