Giúp việc nhà tôi lương 11 triệu/tháng, ăn sáng phở bò tái, gà đùi, uống sữa nhập khẩu vẫn c/h//ê ít d/ọa bỏ về quê, ng/ang ng/ược nhất là khi bà ta đưa ra một y/êu sách kh/ó chấp nhận…
Tôi may mắn có hai cô giúp việc: một cô trông em bé và một cô lo việc bếp núc, dọn dẹp. Coi họ như người thân vì đều gần 60 tuổi, tôi luôn mua đồ ăn sáng cho bố mẹ và hai cô giống nhau. Có hôm là phở bò tái, có hôm là phở gà đùi hay phở bò sốt vang… trong khi đó bản thân nhiều hôm còn nhịn đói đi làm vì vội. Tôi chỉ mong họ cảm thấy được trân trọng qua những bữa ăn giản dị và ấm áp ấy.
Về lương, tôi trả cô lương cứng 9 triệu đồng một tháng để cô yên tâm làm việc, nhưng mỗi tháng tôi đều biếu thêm tầm 2 triệu (linh hoạt tùy ngày lễ hay khi đi đâu còn thừa vài trăm đều cho cô cả). Tôi nghĩ, những khoản này là cách thể hiện lòng biết ơn và tình cảm của mình với các cô, những người đã giúp tôi chăm sóc con và ổn định cuộc sống gia đình.
Mỗi lần tôi làm vậy, tôi cảm thấy vui, thấy công sức của cô được trân trọng, và tôi cũng hài lòng vì đã đối xử đúng mực với những người cùng gia đình mình gắn bó lâu dài.
Hôm trước, mẹ chồng cô giúp việc hay bế em bị ốm, tôi đồng ý cho cô về quê chăm sóc mẹ mấy hôm. Tôi không ngần ngại, còn dặn cô nhớ lên sớm sau khi mẹ khỏe, và gửi cô 500 nghìn đồng tiền đi xe, cùng nhiều quà bánh, quần áo cho con cô.
Cô có nhờ tôi mua ít sữa nhập khẩu vừa để uống vừa để biếu mẹ chồng cô cho sang. Tôi mua 5 hộp, lúc thanh toán tôi lấy tiền 4 hộp, còn 1 hộp tôi bảo biếu bà. Tôi nghĩ đơn giản, đó là việc nhỏ, và tôi muốn giúp cô một chút, thể hiện sự tử tế như cách tôi vẫn đối xử với các cô hàng ngày.

Nhưng ai ngờ, cô về quê được mấy hôm thì mọi chuyện đảo chiều…
Nhưng ai ngờ, cô về quê được mấy hôm thì mọi chuyện đảo chiều…
Chiều hôm đó, cô gọi điện cho tôi. Giọng cô không còn nhỏ nhẹ như mọi khi mà trở nên gắt gỏng lạ thường.
Cô nói thẳng:
“Ở quê người ta bảo lương giúp việc giờ phải 15 triệu mới đáng. Nếu chị muốn tôi làm tiếp thì từ tháng sau tăng lương lên vậy. Với lại… tiền sữa chị mua cho tôi, đáng ra chị phải trả đủ 5 hộp chứ không phải bắt tôi trả 4 hộp.”
Tôi sững người vài giây. Không phải vì số tiền, mà vì cách cô nói – như thể tất cả những gì tôi làm bấy lâu chỉ là điều hiển nhiên.
Tôi bình tĩnh hỏi lại:
“Cô thấy ở đây cô bị đối xử tệ lắm sao?”
Cô im lặng một chút rồi đáp:
“Không tệ… nhưng tôi thấy mình thiệt.”
Câu nói ấy khiến tôi chợt hiểu ra một điều: có những sự tử tế, nếu cho đi quá nhiều mà không có ranh giới, đôi khi lại bị xem là nghĩa vụ.
Tối hôm đó tôi suy nghĩ rất lâu. Sáng hôm sau, tôi gọi điện lại cho cô.
Tôi nói nhẹ nhàng:
“Nếu cô thấy ở quê có nơi tốt hơn thì cô cứ ở lại đó làm. Còn ở nhà tôi, mọi thứ vẫn như cũ – vì tôi nghĩ mình đã đối xử với cô bằng cả sự tôn trọng rồi.”
Đầu dây bên kia bỗng im bặt.
Hai ngày sau, cô gọi lại, giọng nhỏ hẳn:
“Cô xin lỗi… ở quê người ta nói vậy nên cô cũng nghĩ lung tung. Nếu được thì cô vẫn muốn lên làm tiếp.”
Tôi lặng đi vài giây rồi nói thật lòng:
“Cô cứ lên, nhưng từ giờ mọi thứ sẽ rõ ràng hơn. Lương là lương, thưởng là thưởng. Tôi vẫn đối xử tử tế, nhưng không thể để lòng tốt của mình trở thành điều bị đòi hỏi.”
Ngày cô quay lại, tôi vẫn chuẩn bị bữa sáng như mọi khi. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cúi đầu nói một câu mà trước đây chưa từng nói:
“Cảm ơn cô.”
Và lúc đó tôi mới nhận ra…
đôi khi điều khó nhất không phải là cho đi, mà là dạy người khác biết trân trọng những gì mình đã cho.