Tôi vẫn nhớ như in cái đêm hôm đó — cái đêm mà cuộc đời tôi rẽ sang một hướng không ai ngờ tới, kể cả chính tôi.
Tôi tên là Hưng. Ba mươi lăm tuổi, có vợ, có nhà, có một công việc ổn định mà người ngoài nhìn vào sẽ bảo là “đủ đầy”. Vợ tôi, Lan, là bác sĩ sản khoa. Cô ấy giỏi, tận tụy, và… quá bận. Đó là điều tôi từng tự hào, rồi dần dần lại trở thành lý do để tôi biện minh cho những sai lầm của mình.
Chúng tôi cưới nhau được bảy năm, chưa có con. Không phải vì không muốn, mà vì công việc của Lan luôn chiếm hết thời gian. Hết ca trực này đến ca trực khác, hết bệnh nhân này đến ca phẫu thuật kia. Những bữa cơm gia đình thưa dần. Những cuộc trò chuyện cũng nhạt đi. Có những ngày tôi về nhà, căn hộ tối om, chỉ có tiếng tủ lạnh kêu rè rè.
Tôi bắt đầu cảm thấy mình như một người thừa trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Rồi tôi gặp Vy.
Vy là đồng nghiệp mới ở công ty. Trẻ, xinh, nói chuyện nhẹ nhàng, biết lắng nghe. Những điều tưởng như nhỏ nhặt ấy lại trở thành thứ mà tôi đã thiếu quá lâu. Ban đầu chỉ là những lần ăn trưa chung, rồi cà phê sau giờ làm. Vy hay hỏi: “Anh có mệt không?” — một câu hỏi đơn giản nhưng khiến tôi thấy mình được quan tâm.
Còn Lan? Cô ấy thường chỉ nhắn tin: “Hôm nay em trực, anh ăn trước đi.”
Tôi biết mình đang trượt dần, nhưng tôi không dừng lại. Tôi tự nhủ: “Chỉ là bạn thôi mà.” Nhưng con người ta, khi đã tự lừa dối bản thân một lần, thì những lần sau sẽ dễ dàng hơn.
Mọi chuyện đi quá giới hạn vào một buổi tối mưa.
Vy khóc, nói rằng cô ấy cô đơn, rằng cô ấy không có ai bên cạnh. Tôi ôm cô ấy, chỉ định an ủi. Nhưng rồi… mọi thứ vượt khỏi kiểm soát. Đêm đó, tôi phản bội vợ mình.
Sau hôm đó, tôi định dừng lại. Nhưng Vy nói cô ấy đã yêu tôi. Tôi lại mềm lòng. Và rồi mối quan hệ sai trái ấy kéo dài suốt nhiều tháng.
Cho đến một ngày, Vy nói với tôi một câu khiến tôi chết lặng:
“Em có thai rồi.”
Tai tôi ù đi. Tôi ngồi im, không nói được lời nào.
“Anh định thế nào?” — Vy nhìn tôi, mắt đỏ hoe.
Tôi hoảng loạn. Trong đầu tôi lúc đó không phải là niềm vui làm cha, mà là nỗi sợ. Sợ Lan biết. Sợ mọi thứ sụp đổ. Sợ mất đi cái vỏ bọc gia đình mà tôi vẫn cố giữ.
“Hay là… mình bỏ đi?” — tôi nói, giọng run run.
Vy nhìn tôi như không tin nổi.
“Anh nói gì vậy? Đây là con anh mà!”

Tôi im lặng. Và chính sự im lặng đó là câu trả lời tàn nhẫn nhất.
Nhưng Vy không bỏ. Cô ấy quyết giữ đứa bé.
Những tháng sau đó là chuỗi ngày căng thẳng. Tôi sống trong hai thế giới: một bên là người vợ hợp pháp, một bên là người tình đang mang thai con mình. Tôi nói dối liên tục. Dối Lan về những cuộc họp muộn, những chuyến công tác giả. Dối Vy về việc “sắp sắp xếp ổn thỏa”.
Cho đến ngày định mệnh ấy.
Đó là một buổi tối cuối tuần. Tôi đang ở nhà thì Vy gọi, giọng hoảng loạn:
“Em đau bụng quá… chắc là sắp sinh rồi… anh đưa em vào viện đi!”
Tôi vội vàng lao ra ngoài, tim đập như muốn vỡ lồng ngực. Tôi đưa Vy vào bệnh viện gần nhất — cũng là nơi Lan đang làm việc.
Lúc đó tôi không nghĩ được gì nữa. Chỉ biết phải đưa Vy vào cấp cứu nhanh nhất.
Y tá đẩy Vy vào phòng sinh. Tôi đứng ngoài hành lang, mồ hôi túa ra như tắm. Trong đầu tôi hỗn loạn. Tôi chỉ cầu mong mọi chuyện diễn ra nhanh chóng, rồi tôi sẽ tìm cách giải quyết sau.
Nhưng đời không đơn giản như vậy.
Khoảng hai mươi phút sau, cánh cửa phòng sinh bật mở.
Một bác sĩ bước ra.
Tôi ngẩng đầu lên… và cả người như bị sét đánh.
Đó là Lan.
Vợ tôi.
Cô ấy mặc áo blouse trắng, khẩu trang kéo xuống, ánh mắt nhìn tôi sững sờ. Trong khoảnh khắc đó, tôi biết… mọi thứ đã kết thúc.
“Anh… làm gì ở đây?” — giọng Lan khàn đi.
Tôi không trả lời được. Cổ họng nghẹn lại.
Lan nhìn vào hồ sơ bệnh án trên tay, rồi nhìn lại tôi. Tôi thấy rõ sự thay đổi trong ánh mắt cô ấy — từ ngạc nhiên, sang nghi ngờ, rồi… vỡ vụn.
“Người trong kia… là ai?” — cô ấy hỏi, từng chữ như cứa vào tim tôi.
Tôi vẫn im lặng.
Và chính sự im lặng đó đã trả lời tất cả.
Lan cười. Một nụ cười mà tôi chưa từng thấy — lạnh lẽo và đau đớn.
“Là người anh đưa đến sinh con… đúng không?”
Tôi muốn nói gì đó, muốn giải thích, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa.
Trong phòng sinh, tiếng Vy kêu đau vang lên.
Lan nhắm mắt lại một giây, rồi mở ra, lấy lại vẻ chuyên nghiệp.
“Đây là bệnh viện. Tôi là bác sĩ.” — cô ấy nói, giọng trở nên bình tĩnh đến đáng sợ. “Tôi sẽ làm tròn trách nhiệm của mình.”
Nói xong, cô quay lưng bước vào phòng sinh, để lại tôi đứng chết lặng ngoài hành lang.
Thời gian trôi qua từng giây nặng nề. Tôi không biết mình đã đứng đó bao lâu. Chỉ nhớ là tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Khoảng một tiếng sau, cánh cửa mở ra lần nữa.
Tiếng trẻ con khóc vang lên.
Đứa bé chào đời.
Lan bế đứa bé ra, giao cho y tá, rồi bước về phía tôi.
“Con trai. Mẹ tròn con vuông.” — cô nói, giọng đều đều.
Tôi nhìn cô, không dám chạm vào ánh mắt ấy.
“Anh yên tâm. Tôi đã làm đúng trách nhiệm của một bác sĩ.” — cô tiếp tục. “Còn trách nhiệm của một người vợ… thì có lẽ tôi đã làm không tốt.”
“Lan… anh…” — tôi lắp bắp.
Cô giơ tay ngăn lại.
“Đừng nói gì cả. Ít nhất là không phải lúc này.”
Cô quay đi, nhưng rồi dừng lại, nói thêm một câu khiến tôi cả đời không quên:
“Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần mình cố gắng hơn, hy sinh nhiều hơn, thì gia đình này sẽ trọn vẹn. Nhưng hóa ra… có những thứ không phải cứ cố là giữ được.”
Sau ngày hôm đó, mọi thứ thay đổi hoàn toàn.
Lan xin chuyển công tác sang một bệnh viện khác. Cô dọn ra khỏi nhà, để lại đơn ly hôn trên bàn.
Tôi ký.
Không phải vì tôi muốn, mà vì tôi biết mình không còn tư cách để giữ cô lại.
Vy sinh con xong, yếu ớt nhưng vẫn cố hỏi tôi:
“Anh… sẽ ở lại với em chứ?”
Tôi nhìn đứa bé — con trai tôi — rồi nhìn Vy. Tôi không còn cảm giác như trước nữa. Không còn sự rung động, không còn sự “an ủi” mà tôi từng tìm kiếm.
Chỉ còn lại trách nhiệm… và sự hối hận.
“Tôi sẽ lo cho mẹ con em.” — tôi nói. “Nhưng… chúng ta không thể như trước nữa.”
Vy khóc. Nhưng lần này, tôi không ôm cô ấy nữa.
Vài tháng sau, tôi nghe tin Lan được cử đi tu nghiệp nước ngoài. Cô ấy đang có một cuộc sống mới, không còn liên quan gì đến tôi.
Có người hỏi tôi: “Anh có hối hận không?”
Tôi cười.
Hối hận à?
Có chứ.
Tôi hối hận vì đã đánh đổi một người vợ tốt chỉ để lấp đầy sự cô đơn nhất thời. Hối hận vì đã không đủ bản lĩnh để giữ gìn gia đình. Hối hận vì đã khiến hai người phụ nữ tổn thương theo hai cách khác nhau.
Nhưng điều đau nhất không phải là mất đi Lan.
Mà là nhận ra rằng… ngay cả khi tôi có quay lại thời điểm đó, tôi cũng không chắc mình sẽ làm khác đi.
Con người ta, đôi khi không phải vì không biết đúng sai.
Mà là vì không đủ mạnh mẽ để chọn điều đúng.
Và cái giá phải trả… là cả một cuộc đời.