Ngày anh quay lại, tôi đang đứng trong bếp, tay dính đầy bột mì, còn con bé thì ngồi ngoài phòng khách hí hoáy xếp hình.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Tôi lau tay vào tạp dề, bước ra mở cửa, trong đầu không hề nghĩ rằng người đứng ngoài kia… lại là anh.
Bốn năm.
Bốn năm kể từ ngày chúng tôi ly hôn.
Bốn năm không một cuộc gọi, không một lần hỏi thăm.
Và bây giờ, anh đứng đó – vẫn là gương mặt quen thuộc ấy, chỉ có điều ánh mắt đã khác. Không còn vẻ tự tin, cứng rắn ngày xưa, mà là một thứ gì đó… chùng xuống.
Tôi đứng im vài giây.
Anh cũng không nói gì.
Hai con người từng ngủ chung một giường, từng nghĩ sẽ sống với nhau cả đời… giờ lại lúng túng như hai người xa lạ.
Cuối cùng, anh lên tiếng trước.
“Anh… đến thăm con.”
Giọng anh khàn khàn, như thể đã phải lấy hết can đảm mới nói ra được câu đó.
Tôi không hỏi thêm gì.
Chỉ nghiêng người, mở rộng cánh cửa.
“Vào đi.”
—
Con bé đang ngồi quay lưng ra cửa, chưa kịp nhận ra ai.
Anh bước vào, chậm rãi, ánh mắt đảo quanh căn nhà nhỏ.
Tôi biết anh đang nhìn gì.
Căn nhà này không lớn, không đẹp, không có gì đáng tự hào. Nhưng nó là nơi tôi và con bé đã sống suốt bốn năm qua – sau khi anh rời đi.
“Nhà em… ổn chứ?” – anh hỏi.
Tôi cười nhạt.
“Ổn. Ít nhất là không thiếu người.”
Anh im lặng.
Câu nói của tôi không nặng nề, nhưng đủ để nhắc anh nhớ.
Ngày đó, người rời đi là anh.
—
“Bảo An…” – tôi gọi con.
Con bé quay lại.
Nó nhìn anh.
Một ánh nhìn rất lâu.
Không chạy lại.
Không reo lên.
Không gọi “bố”.
Chỉ nhìn.
Tôi thấy tay anh khẽ run.
“Con… có nhớ bố không?” – anh hỏi, giọng hơi nghẹn.
Con bé nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc, rồi nói:
“Con nhớ… nhưng mà con không chắc.”
Câu trả lời ngây thơ đến mức… đau lòng.
—
Anh ngồi xuống ghế.
Tôi rót nước.
Không ai nói gì thêm.
Không khí nặng nề đến khó thở.
Bốn năm… không phải là một khoảng thời gian ngắn.
Nó đủ để biến một gia đình thành hai người xa lạ.
—
Tôi vẫn nhớ ngày chúng tôi ly hôn.
Không phải vì hết yêu.
Mà vì quá nhiều thứ khác.
Anh bận.
Anh tham vọng.
Anh muốn có sự nghiệp, muốn khẳng định bản thân.
Còn tôi… chỉ cần một người chồng về nhà đúng giờ, ăn cơm cùng vợ con.
Chúng tôi cãi nhau.
Rất nhiều.
Cho đến khi anh nói:
“Anh mệt rồi. Hay là… dừng lại đi.”
Tôi không khóc.
Chỉ gật đầu.
—
Ngày anh rời đi, con bé mới hai tuổi.
Nó còn chưa biết gọi “bố” cho rõ.
Anh hứa sẽ quay lại.
Hứa sẽ chu cấp.
Hứa sẽ không bỏ rơi con.
Nhưng rồi…
Không có gì cả.
Không một đồng tiền.
Không một cuộc gọi.
Không một tin nhắn.
—
Tôi đã từng chờ.
Rồi tôi ngừng chờ.
—
Bây giờ, anh ngồi đây, trước mặt tôi.
Như thể bốn năm qua… chỉ là một khoảng lặng ngắn.
“Anh… xin lỗi.” – anh nói.
Tôi không nhìn anh.
“Anh xin lỗi vì cái gì?”
Anh im lặng.
Có lẽ chính anh cũng không biết nên xin lỗi điều gì trước.
—
Con bé vẫn ngồi chơi.
Nó thỉnh thoảng liếc nhìn anh, như thể đang cố ghép hình một ký ức mờ nhạt.
Anh lấy trong túi ra một hộp quà.
“Bố mua cho con…”
Con bé không nhận ngay.
Nó quay sang nhìn tôi.
Tôi gật đầu.
Nó mới cầm lấy.
Mở ra.
Bên trong là một con búp bê rất đẹp.
Con bé cười.
Một nụ cười hiếm hoi.
Anh nhìn nó, mắt đỏ lên.

Rồi con bé bất ngờ hỏi:
“Chú ơi… chú là ai vậy?”
Cả căn phòng như đông cứng lại.
Tôi nhìn anh.
Anh nhìn con.
Mặt anh tái đi.
Tôi định lên tiếng, nhưng chưa kịp thì con bé nói tiếp:
“Chú là bạn của mẹ hả?”
Tôi nghe thấy tiếng thở gấp của anh.
Anh mở miệng, nhưng không nói được gì.
—
Tôi nhẹ nhàng nói:
“Đây là bố con.”
Con bé chớp mắt.
“Bố hả?”
Nó nhìn anh thêm một lúc.
Rồi hỏi một câu.
Một câu mà đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in.
“Mẹ ơi… sao bố không ở với mình?”
—
Anh chết lặng.
Thật sự chết lặng.
Tôi thấy rõ từng thay đổi trên gương mặt anh.
Từ bàng hoàng… đến đau đớn… rồi đến hối hận.
Anh không trả lời được.
Tôi cũng không.
—
Con bé vẫn vô tư.
“Bạn Minh ở lớp con có bố đưa đi học mỗi ngày. Sao con không có?”
Anh cúi đầu.
Hai tay siết chặt.
Tôi quay đi.
Không muốn nhìn thấy ánh mắt đó.
—
Rất lâu sau, anh mới nói được một câu:
“Vì… bố sai.”
Con bé không hiểu.
Nó chỉ gật gù, rồi quay lại chơi tiếp.
Nhưng câu nói đó… không phải dành cho con.
Mà là dành cho tôi.
—
Chiều hôm đó, anh ngồi lại rất lâu.
Chơi với con.
Nói chuyện với con.
Những điều mà lẽ ra… anh nên làm từ bốn năm trước.
Trước khi đi, anh đứng trước cửa, quay lại nhìn tôi.
“Anh… có thể đến thăm con nữa không?”
Tôi nhìn anh.
Rất lâu.
Rồi nói:
“Anh không cần hỏi tôi. Anh nên hỏi con.”
—
Anh gật đầu.
Rồi rời đi.
—
Đêm đó, con bé ôm con búp bê đi ngủ.
Nó hỏi tôi:
“Mẹ ơi… bố có về ở với mình không?”
Tôi im lặng.
Một lúc sau mới nói:
“Mẹ không biết.”
—
Nó gật đầu, rồi ngủ.
Còn tôi… thì không.
—
Bốn năm qua, tôi đã học cách sống mà không cần anh.
Tôi mạnh mẽ hơn.
Độc lập hơn.
Nhưng không có nghĩa là tôi không tổn thương.
Chỉ là… tôi giấu nó đi.
—
Câu hỏi của con bé hôm nay… không chỉ khiến anh lặng người.
Mà còn khiến tôi…
Không thể giả vờ như mọi thứ đã ổn.
—
Một tuần sau, anh quay lại.
Rồi một tuần nữa.
Anh bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn.
Không ồn ào.
Không ép buộc.
Chỉ là… ở đó.
—
Người ta nói, đàn ông khi mất rồi mới biết trân trọng.
Nhưng…
Không phải lúc nào quay lại… cũng còn kịp.
—
Tôi không biết câu chuyện của mình sẽ đi đến đâu.
Không biết có nên cho anh một cơ hội.
Hay nên giữ nguyên mọi thứ như hiện tại.
—
Chỉ có một điều tôi chắc chắn.
Đó là…
Đứa trẻ không có lỗi.
Nhưng nó lại là người phải gánh chịu tất cả.
—
Và đôi khi…
Một câu hỏi ngây thơ của con trẻ…
Lại là bản án nặng nề nhất…
Dành cho người lớn.