Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Em trai chồng là bác sĩ rất nhiệt tình với ai ố/m đ:a:u, tôi hay gọi em đến nhà kh/ám cho, đang kh/ám thì em nắm tay tôi và…

Posted on 15/01/2026 by BTV

Tôi năm nay 35 tuổi, lấy chồng từ năm 25 – một người đàn ông hiền lành, làm kỹ sư xây dựng. Cuộc sống không giàu có, nhưng cũng chẳng đến mức khổ. Chỉ là… sau 10 năm chung sống, tôi thấy mình như đang sống với một người bạn cùng phòng – không cảm xúc, không lãng mạn, không quan tâm.

Chồng tôi ít nói, lạnh nhạt, đi làm cả ngày, tối về ôm điện thoại rồi ngủ sớm. Tôi từng cố gắng kéo anh ra khỏi vỏ ốc, nhưng rồi cũng mệt mỏi mà buông.

Rồi – em trai chồng – từ nước ngoài trở về sau khi học và làm bác sĩ nội trú 7 năm tại Singapore.
Tuấn – người đàn ông 30 tuổi, trẻ, có ngoại hình sáng, thông minh và cực kỳ tinh tế. Ngay cả mẹ chồng tôi cũng luôn miệng nói:

“Giá mà con dâu nào lấy được thằng Tuấn thì sướng cả đời…”

Tôi chỉ cười, nhưng lòng lại thấy nhói. Chồng tôi cũng từng từng là một người có chí như Tuấn. Nhưng năm tháng làm mòn anh ấy, còn Tuấn thì như ánh sáng bước vào căn nhà ảm đạm của tôi.

Từ ngày Tuấn về, tôi thường xuyên bị đau đầu, chóng mặt, đau dạ dày… đủ loại bệnh. Một phần do sức khỏe thật, nhưng cũng… một phần tôi lấy cớ để gọi Tuấn đến khám.

Mỗi lần anh đến, mang theo túi y tế, nhẹ nhàng hỏi han, đặt tay lên trán đo nhiệt độ, tôi thấy tim mình đập loạn nhịp. Tôi biết điều đó là sai. Nhưng tôi không ngăn nổi cảm xúc của mình.

Rồi một hôm, trời mưa rất to. Tôi gọi Tuấn đến vì đau bụng dữ dội. Anh đến giữa cơn mưa, người ướt sũng, lo lắng chạy vào nhà.

Tôi ngồi co ro trên ghế, ôm bụng. Tuấn ngồi xuống trước mặt, nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay tôi bắt mạch, rồi cầm lấy tay tôi – lâu hơn bình thường.

Tôi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt anh – rất khác hôm nay. Không còn là ánh nhìn của một người bác sĩ, mà là của một người đàn ông đang giằng xé điều gì đó trong lòng.

Em không nói gì. Nhưng không buông tay tôi.

Tôi thở dốc, tim đập thình thịch, cả người như có luồng điện chạy qua. Tôi rụt tay lại, lùi ra xa.
– Em… đừng như vậy…

Tuấn đứng dậy, nhìn tôi rất lâu rồi nói:
– Chị không hạnh phúc, em biết. Nhưng nếu tiếp tục thế này, cả hai ta đều sẽ sai…

Em ấy bước ra khỏi nhà, để lại tôi với cơn giông trong lòng còn lớn hơn cả trận mưa ngoài kia.

Từ hôm đó, Tuấn không đến nữa. Tôi tự nhủ mình phải quên đi. Nhưng trái tim tôi… đã có một vết cắt khó lành.

“Em trai chồng” – chỉ hai chữ đó thôi, mà khiến tôi sống mãi trong day dứt, cắn rứt, và một nỗi nhớ… không tên.

Kết thúc mở:
Liệu tôi sẽ tiếp tục cuộc hôn nhân nhạt nhòa? Hay sẽ dấn thân vào một mối tình tội lỗi? Tôi không biết. Chỉ biết, từ ngày ấy… tôi không còn là tôi nữa.

Bài viết mới

  • Tôi chưa bao giờ cảm thấy thoải mái khi ở gần anh, nhưng cũng chẳng bao giờ nghĩ anh có liên quan gì đến cuộc sống của tôi
  • Của hồi môn mẹ tặng con dâu, 3 cây vàng, không nhiều nhưng là tấm lòng, từ nay con về nhà bố mẹ sống sẽ như con gái trong nhà
  • Em trai chồng là bác sĩ rất nhiệt tình với ai ố/m đ:a:u, tôi hay gọi em đến nhà kh/ám cho, đang kh/ám thì em nắm tay tôi và…
  • Cưới vợ mới vì cô ấy có b/ầ/u 2 tháng tôi mới biết vợ cũ tôi cũng đã có b/ầ/u
  • “B//án” Chồng Cho Phú Bà U60, Vợ Đút Túi 40 Triệu Mỗi Tháng, Nhưng Đến Tháng Thứ 6, Điều K//inh H//oàng Nhất Đã Xảy Ra…

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×