Tôi năm nay 65 tuổi.
Ở cái tuổi mà người ta thường nói là “an hưởng tuổi già”, sáng tưới cây, chiều bế cháu, tối xem tivi rồi đi ngủ sớm… thì tôi lại bắt đầu một chuyện mà chính tôi cũng không dám tin: yêu.
Nghe thì buồn cười thật.
Một bà góa chồng 5 năm, tóc đã lấm tấm bạc, da nhăn, người không còn thon gọn… lại ngã vào vòng tay của một cậu trai 25 tuổi.
Lúc đầu, tôi cũng nghĩ mình điên rồi.
Chồng tôi mất cách đây 5 năm.
Ông ra đi sau một cơn tai biến, để lại tôi trong căn nhà rộng, trống rỗng đến đáng sợ.
Con cái đều ở xa.
Đứa thì vào Nam lập nghiệp, đứa thì định cư nước ngoài.
Thỉnh thoảng gọi điện về hỏi han vài câu, gửi chút tiền, nhưng… không ai có thể ở bên tôi.
Những ngày đầu, tôi còn khóc.
Sau đó… tôi im lặng.
Một kiểu im lặng kéo dài đến mức tôi quên mất cảm giác được trò chuyện với một người khác là như thế nào.
Tôi gặp Nam vào một buổi sáng đi tập thể dục ở công viên.
Cậu ấy đang chạy bộ, vô tình va phải tôi.
“Cô có sao không ạ?”
Giọng nói đó… rất ấm.
Tôi lắc đầu.
“Không sao.”
Nhưng không hiểu sao, cậu ấy vẫn đứng lại.
“Để cháu đưa cô ra ghế ngồi nhé.”
Tôi định từ chối, nhưng ánh mắt chân thành của cậu khiến tôi gật đầu.
Từ hôm đó, chúng tôi gặp nhau thường xuyên hơn.
Nam chạy bộ mỗi sáng.
Còn tôi… bắt đầu ra công viên đều đặn, chỉ để “tình cờ” gặp cậu.
Cậu nói chuyện nhiều.
Kể đủ thứ chuyện trên đời.
Còn tôi… chỉ nghe.
Nhưng lâu dần, tôi cũng bắt đầu kể.
Kể về chồng tôi.
Về con cái.
Về những năm tháng đã qua.
Một hôm, Nam hỏi:
“Cô có thấy cô đơn không?”
Câu hỏi đó… như chạm vào một vết thương tôi giấu kín.
Tôi cười.
“Ở tuổi này… ai mà chẳng cô đơn.”
Nam im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Cháu không muốn cô phải một mình như vậy.”
Tôi nghĩ cậu chỉ nói cho vui.
Cho đến ngày cậu nắm tay tôi.
Giữa công viên.
Giữa ban ngày.
Tôi giật mình.
“Cháu làm gì vậy?”
Nam nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Cháu thích cô.”
Tôi bật cười.
Một cách phản xạ.
“Đừng đùa.”
“Cháu không đùa.”
Tôi về nhà hôm đó… không ngủ được.
Tôi tự hỏi mình hàng trăm lần:
Một cậu trai 25 tuổi… thích một bà 65 tuổi?
Vô lý.
Hoặc cậu ta đang đùa.
Hoặc… cậu ta có mục đích gì đó.
Tôi tránh Nam.
Không ra công viên.
Không nghe điện thoại.
Không trả lời tin nhắn.
Nhưng cậu không bỏ cuộc.
Một tuần sau, Nam đứng trước cửa nhà tôi.
Mang theo một túi trái cây.
“Tại sao cô tránh cháu?”
Tôi bực.
“Cháu còn nhỏ, đừng làm những chuyện vô nghĩa.”
Nam lắc đầu.
“Cháu không nhỏ. Và tình cảm của cháu không vô nghĩa.”
Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra trong lòng mình.
Có lẽ là… quá lâu rồi tôi không được ai quan tâm như vậy.
Không ai hỏi tôi ăn chưa.
Không ai chờ tôi.
Không ai nhìn tôi như… một người phụ nữ.
Tôi bắt đầu mềm lòng.

Chúng tôi đến với nhau… trong sự dè dặt.
Nam chăm sóc tôi như một người yêu thật sự.
Đưa tôi đi ăn.
Dẫn tôi đi chơi.
Mua cho tôi những món quà nhỏ.
Những thứ mà chồng tôi, trong suốt cuộc hôn nhân, chưa từng làm.
Tôi biết… người ngoài sẽ nói gì.
“Bà già ham trai.”
“Nó lợi dụng bà thôi.”
“Tỉnh táo đi.”
Tôi cũng từng nghĩ vậy.
Nhưng mỗi lần nhìn Nam…
Cái cách cậu cười.
Cái cách cậu nắm tay tôi.
Cái cách cậu kiên nhẫn nghe tôi kể chuyện…
Tôi lại không nỡ nghi ngờ.
Sau gần một năm, Nam nói:
“Cháu muốn cưới cô.”
Tôi chết lặng.
“Cháu điên rồi.”
“Không. Cháu nghiêm túc.”
Tôi đã do dự rất lâu.
Nhưng cuối cùng… tôi đồng ý.
Không phải vì tôi tin tuyệt đối.
Mà vì… tôi muốn sống thêm một lần nữa.
Dù chỉ là ảo tưởng.
Ngày Nam nói sẽ đưa tôi về ra mắt bố mẹ, tôi vừa vui vừa lo.
Một phần trong tôi vẫn nghĩ:
Đây là lúc sự thật lộ ra.
Trước ngày đi, Nam nói:
“Cô… cho cháu mượn tạm 10 cây vàng được không?”
Tôi sững lại.
“Để làm gì?”
“Cháu muốn đầu tư làm ăn. Sau này có điều kiện tốt hơn để cưới cô.”
Tim tôi đập mạnh.
Đây rồi.
Cái mà tôi sợ nhất.
Tôi im lặng.
Trong đầu tôi là hàng loạt câu hỏi:
Có phải… tất cả chỉ vì tiền?
Có phải… tôi đã bị lừa?
Nam nắm tay tôi.
“Cô không tin cháu sao?”
Câu hỏi đó… khiến tôi đau.
Không phải vì nghi ngờ cậu.
Mà vì tôi nhận ra… mình đang sợ mất cậu.
Tôi suy nghĩ suốt đêm.
Cuối cùng… tôi quyết định đưa vàng.
Ngày hôm sau, Nam cầm số vàng đó.
Ôm tôi.
“Cô yên tâm. Cháu sẽ không làm cô thất vọng.”
Rồi cậu đi.
Ba ngày.
Không liên lạc.
Một tuần.
Điện thoại tắt.
Tôi bắt đầu hoảng.
Hai tuần.
Không một tin tức.
Tôi hiểu rồi.
Tôi bị lừa.
Tôi không khóc ngay.
Chỉ ngồi im.
Trong căn nhà quen thuộc.
Nhưng lần này… cảm giác còn trống rỗng hơn cả khi chồng tôi mất.
Người ta nói, bị lừa tiền thì đau.
Nhưng với tôi…
Cái đau nhất là… tôi đã tin.
Ở tuổi 65, tôi vẫn tin vào tình yêu như một đứa trẻ.
Tôi cười.
Một mình.
Một nụ cười chua chát.
Nhưng rồi…
Một buổi chiều.
Có người gõ cửa.
Tôi mở ra.
Và chết lặng.
Nam đứng đó.
Gầy đi.
Mệt mỏi.
Ánh mắt khác hẳn.
Tôi chưa kịp nói gì, cậu đã quỳ xuống.
“Cô… nghe cháu nói đã.”
Tôi không biết lúc đó mình nên vui… hay nên giận.
“Cháu không bỏ trốn.” – cậu nói.
“Cháu bị lừa.”
Tôi sững lại.
Hóa ra…
Số vàng đó, Nam đưa cho một người bạn để đầu tư.
Người đó… ôm tiền bỏ trốn.
Nam không dám quay lại.
Không dám đối mặt.
Không dám nhìn tôi.
Nhưng rồi… cậu vẫn quay lại.
“Tôi không cần tiền nữa.” – tôi nói.
“Cậu đi đi.”
Nam lắc đầu.
“Nếu cô đuổi cháu… cháu cũng không đi.”
Tôi bật khóc.
“Cậu biết không… tôi không sợ mất tiền.”
“Tôi chỉ sợ… mình lại tin nhầm người.”
Nam cúi đầu.
“Cháu biết.”
“Vậy tại sao cậu quay lại?”
Cậu nhìn tôi.
Ánh mắt đó… lần đầu tiên, tôi thấy rõ ràng.
“Vì cháu không muốn mất cô.”
Câu chuyện của tôi…
không có cái kết rõ ràng.
Tôi không biết Nam nói thật hay không.
Không biết mình nên tin hay dừng lại.
Chỉ biết rằng…
Ở tuổi 65…
Tôi đã dám yêu.
Dám tin.
Dám mất.
Và có lẽ…
Điều khiến người ta tranh cãi nhất không phải là việc tôi mất 10 cây vàng.
Mà là…
Liệu một người phụ nữ như tôi…
có quyền được yêu… một lần nữa không?