Căn biệt thự ở khu đô thị hạng sang tĩnh mịch đến đáng sợ. Tôi ngồi trong phòng làm việc, ánh đèn vàng hắt xuống bản báo cáo tài chính cuối quý. Mức lương 100 triệu mỗi tháng cùng vị trí giám đốc điều hành ở tuổi 32 là cái đích mà hàng triệu người mơ ước. Nhưng ít ai biết rằng, cái nền móng cho sự nghiệp lẫy lừng này lại được xây bằng những giọt máu đỏ tươi của một người đàn ông xa lạ.
Tiếng chuông cửa vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Qua camera an ninh, tôi thấy một bóng người gầy gò, khoác chiếc áo khoác bạc màu, đứng run rẩy giữa cái lạnh của những ngày cuối năm. Đó là bố nuôi tôi – ông Ba “ba gác”.
Ông Ba không phải người thân của tôi. Ông là bạn thân của mẹ tôi từ thời dưới quê. Khi mẹ qua đời trong một tai nạn giao thông, người thân họ hàng đều quay lưng vì sợ gánh nặng, duy chỉ có người đàn ông nghèo khổ ấy lặng lẽ dắt tay tôi về căn phòng trọ chưa đầy 10 mét vuông ven sông.
Tôi nhớ như in những ngày tháng đó. Ông chạy xe ba gác, mồ hôi nhễ nhại lăn trên những thớ thịt săn chắc nhưng khắc khổ. Có những đêm, ông đi về với cánh tay dán băng dính trắng. Tôi hỏi, ông chỉ cười hiền: “Bố mới đi hiến m:áu, người ta bồi dưỡng được mấy trăm, con cầm lấy mà mua sách vở. Đừng để thua kém bạn bè.”
Lúc đó tôi còn quá nhỏ để hiểu rằng “hiến máu” của ông thực chất là bán đi nhựa sống của mình để đổi lấy từng con chữ cho tôi. Cứ thế, những xấp tiền lẻ dính mùi thuốc sát trùng và mồ hôi đã đưa tôi qua hết đại học, rồi du học, rồi lên đỉnh cao sự nghiệp.
Ông Ba bước vào nhà tôi, sự rụt rè hiện rõ trong từng bước chân. Ông không dám ngồi hẳn lên chiếc ghế sofa da đắt tiền mà chỉ nhón chân ngồi ở mép ghế. Đôi bàn tay gầy guộc, đầy vết đồi mồi đan chặt vào nhau.
– “Con à… bố biết con bận, nhưng bố… bố thực sự hết cách rồi.” – Giọng ông run run.
Tôi lạnh lùng nhấp một ngụm trà: – “Bố nói đi, có chuyện gì mà ông phải lặn lội lên tận đây?”
– “Bác sĩ bảo bố bị u xơ, cần mổ gấp. Chi phí hết khoảng 60 triệu. Bố dành dụm được một ít nhưng không đủ. Con… cho bố vay, sau này bố khỏe, bố chạy xe trả dần cho con.”
Tôi lặng người. 60 triệu – nó chưa bằng một nửa tháng lương của tôi, chưa bằng một chiếc đồng hồ tôi đang đeo trên tay. Nhưng trong đầu tôi lúc đó lại trỗi dậy một sự ích kỷ đến quái đản. Tôi muốn “thử” lòng ông, hay đúng hơn, sự thành công đã khiến tôi trở nên kiêu ngạo và mất đi nhân tính. Tôi muốn chứng minh rằng mình không còn là đứa trẻ cần sự ban ơn nữa.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, giọng đanh lại: – “Không được. Một đồng con cũng không đưa.”
Ông Ba chết lặng. Thế giới xung quanh dường như ngưng đọng. Đôi mắt đục màu thời gian của ông nhìn tôi, không có sự giận dữ, chỉ có một nỗi đau sâu hoắm, tàn khất. Ông mấp máy môi, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
– “Ừ… vậy thôi. Bố hiểu. Con làm ra tiền cũng cực khổ, bố không nên làm phiền.”
Ông đứng dậy, chiếc lưng còng xuống như gánh cả bầu trời u ám. Ông lẳng lặng bước ra cửa, không một lời oán trách. Tôi nhìn theo bóng lưng ấy qua cửa sổ, thấy ông dừng lại dưới gốc cây, đôi vai gầy rung lên bần bật. Ông đang khóc. Người đàn ông chưa bao giờ gục ngã trước sự nghèo đói, giờ đây lại vỡ vụn vì sự ghẻ lạnh của đứa con mình yêu thương nhất.
Cả đêm đó, tôi không ngủ được. Câu nói của ông: “Bố mới đi hiến máu…” cứ vang vọng trong đầu như một lời nguyền. Tôi chợt nhận ra mình vừa làm một điều khốn nạn nhất trên đời.
Sáng sớm hôm sau, tôi cầm theo xấp tiền, lao xe như điên về khu trọ cũ. Nhưng căn phòng 10 mét vuông đã khóa trái. Một người hàng xóm hớt hải bảo tôi: “Ông Ba ngất giữa đường đêm qua, người ta đưa vào viện cấp cứu rồi. Nghe đâu kiệt sức với thiếu máu nặng lắm.”
Tôi chạy vào bệnh viện, mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi – cái mùi mà ngày xưa tôi thường thấy trên những xấp tiền ông đưa. Ông nằm đó, lọt thỏm giữa đống máy móc, da xám ngoét.
Khi tôi nắm lấy bàn tay khô héo của ông, ông từ từ mở mắt. Thấy tôi, ông không mắng mỏ, chỉ thều thào: – “Bố xin lỗi… bố già rồi, làm con hổ thẹn phải không?”
Tôi quỳ sụp xuống, đầu gối chạm nền gạch lạnh lẽo, nước mắt tuôn ra như mưa: – “Bố ơi, con sai rồi! Con là đứa súc sinh! Con có tiền, con có rất nhiều tiền nhưng con chẳng có gì cả nếu không có bố…”
Ông đưa bàn tay còn dán băng gạc vì lấy máu xét nghiệm, xoa nhẹ lên đầu tôi như ngày tôi còn bé: – “Chỉ cần con sống tốt… là bố mãn nguyện rồi. Đừng khóc, con là giám đốc mà…”
Lúc đó, tôi hiểu rằng có những món nợ cả đời này tôi không bao giờ trả hết. Tôi có thể mua cho ông căn nhà to hơn, đưa ông đi bệnh viện tốt nhất, nhưng sự tổn thương tôi gây ra cho trái tim già nua ấy là một vết sẹo vĩnh viễn.
Tôi đã có 100 triệu mỗi tháng, nhưng suýt chút nữa tôi đã đánh mất thứ vô giá nhất: Tình người.
