Cô gái ngh//èo dắt con lên thành phố tìm cha, 2 mẹ con bị anh ta ch/ối b/ỏ t//àn nh//ẫn và c/ái k/ết khiến ai cũng ngh//ẹn…
Chiếc xe khách dừng lại bên bến xe ồn ào. Dưới ánh nắng đầu hè gắt gao, một người ph/ụ n/ữ tr/ẻ b/ế theo đứ/a b/é chừng b/a tu/ổi bước xuống. Trên tay cô chỉ là một chiếc túi vải bạc màu, bên trong là vài bộ quần áo và một tờ giấy địa chỉ được viết cẩn thận.
Cô tên là Hương. Cô từng là c/ô g/ái qu/ê thật thà, sống trong một ngôi làng nhỏ giữa miền Trung đầy nắng gió. Bốn năm trước, cô đem lòng yê/u một người đàn ông lên làng làm dự án. Anh tên Khánh – h/ào ho/a, lịch thiệp và từng nói sẽ đưa cô về thành phố, xây dựng tổ ấm.
Nhưng khi biết cô ma/ng tha/i, Khánh bi/ến m/ất. Không lời nhắn. Không một cú điện thoại. Gia đình Hương thì m///ắng m//ỏ, xu//a đ///uổi. Cô ôm bụ//ng b//ầu, sống nhờ tình thương của bà ngoại cho đến khi sinh con.
Nay, đứ//a b//é đã hơn ba tuổi. Mỗi lần con hỏi: “Ba con đâu rồi hả mẹ?”, Hương chỉ biết ôm con mà nuốt nước mắt. Nhưng hôm nay, cô không muốn trố/n trá//nh nữa. Cô muốn tìm anh ta – không phải để đòi hỏi điều gì, mà để con cô biết mặt cha mình là ai.
Hương đứng trước tòa cao ốc giữa trung tâm thành phố. Nơi đó là công ty của Khánh – giờ đã là giám đốc điều hành một công ty xây dựng lớn. Cô ôm con bước vào, đôi chân ru/n r/ẩy.
Tiếp tân nhìn cô bằng ánh mắt á/i ngạ/i khi nghe cô nói muốn gặp Khánh. Sau nhiều cuộc gọi, cuối cùng một người đàn ông từ văn phòng bước ra. Chính là anh – người mà cô từng tin tưởng bằng cả trái tim.
Khánh thoáng sữ/ng lại khi nhìn thấy cô. Nhưng ánh mắt anh nhanh chóng lạn/h lùn/g:
– Cô đến đây làm gì?…
Khánh vừa dứt lời, câu hỏi lạnh lẽo như xuyên thấu tim Hương. Hương run rẩy, cố gắng hít thở sâu để trấn tĩnh. Cô ngước nhìn thẳng vào Khánh, ánh mắt kiên định một cách yếu ớt. Đứa bé trong lòng Hương, con trai của Hương, đột nhiên ngước đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào Khánh, bàn tay bé nhỏ vô thức chìa ra, như có gì đó từ sâu thẳm bản năng mách bảo nó về người đàn ông đứng trước mặt.
Hương lấy hết sức bình sinh, giọng cô yếu ớt vang lên: “Tôi… tôi đến đây để anh… nhận mặt con trai của mình.”
Khánh cau mày. Ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ khó chịu, xen lẫn sự kinh ngạc thoáng qua rồi nhanh chóng biến thành sự lạnh lùng và khinh miệt.
“Cô đến đây làm gì?!” Khánh hỏi lại, giọng anh ta giờ đây mang theo sự sắc lạnh đến đáng sợ, như muốn xua đuổi sự tồn tại của hai mẹ con Hương khỏi tầm mắt.
Khánh liếc nhìn đứa bé trong lòng Hương một cách hờ hững, đôi mắt anh ta không hề có một chút cảm xúc. Rồi anh ta quay sang Hương, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh bỉ, như thể cô là thứ gì đó bẩn thỉu.
Khánh dứt khoát tuyên bố, giọng điệu lạnh lẽo như băng giá: “Tôi không có con nào hết. Cô nhầm người rồi!”
Hương chết sững. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Khánh, người đàn ông cô từng yêu, người cha của con trai cô, lại có thể nói ra những lời tàn nhẫn đến vậy.
“Anh… anh nói gì vậy?” Hương lắp bắp, nước mắt đã chực trào. Con trai của Hương bắt đầu cựa quậy, cảm nhận được sự căng thẳng.
Khánh nhếch mép khinh thường. Anh ta nghiến răng, chỉ tay về phía cửa, như muốn tống cổ Hương ra khỏi tầm mắt mình. “Tôi nói cô cút khỏi đây ngay lập tức! Tôi không quen biết cô, và tôi cũng chẳng có đứa con hoang nào hết. Mau biến đi trước khi tôi gọi bảo vệ và cho cô biết thế nào là tội quấy rối!”
Hương sững sờ, như có ai đó vừa giáng một đòn chí mạng vào lồng ngực cô. Trái tim Hương thắt lại, cảm giác đau đớn đến nghẹt thở. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt hốc hác, nhòe đi tầm nhìn của Hương. Cô siết chặt đứa con trai đang nằm gọn trong vòng tay mình. Đứa bé ngước nhìn Khánh bằng đôi mắt to tròn, ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của người đàn ông trước mặt khiến Hương rùng mình.
Hương ngẩng đầu lên, giọng nói run rẩy, gần như nức nở. “Anh Khánh… anh thật sự không nhớ em sao? Anh… anh quên hết rồi ư?” Hương cố gắng tìm kiếm một chút ánh sáng trong đôi mắt vô cảm của anh ta. “Bốn năm trước, tại cái làng nhỏ ở miền Trung, anh đến đó vì dự án công ty. Chúng ta đã yêu nhau, anh hứa sẽ cưới em mà… Anh còn nhớ không, Khánh? Chúng ta từng…” Hương nghẹn ngào, những lời nói tiếp theo dường như mắc kẹt trong cổ họng, đau đớn đến tột cùng.
Khánh chỉ đứng đó, đôi mắt như đóng băng, không chút động lòng. Một nụ cười khẩy thoáng hiện trên môi anh ta, đầy vẻ chế giễu. Anh ta thậm chí còn không thèm nhìn thẳng vào Hương nữa, như thể cảnh tượng này là một sự phiền toái không đáng có.
Khánh chỉ đứng đó, đôi mắt như đóng băng, không chút động lòng. Một nụ cười khẩy thoáng hiện trên môi anh ta, đầy vẻ chế giễu. Anh ta thậm chí còn không thèm nhìn thẳng vào Hương nữa, như thể cảnh tượng này là một sự phiền toái không đáng có.
Hương cảm thấy như mình đang chìm trong một cơn ác mộng. Cô muốn hét lên, muốn lay tỉnh con người sắt đá trước mặt. “Khánh… anh không thể nào quên được! Đây là con trai chúng ta mà!” Hương nâng đứa bé lên một chút, ánh mắt cầu xin, tuyệt vọng. Giọng nói của Hương dù nghẹn ngào nhưng vẫn đủ to để thu hút sự chú ý. Vài nhân viên đi ngang qua sảnh bắt đầu liếc nhìn, ánh mắt tò mò dừng lại trên hình ảnh một người phụ nữ lam lũ đang níu kéo một vị giám đốc lịch lãm.
Khánh lập tức nhận ra những ánh mắt dò xét đang đổ dồn về phía mình. Khuôn mặt anh ta thoáng chút căng thẳng, nụ cười khẩy vụt tắt, thay vào đó là vẻ khó chịu pha lẫn lo lắng về hình ảnh cá nhân. Anh ta không muốn bất kỳ tin đồn nào ảnh hưởng đến vị trí và danh tiếng của mình trong công ty. Khánh nhanh chóng bước tới, nắm chặt cánh tay Hương, kéo cô rượt vào một góc khuất hơn, nơi có ít người qua lại. Hành động đó tuy mạnh mẽ nhưng được thực hiện khéo léo để tránh gây thêm sự chú ý.
“Cô muốn gây chuyện ở đây sao?” Khánh gằn giọng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Hương, nhưng lần này giọng nói đã hạ thấp hơn, đầy vẻ đe dọa. “Biến ngay đi! Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh.”
Hương chết lặng, lồng ngực đau nhói như bị xé toạc. Cô cố gắng trấn tĩnh, nhưng đôi mắt đã ngấn lệ. Đứa bé trong vòng tay cô bắt đầu nấc nhẹ, cái miệng nhỏ chúm chím gọi mẹ, như một lời nhắc nhở không thể chối cãi về sự tồn tại của nó.
Khánh không thèm nhìn sâu vào ánh mắt tuyệt vọng của Hương. Đối với anh ta, mọi cảm xúc của cô đều là sự làm màu rẻ tiền. Anh ta nhanh chóng đưa tay vào túi áo vest, rút ra một phong bì màu trắng dày cộp, đẩy mạnh vào bàn tay đang run rẩy của Hương.
“Cầm lấy đi,” Khánh lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt lướt qua đứa bé một cách khinh miệt, như thể nó là một thứ bẩn thỉu. “Đây là phí đền bù cho cái sự hiểu lầm vớ vẩn này. Cô muốn bao nhiêu, đây là bấy nhiêu.” Khánh nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai. “Cầm lấy số tiền này và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa! Đứa bé này… tôi không có trách nhiệm.”
Hương cảm thấy như có một nhát dao đâm thẳng vào tim. Máu trong huyết quản cô như đông lại. Cô nhìn phong bì tiền dường như nặng trịch hơn cả nỗi nhục nhã đang đè lên vai, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt vô cảm của Khánh. Nước mắt lã chã rơi nhưng cô vẫn cố nén tiếng nấc. “Anh… anh nói gì vậy? Anh nghĩ tôi đến đây vì tiền sao? Đây là con của anh!”
Hương vẫn đang run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi tiếp tục lăn dài trên má, nhưng một tia lửa đã bắt đầu nhen nhóm trong đáy mắt Hương. Nỗi đau khổ tột cùng bỗng chuyển hóa thành sự kiên quyết đến lạnh lùng. Hương không nói thêm lời nào. Bàn tay Hương siết chặt phong bì tiền Khánh vừa ném vào, rồi Hương bất ngờ giơ cao tay.
Khánh chưa kịp định thần. *Hương định làm gì?* Khánh tự hỏi với một vẻ khó chịu.
Và rồi, với tất cả sức lực còn lại, Hương ném thẳng phong bì tiền dày cộp đó vào mặt Khánh. Tiền giấy bay lả tả, một vài tờ rơi trúng tóc và vai Khánh, số còn lại vương vãi trên sàn đá cẩm thạch của sảnh Tòa cao ốc/Công ty của Khánh. Khuôn mặt Khánh đanh lại vì bất ngờ và giận dữ.
Hương đứng thẳng người, dù đôi chân vẫn còn hơi lảo đảo, nhưng ánh mắt Hương nhìn Khánh giờ đây đã không còn chút van xin nào, chỉ còn sự khinh miệt và quyết đoán. Giọng Hương, dù hơi khàn đi vì tiếng nấc, nhưng mỗi từ Hương thốt ra đều đanh thép, vang vọng trong không gian sảnh.
“Tôi không cần tiền bẩn của anh!” Hương gằn từng tiếng, khiến Khánh phải lùi lại một bước nhỏ. “Tôi chỉ muốn con tôi có một người cha! Anh có hiểu không? Một người cha!” Hương nhấn mạnh, ngón tay Hương chỉ thẳng vào đứa Con trai của Hương đang nằm ngoan ngoãn trên vai.
Khánh vẫn đang sững sờ, một bàn tay đưa lên định chạm vào vết hằn trên má, khi không khí căng thẳng đột ngột bị xé toạc bởi tiếng “ting” của thang máy. Cánh cửa mở ra, để lộ một người phụ nữ. Cô ta khoác lên mình bộ vest công sở cắt may tinh xảo, tôn lên vóc dáng thanh mảnh và thần thái sang trọng. Mái tóc xoăn nhẹ được búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thanh tú và đôi bông tai ngọc trai lấp lánh.
Vợ sắp cưới của Khánh bước ra, gót giày cao nhịp nhàng gõ trên sàn đá cẩm thạch. Ánh mắt cô ta lướt qua sảnh, từ những tờ tiền vương vãi trên sàn, đến vẻ mặt đanh lại của Khánh, và dừng lại ở Hương cùng đứa bé đang ngủ yên trên vai. Khuôn mặt cô ta từ ngạc nhiên chuyển dần sang vẻ nghi ngờ khó hiểu.
Cô ta chầm chậm tiến lại gần, từng bước chân như kéo dài thêm sự im lặng đến ngột ngạt trong sảnh Tòa cao ốc/Công ty của Khánh.
“Khánh, chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?” Vợ sắp cưới của Khánh cất tiếng hỏi, giọng điệu có chút bối rối nhưng cũng đầy vẻ dò xét. Ánh mắt cô ta sắc lạnh quét qua Hương, rồi lại quay sang nhìn Khánh, chờ đợi một lời giải thích.
Khánh giật mình, sắc mặt lập tức thay đổi từ vẻ tức giận, bàng hoàng sang một nụ cười gượng gạo đến khó coi. Anh ta vội vàng quay người về phía vợ sắp cưới của mình, nhanh chóng giấu đi vết hằn đỏ ửng trên má. Ánh mắt anh ta lướt qua Hương, lướt qua đứa bé vẫn đang ngủ say trên vai mẹ, mang theo sự lạnh lùng và khinh miệt rõ ràng.
“Không có gì đâu em,” Khánh nói, giọng điệu cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng sự vội vàng vẫn lộ rõ. Anh ta đưa tay ra hiệu một cách kín đáo cho người bảo vệ đang đứng ở góc sảnh, ý muốn họ lập tức can thiệp. “Chỉ là một kẻ điên đang quấy rối thôi. Cô ta cứ bám theo anh không biết từ đâu đến, làm loạn hết cả lên.”
Hương đứng đó, nước mắt vẫn còn đọng lại trên mi, nghe từng lời nói tàn nhẫn của Khánh. Cô không thể tin nổi anh ta lại có thể thốt ra những lời đó một cách dễ dàng như vậy, phủ nhận tất cả, coi cô như một kẻ điên rồ. Đứa bé trong vòng tay cô cựa quậy nhẹ, dường như cảm nhận được sự căng thẳng.
Vợ sắp cưới của Khánh nheo mắt nhìn Hương một lượt, ánh mắt vẫn đầy vẻ nghi ngờ. Cô ta có vẻ không hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng trước thái độ quyết đoán và vẻ mặt giả lả của Khánh, cô ta tạm thời không hỏi thêm. Hai người bảo vệ lập tức tiến lại gần Hương.
Hai người bảo vệ vừa kịp đưa tay định chạm vào cánh tay Hương thì đứa bé trong vòng tay Hương đột ngột cựa mình mạnh mẽ, đôi mắt tròn xoe hé mở. Nó dụi mắt một cái, rồi ngước nhìn xung quanh đầy vẻ tò mò. Hương siết chặt con, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực khi cảm nhận hơi ấm từ sinh linh bé bỏng. Ánh mắt đứa bé lướt qua Hương, lướt qua những gương mặt xa lạ xung quanh, và rồi dừng lại ở một gương mặt quen thuộc.
Con trai của Hương ngước đôi mắt ngây thơ nhìn thẳng vào Khánh, người đàn ông đang đứng cách đó vài bước, sắc mặt trắng bệch. Một nụ cười bẽn lẽn nở trên môi đứa bé. Nó đột nhiên giơ bàn tay nhỏ xíu lên, ngón tay mũm mĩm run rẩy chỉ thẳng vào Khánh.
“Ba… ba con.” Tiếng nói non nớt, trong trẻo của đứa bé vang lên rõ ràng trong sảnh lớn, như một tiếng sét đánh ngang tai tất cả mọi người.
Không khí trong sảnh tòa cao ốc bỗng trở nên chết lặng. Tiếng nhạc du dương từ loa bỗng chốc như ngưng bặt. Hương bàng hoàng, như bị đóng băng tại chỗ. Cô cúi xuống nhìn con, đôi mắt mở to không tin vào tai mình. Khánh tái mét mặt mày, nụ cười gượng gạo ban nãy lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ mặt thất thần, hoảng loạn. Anh ta lắp bắp, cố gắng thốt ra điều gì đó nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ.
Vợ sắp cưới của Khánh đứng trân trân, ánh mắt từ nghi ngờ chuyển sang phẫn nộ, kinh hoàng. Cô ta nhìn chằm chằm vào đứa bé, rồi quay sang nhìn Khánh, một sự ngờ vực tột độ dâng lên. Hai người bảo vệ đang định hành động cũng khựng lại, ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Khánh và Hương, dường như muốn xuyên thấu sự thật đang bị che giấu.
Người phụ nữ kia đứng sững sờ, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào đứa bé đang ngây thơ chỉ tay về phía Khánh. Rồi, ánh mắt cô ta từ từ dịch chuyển, dừng lại trên gương mặt trắng bệch của người đàn ông đứng cạnh mình. Một mảnh ghép kinh hoàng vụt qua tâm trí cô ta, nối liền tất cả những điều bất thường từ nãy đến giờ. Cái nhìn cầu xin của Hương, sự lúng túng của Khánh, và giờ là tiếng gọi “ba” trong veo kia… Sự thật tàn nhẫn và đau đớn như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô ta. Tất cả đã rõ ràng. Cô ta không cần bất kỳ lời giải thích nào nữa.
Nỗi thất vọng cùng cực, sự phản bội cay đắng hiện rõ trong đôi mắt cô ta khi cô ta trừng mắt nhìn Khánh. Nụ cười hãnh diện trên môi vừa tắt ngấm, thay vào đó là sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. Khánh hoàn toàn cứng họng, không thể thốt ra dù chỉ nửa lời. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, khuôn mặt anh ta tái mét không còn một giọt máu. Anh ta há miệng, cố gắng nói điều gì đó, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt, không một âm thanh nào bật ra được. Cái bẫy mà anh ta giăng ra để chối bỏ Hương và con đã sập xuống, chính anh ta là kẻ mắc kẹt trong đó. Hương ôm chặt lấy con, lặng lẽ nhìn cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc khó tả. Hai người bảo vệ và cô Tiếp tân đứng bất động, ánh mắt ngỡ ngàng, không dám tin vào những gì vừa chứng kiến.
Ánh mắt người phụ nữ kia như thiêu đốt Khánh, lạnh lẽo và đầy căm hờn. Cô ta hít một hơi thật sâu, từng bước chân sải dài về phía Khánh, mỗi bước đi như giáng một đòn nặng nề vào trái tim đang đập loạn xạ của anh ta. Giữa sảnh công ty rộng lớn, dưới ánh đèn chùm lấp lánh và hàng chục con mắt tò mò đang dán chặt vào họ, bàn tay cô ta bất ngờ vung lên. Một tiếng “CHÁT!” vang vọng, chói tai, xé toang không khí căng thẳng.
Lực tát mạnh đến mức đầu Khánh ngoặt sang một bên, dấu năm ngón tay đỏ ửng in rõ trên má anh ta. Khánh choáng váng, cả cơ thể lảo đảo, tay ôm lấy một bên má nóng ran. Tiếng động đột ngột khiến tất cả nhân viên có mặt trong sảnh giật mình, xì xào bàn tán nhưng không ai dám hé răng.
Người phụ nữ kia không dừng lại. Đôi mắt cô ta đỏ hoe nhưng giọng nói lại sắc lạnh, như thể mỗi từ ngữ đều được nung trong lửa căm phẫn.
“Khánh, anh là đồ khốn nạn!” Cô ta gằn lên, từng lời như cứa vào da thịt anh ta. “Tôi chưa từng nghĩ anh lại là loại người như vậy! Tất cả những gì anh nói đều là dối trá!”
Cô ta đưa tay tháo chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên ngón áp út, ném thẳng vào mặt Khánh. Chiếc nhẫn rơi xuống nền đá hoa cương lạnh lẽo, lăn lông lốc rồi dừng lại dưới chân anh ta.
“Chúng ta chấm dứt tại đây! Tôi hủy hôn! Đời này tôi sẽ không bao giờ nhìn mặt anh nữa!” Cô ta gào lên, tiếng nói vỡ òa xen lẫn sự đau đớn và phẫn nộ tột cùng.
Khánh sững sờ, không thể phản ứng. Anh ta chỉ đứng đó, ngơ ngác nhìn chiếc nhẫn dưới chân, rồi nhìn lên khuôn mặt đẫm nước mắt nhưng đầy giận dữ của người phụ nữ sắp cưới. Tất cả giấc mơ về một cuộc sống sang trọng, về vị thế mà cô ta mang lại bỗng chốc tan thành mây khói chỉ trong một khoảnh khắc. Hàng chục ánh mắt đổ dồn vào Khánh, những ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa khinh thường, vừa thỏa mãn. Hương ôm chặt lấy con trai, đứng nép mình bên cạnh Tiếp tân, chứng kiến mọi chuyện. Một cảm giác hả hê xen lẫn chua xót trỗi dậy trong lòng Hương. Đây là cái giá cho sự bạc bẽo mà Khánh phải trả.
Khánh vẫn đứng sững sờ, đôi mắt dại đi nhìn chiếc nhẫn cưới lấp lánh dưới chân mình, rồi lại ngước lên khuôn mặt đỏ hoe, giận dữ của người phụ nữ vừa rời đi. Cả sảnh công ty chìm trong một sự im lặng đáng sợ, nhưng không khí đặc quánh sự xì xào to nhỏ, những ánh mắt vừa dò xét, vừa hả hê đổ dồn vào anh ta. Hàng chục con người, từ nhân viên cấp dưới đến đồng nghiệp, đều đang chứng kiến cảnh tượng ê chề của một giám đốc điều hành công ty lớn. Hương vẫn ôm chặt con trai, nép mình sau lưng Tiếp tân, cảm giác thỏa mãn len lỏi cùng chút xót xa khi nhìn thấy Khánh chật vật giữa mớ hỗn độn do chính mình gây ra.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn xuất hiện ở cuối sảnh, bước đi dứt khoát về phía đám đông đang tụ tập. Đó là ông Chủ tịch, người đàn ông quyền lực nhất công ty, với mái tóc bạc phơ được chải chuốt gọn gàng và bộ vest sang trọng không chút nếp nhăn. Gương mặt ông hiện rõ vẻ thất vọng xen lẫn tức giận, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ cảnh tượng hỗn loạn, dừng lại ở Khánh và chiếc nhẫn dưới chân anh ta. Ông đã chứng kiến toàn bộ sự việc từ ban công tầng trên và không thể chịu đựng thêm nữa.
Tiếng bước chân của ông Chủ tịch vang vọng trong sảnh, khiến những tiếng xì xào lập tức im bặt. Mọi ánh mắt đều chuyển sang vị sếp lớn. Khánh, như bừng tỉnh khỏi cơn mê, vội vàng quay lại khi cảm nhận được áp lực từ phía sau. Anh ta tái mét, lắp bắp khi nhìn thấy ông Chủ tịch đang đứng sừng sững trước mặt mình.
Ông Chủ tịch không nói nhiều. Giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây lại mang vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị đến đáng sợ.
“Khánh,” ông Chủ tịch gằn giọng, từng chữ như đóng đinh vào không khí, “chuyện này là sao? Giải thích cho tôi nghe ngay!”
Khánh đứng sững sờ, cố gắng tìm kiếm một lời bào chữa, một lời nói dối để thoát khỏi tình cảnh hiện tại. Nhưng dưới ánh mắt sắc như dao của ông Chủ tịch và hàng chục cặp mắt dò xét, phán xét của đồng nghiệp, anh ta biết mình không thể trốn tránh được nữa. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, và lồng ngực đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Cổ họng anh ta khô khốc, mỗi từ ngữ đều bị nghẹn lại.
Ông Chủ tịch vẫn đứng đó, kiên nhẫn nhưng đầy quyền uy, chờ đợi câu trả lời. Sự im lặng trong sảnh lúc này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời chỉ trích nào. Hương, vẫn nép mình sau Tiếp tân, khẽ siết tay Con trai của Hương, nhìn cảnh tượng trước mắt với một cảm giác lẫn lộn giữa hả hê và chua chát. Cô đã phải chịu đựng quá nhiều, và giờ đây, công lý dường như đang được thực thi.
Cuối cùng, Khánh không thể chịu đựng thêm áp lực. Đôi vai anh ta khẽ run lên, rồi từ từ sụp xuống. Anh ta cúi gằm mặt, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào bất kỳ ai, chỉ nhìn chăm chăm xuống sàn nhà cẩm thạch lạnh lẽo. Chiếc nhẫn cưới vẫn nằm đó, như một lời buộc tội câm lặng. Sự tủi hổ, nhục nhã, và cả nỗi hối hận muộn màng bủa vây lấy anh ta. Mọi sự ngạo mạn, kiêu hãnh của một giám đốc điều hành công ty lớn đã tan biến.
Khánh hít một hơi thật sâu, giọng nói lí nhí, gần như không thể nghe thấy, nhưng trong sự im lặng của sảnh, từng lời đều vang lên rõ ràng một cách đáng sợ.
“Dạ… mọi chuyện… là sự thật thưa sếp…” Khánh lắp bắp, giọng nghẹn lại trong cổ họng, “Cháu… cháu… xin lỗi…”
Lời thú nhận của Khánh như một tiếng sét đánh ngang tai toàn bộ những người có mặt. Một vài tiếng xì xào nhỏ lại nổi lên, rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi cái nhìn nghiêm khắc của ông Chủ tịch. Cảnh tượng này còn kịch tính hơn bất kỳ bộ phim truyền hình nào. Khánh, giám đốc điều hành đầy quyền lực, giờ đây chỉ còn là một kẻ hèn hạ, cúi đầu nhận tội. Anh ta đứng đó, một hình ảnh thảm hại, giữa sự phán xét của cả Tòa cao ốc/Công ty của Khánh.
Khánh vẫn cúi gằm mặt, nhưng đôi mắt anh ta run rẩy ngước lên, tìm kiếm bóng dáng Hương. Ánh mắt anh ta không còn sự kiêu ngạo, lạnh lùng như những lần trước, mà thay vào đó là một sự tan vỡ, chất chứa nỗi hối hận và tủi nhục tột cùng. Anh ta cảm thấy hàng trăm con mắt của đồng nghiệp, của ông Chủ tịch, và đặc biệt là ánh mắt của Hương đang đổ dồn vào mình, như những mũi kim đâm vào da thịt.
Anh ta chầm chậm quay người về phía Hương, nơi cô vẫn đứng nép sau lưng Tiếp tân, tay ôm chặt Con trai của Hương. Thằng bé vẫn ngơ ngác, đôi mắt to tròn nhìn cảnh tượng kỳ lạ. Hương nhìn Khánh, gương mặt cô không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ có sự mệt mỏi và một chút hả hê cay đắng. Cuộc đời cô đã phải trải qua quá nhiều đau khổ để giờ đây có thể dễ dàng lay động trước một lời xin lỗi muộn màng.
Rồi, trong sự im lặng đến đáng sợ của sảnh công ty, Khánh từ từ quỳ xuống. Tiếng đầu gối anh ta chạm sàn đá cẩm thạch khô khốc vang lên rõ mồn một, như một lời thú tội không thể chối cãi. Hình ảnh một giám đốc điều hành quyền lực giờ đây quỳ gối thảm hại giữa công ty, trước mặt mọi người, trước mặt người phụ nữ và đứa con mà anh ta đã ruồng bỏ, khiến tất cả những người chứng kiến đều phải ngỡ ngàng.
Khánh ngước nhìn Hương và Con trai của Hương, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má. Anh ta lắp bắp, giọng nói khản đặc, nghẹn ngào: “Hương… anh xin lỗi… Anh thật sự xin lỗi em…” Anh ta đưa bàn tay run rẩy về phía Con trai của Hương, “Con trai… ba xin lỗi con… Ba xin lỗi con nhiều lắm…”
Anh ta quỳ đó, cầu xin trong vô vọng, như một kẻ bám víu vào sợi dây cứu sinh cuối cùng. Nhưng Hương vẫn đứng bất động, ánh mắt lạnh nhạt nhìn anh ta. Đứa trẻ trong vòng tay cô cũng không hề phản ứng, chỉ dụi đầu vào vai Hương, như thể cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm. Lời xin lỗi của Khánh, dù chân thành đến mấy, cũng đã quá muộn màng để xoa dịu vết thương lòng đã hằn sâu suốt ba năm qua. Cô đã từng khao khát giây phút này, từng mơ ước anh ta sẽ nhận ra lỗi lầm. Nhưng giờ đây, khi nó thành hiện thực, cô chỉ thấy một sự trống rỗng, một nỗi đau không thể hàn gắn. Cô không đáp lại bất cứ lời nào.
Hương nhìn Khánh, đôi mắt cô không còn sự giằng xé hay đau khổ. Ánh nhìn của cô bình thản đến lạ, như thể trước mắt cô không phải là người đàn ông từng là tất cả của cô, mà chỉ là một người xa lạ. Cô đã từng khao khát khoảnh khắc này, từng ước ao anh ta sẽ phải hối hận. Nhưng giờ đây, khi anh ta quỳ gối, cầu xin, cô chỉ cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi mệt mỏi cùng cực. Giá trị của một lời xin lỗi không phải nằm ở sự hối hận của người nói, mà ở khả năng xoa dịu vết thương của người nghe. Và vết thương của Hương, đã quá sâu để lời xin lỗi muộn màng này có thể hàn gắn.
Khánh vẫn quỳ đó, đưa tay ra, cầu xin: “Hương… Làm ơn… Đừng đi…”
Hương không đáp. Cô chỉ khẽ siết chặt vòng tay đang ôm Con trai của Hương. Thằng bé vẫn dụi đầu vào vai Hương, như một bản năng tìm kiếm sự che chở quen thuộc. Trong khoảnh khắc đó, Hương chợt nhận ra, điều quan trọng nhất đối với cô không phải là sự hối hận của Khánh, không phải là việc anh ta nhận cha, mà là sự bình yên, hạnh phúc của chính cô và Con trai của Hương. Cô đã sống quá lâu trong nỗi chờ đợi và hy vọng hão huyền. Đã đến lúc cô phải tự giải thoát mình.
Ánh mắt Hương từ từ rời khỏi Khánh. Cô không nói một lời nào, không quay đầu lại nhìn anh ta thêm một lần. Cô chỉ ôm chặt Con trai của Hương vào lòng, đôi chân sải những bước dài, dứt khoát. Tiếng gót giày của cô vang lên trên sàn đá cẩm thạch, như một bản tuyên ngôn cho sự tự do vừa tìm thấy. Cô bước đi không chút do dự, không chút tiếc nuối, mặc kệ lời van xin của Khánh, mặc kệ những ánh mắt hiếu kỳ đang đổ dồn về phía mình.
Cô biết, cuộc đời mình không cần một người đàn ông phải quỳ gối xin lỗi để thừa nhận trách nhiệm. Cuộc đời cô và con trai xứng đáng với một tình yêu trọn vẹn, không toan tính, không hèn nhát. Hương bước qua cánh cửa chính của tòa cao ốc, bỏ lại sau lưng một quá khứ đầy nước mắt, một người đàn ông đang quỳ gối trong tuyệt vọng. Cô bước đi với một sự kiên định lạ thường, một sức mạnh nội tại mà chính cô cũng không ngờ mình có được. Ánh nắng Thành phố rực rỡ chào đón cô, như một lời hứa về một tương lai tươi sáng hơn. Con trai của Hương, trong vòng tay mẹ, cũng khẽ ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt trong veo như thể cảm nhận được một sự thay đổi diệu kỳ.
Hương ôm chặt Con trai của Hương, bước đi không chút do dự, bỏ lại sau lưng Tòa cao ốc nơi cô đã đặt quá nhiều hy vọng và cả nước mắt. Ánh nắng Thành phố rực rỡ đón lấy hai mẹ con, nhuộm vàng mái tóc Hương và làn da non nớt của thằng bé. Cô không quay đầu, không một lần ngoái nhìn người đàn ông đang quỳ gối trong tuyệt vọng.
Khánh vẫn quỳ đó, đôi mắt trống rỗng nhìn theo bóng Hương khuất dần. Nỗi sợ hãi và hối hận bủa vây, nhưng giờ đây, tất cả đã quá muộn. Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta rung lên dữ dội. Giọng nói lạnh lùng, dứt khoát từ đầu dây bên kia vang lên, thông báo về quyết định cách chức ngay lập tức. Những sai phạm trong dự án ở làng đã bị phanh phui, danh tiếng công ty bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi những video ghi lại cảnh anh ta hành xử thô lỗ, vũ phu với Hương được lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội. Anh ta đứng bật dậy, sững sờ, nhưng mọi kháng cự đều vô ích. Trong vòng chưa đầy một ngày, Khánh bị loại bỏ khỏi mọi vị trí, mất đi tất cả cổ phần, danh dự và sự nghiệp mà anh ta đã dày công xây dựng. Anh ta trở thành kẻ trắng tay, bị tẩy chay, bị khinh miệt. Sự kiêu ngạo, tàn nhẫn của anh ta đã tự tay chôn vùi chính mình.
Vài tháng sau đó, cuộc sống của Hương và Con trai của Hương đã ổn định hơn rất nhiều. Hương tìm được một công việc bán thời gian tại một cửa hàng bánh nhỏ. Dù không dư dả nhưng cô cảm thấy đủ đầy. Những ngày tháng cô đơn, tuyệt vọng đã lùi xa, nhường chỗ cho sự bình yên mà cô hằng khao khát. Con trai của Hương giờ đây đã đi học mẫu giáo, thằng bé lanh lợi và hoạt bát. Mỗi sáng, Hương nắm tay con bước trên con đường nhỏ quen thuộc, tiếng cười giòn tan của thằng bé là nguồn động lực lớn nhất. Cô không còn phải đối mặt với những lời trách móc từ Gia đình Hương, không còn phải chịu đựng sự khinh miệt của bất kỳ ai. Cô đã tự mình đứng vững, đã tạo dựng một cuộc sống mới cho hai mẹ con.
Hương nhìn Con trai của Hương đang chạy nhảy tung tăng trước mặt, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Cô đã từng nghĩ, cuộc đời mình không thể thiếu một người đàn ông, một người cha cho con mình. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, một người cha tồi tệ còn đáng sợ hơn cả việc không có cha. Điều quan trọng nhất không phải là sự hiện diện của một người đàn ông, mà là sự bình yên trong tâm hồn, sự mạnh mẽ để đối mặt với mọi thử thách. Hương đã tìm thấy sức mạnh đó trong chính mình, trong tình yêu thương vô bờ bến cô dành cho Con trai của Hương. Cô tin rằng mình có thể nuôi con khôn lớn, dạy dỗ con thành người tốt mà không cần đến sự giúp đỡ, hay sự thừa nhận muộn màng từ Khánh.
Ánh nắng ban mai rạng rỡ trải dài trên con đường nhỏ, sưởi ấm từng ngọn cây, kẽ lá. Hương nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Con trai của Hương, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Họ cùng bước đi, từng bước chân vững vàng, dứt khoát. Cuộc đời, dù có những lúc giông bão tưởng chừng không thể vượt qua, cuối cùng vẫn sẽ có những ngày nắng đẹp đến thế. Cô đã từng nghĩ hạnh phúc là có một gia đình trọn vẹn, có một người đàn ông che chở. Nhưng giờ đây, Hương hiểu rằng, hạnh phúc thật sự nằm ở sự tự do, ở khả năng tự mình đứng vững, và ở tình yêu vô điều kiện cô dành cho con. Con trai của Hương là tất cả. Cậu bé là động lực, là ánh sáng dẫn lối cho Hương. Mỗi bước đi của hai mẹ con trên con đường mới này đều chứa đựng hy vọng và niềm tin. Quá khứ đã ở lại phía sau, không còn đeo đẳng. Tương lai mở ra trước mắt, tươi sáng và bình yên, như chính ánh ban mai đang soi rọi. Cô mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, không hối tiếc.
