Làm 100 mâm cỗ cưới đãi khách nhưng cả làng không ai đến dự, hàng xóm nói lý do khiến gia chủ bà/ng ho/àng…
Ở xã Đông Hòa, có một gia đình giàu có nổi tiếng: nhà ông Bách – chủ thầu xây dựng. Căn biệt thự lớn nhất xã, cổng gỗ đỏ sơn son thếp vàng, ô tô ra vào như trẩy hội. Khi con trai ông – Dũng – cưới vợ, dân làng ai cũng tò mò vì gia đình này vốn kín tiếng.
Ông Bách tuyên bố tổ chức đám cưới “đẳng cấp nhất huyện”:
– “Làm tròn 100 mâm, thuê ban nhạc từ thành phố về, dựng rạp 5 gian, thuê đầu bếp 3 miền về nấu.”
Thông báo cưới được gửi đi khắp làng, cả bản danh sách khách mời được in màu, phát tận tay từng hộ.
Ngày cưới đến, nhưng… bàn tiệc trống trơn
9 giờ sáng, dàn nhạc đã rộn ràng, mâm cỗ nghi ngút khói, nhưng cả khu rạp cưới chỉ lác đác vài người giúp việc và thợ quay phim. Không có khách. Không một hàng xóm. Không ai trong làng đến dự.
Ông Bách ban đầu còn đinh ninh “chắc họ đến muộn”, nhưng đến trưa, hơn 80 mâm cỗ vẫn nguyên xi. Ông bắt đầu sốt ruột, đi ra đầu làng gọi điện, nhắn tin… không ai trả lời.
Gần 2 giờ chiều, bà Sáu – hàng xóm già hơn 70 tuổi – đẩy xe ra chợ mua rau, đi ngang qua, ông Bách chặn lại hỏi, mặt biến sắc:
– “Bà Sáu, có chuyện gì vậy? Sao cả làng không ai đến ăn cưới?”

Bà Sáu nhìn ông một lúc lâu, rồi thở dài:
– “Tôi nói thiệt, đừng gi/ận…
Bà Sáu nhìn ông một lúc lâu, rồi thở dài:
– “Tôi nói thiệt, ông đừng giận. Cả làng này không ai bảo ai, nhưng họ đều có chung một suy nghĩ: Cỗ của ông to thiệt, sang thiệt, nhưng nó không có tình. Ông nhớ lại đi, mười năm qua, có bao nhiêu gia đình trong cái làng này bị ông ‘dồn vào đường cùng’ chỉ vì vài ba đồng tiền thầu xây dựng?”
Ông Bách sững người, lắp bắp: – “Bà nói gì vậy? Tôi làm ăn minh bạch, tiền bạc sòng phẳng mà!”
Bà Sáu cười buồn, chỉ tay về phía những ngôi nhà lụp xụp phía cuối xóm: – “Sòng phẳng của ông là gì? Là khi nhà anh Nam thợ hồ bị ngã giàn giáo công trình của ông, ông chỉ ném cho họ 5 triệu rồi phủi tay bảo lỗi tại họ? Là khi ông xây biệt thự này, ông lấn sang đất nhà bà cụ Liên đơn thân nửa mét, bà ấy khóc lóc van xin ông trả lại để làm lối đi, ông lại dùng tiền và quyền để ép bà ấy phải im lặng? Rồi còn bao nhiêu lần dân làng có đám hiếu, đám hỷ, ông có bao giờ bước chân đến hay chỉ sai lính tráng mang cái phong bì dày cộm đến quăng đó rồi thôi?”
Ông Bách đứng không vững, mồ hôi vã ra như tắm dù trời đang lộng gió. Bà Sáu nói tiếp, giọng bà run run vì xót xa: – “Người dân quê chúng tôi nghèo thật, nhưng chúng tôi trọng cái nghĩa cái tình. Ông giàu, ông coi khinh chúng tôi là ‘lũ chân lấm tay bùn’, ông mời cưới mà như ban phát ơn huệ. Sáng nay, cả làng rủ nhau ra đồng làm việc, nhà nào không có việc thì đóng cửa đi thăm bà cụ Liên đang nằm viện. Không ai thèm nhìn vào cái rạp cưới hào nhoáng của ông đâu, vì họ sợ… ăn miếng cỗ của ông rồi, cái tâm họ cũng bị héo mòn theo.”
Nói xong, bà Sáu thong thả đẩy xe đi, để lại ông Bách đứng trơ trọi giữa 100 mâm cỗ nguội ngắt. Tiếng ban nhạc thuê từ thành phố vẫn đang chơi bản nhạc tình yêu sôi động, nhưng nghe sao mà chua chát, lạc lõng đến tận cùng.
Con trai ông – Dũng – bước ra, bộ vest chú rể phẳng phiu nhưng gương mặt đầy vẻ nhục nhã. Anh nhìn cha mình, rồi nhìn đống thức ăn ê hề đang bắt đầu ôi thiu dưới cái nắng chiều: – “Con đã bảo bố rồi… tiền không mua được tất cả đâu. Giờ bố nhìn xem, chúng ta giàu nhất cái làng này, nhưng lại là những kẻ cô độc nhất thế gian.”
Ông Bách nhìn xuống bàn tay mình – bàn tay đã ký biết bao hợp đồng triệu đô, nhưng lại không thể nắm lấy một bàn tay hàng xóm lúc này. Ông hiểu ra rằng, 100 mâm cỗ này chính là cái giá mà ông phải trả cho sự kiêu ngạo và vô cảm suốt mười năm qua.
Chiều hôm đó, người ta thấy ông Bách lặng lẽ yêu cầu thợ dọn rạp. Toàn bộ số cỗ dư thừa, ông không đem đổ đi mà đích thân cùng con trai chở đến các mái ấm tình thương và bệnh viện trong huyện. Lần đầu tiên sau nhiều năm, người ta thấy ông chủ thầu khét tiếng biết cúi đầu và nói lời xin lỗi.