Lên thăm chồng đang học trên thành phố đột ngột, tôi ng//ỡ //ngàng biết anh đang “m:ập m:ờ” cùng cô SV nhờ 1 thứ. Tôi vẫn vui vẻ vờ như không biết để rồi có màn tr//ả th//ù t/h/âm s//âu…
Chúng tôi cưới nhau được năm năm, chưa có con vì anh còn đang học Thạc sĩ tại một trường đại học lớn trên thành phố. Mỗi tháng, Nam về thăm nhà một lần, mang theo những câu chuyện về trường lớp, về những giấc mơ lớn lao mà anh theo đuổi. Tôi tự hào về chồng, dù đôi khi nỗi nhớ khiến lòng tôi trống trải.
Một ngày, tôi quyết định lên thành phố thăm Nam mà không báo trước. Tôi muốn làm anh bất ngờ, mang theo ít đặc sản quê nhà và một chiếc áo sơ mi tôi tỉ mỉ chọn cho anh. Tôi đến khu trọ Nam ở, gõ cửa phòng anh, nhưng người mở cửa không phải Nam, mà là một cô gái trẻ, xinh xắn, mặc áo phông rộng thùng thình – chiếc áo tôi từng mua cho chồng.
“Chị là ai?” cô gái hỏi, ánh mắt ngạc nhiên. Tôi mỉm cười, cố giữ bình tĩnh, dù tim như thắt lại.
– Chị là vợ anh Nam. Em là bạn học của anh ấy à? – Tôi hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Cô gái lúng túng, ấp úng rằng cô là Minh, sinh viên năm cuối, đang “mượn tạm” phòng Nam để học nhóm. Tôi cười, vờ như không nhận ra sự bất thường.
– Vậy hả? Vậy tốt quá, chị mang ít đồ ăn quê lên, cả nhà mình ăn chung nhé!..

Tôi bước vào phòng, hương nước hoa lạ lẫm phảng phất trong không khí. Căn phòng vốn dĩ chật chội của hai vợ chồng giờ bỗng dưng có thêm dấu ấn của một bàn tay phụ nữ khác: chiếc khăn lụa vắt hờ trên ghế, một hộp phấn trang điểm nhỏ còn mở nắp trên bàn. Tôi nuốt nghẹn, nhưng khóe môi vẫn nở nụ cười.
Một lát sau, Nam trở về. Anh hơi giật mình khi thấy tôi ngồi đó, cạnh cô sinh viên. Ánh mắt anh thoáng lúng túng, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, nhưng tôi đâu thể nào bỏ lỡ cái thoáng rung rinh trong ánh mắt ấy.
-
Ô, em lên lúc nào thế? Sao không gọi cho anh? – Nam hỏi, giọng cố vui vẻ.
-
Em muốn tạo bất ngờ cho anh mà. – Tôi dịu dàng đáp. – À, chị Minh đây đang học nhóm với anh đúng không?
Nam liếc nhanh sang cô gái, rồi gật đầu lia lịa. Tôi vẫn tỏ vẻ tin tưởng, vui vẻ dọn đồ ăn ra, rót nước mời cả hai. Không khí bữa ăn có chút gượng gạo, nhưng tôi vẫn khéo léo duy trì, thỉnh thoảng kể vài câu chuyện ở quê để khỏa lấp khoảng trống.
Trong lòng tôi thì ngược lại. Một cơn sóng ngầm dâng lên dữ dội, nhưng tôi đã quyết định: tôi sẽ không làm ầm lên. Tôi sẽ chờ, để sự phản bội này phải trả giá gấp nhiều lần.
Đêm đó, tôi giả vờ ngủ say, lén mở mắt quan sát Nam. Anh quay lưng về phía tôi, điện thoại khẽ rung, màn hình hiện tin nhắn: “Anh ngủ chưa? Em nhớ anh…” – từ số của Minh. Tôi chụp lại, lưu vào điện thoại mình, rồi lại nằm xuống, tim lạnh dần
Vài ngày sau, tôi viện cớ bận việc về quê. Nhưng từ đó, tôi bắt đầu lập kế hoạch. Tôi âm thầm tìm hiểu về Minh – hóa ra cô ta là sinh viên gia đình khó khăn, trọ học trên thành phố. Và Nam đã “giúp đỡ” bằng tiền tôi chắt chiu gửi cho anh hằng tháng.
Tôi không đối diện trực tiếp, mà ngấm ngầm chuẩn bị. Tôi bắt đầu rút bớt tiền gửi lên, thay vào đó, âm thầm gom góp một khoản vốn. Tôi cũng tìm cách tạo mối liên hệ với thầy cô và bạn bè của Nam, dần dần hé lộ hình ảnh một người vợ tần tảo, còn Nam thì lại “thân thiết” quá mức với một cô sinh viên.
Chẳng bao lâu, tiếng đồn lan ra. Minh bị người quen bàn tán, Nam bị bạn học nhìn bằng ánh mắt khác. Cả hai bối rối, tìm cách chối bỏ, nhưng hạt giống nghi ngờ đã gieo vào cộng đồng nhỏ bé của họ.