Đi trao quà cho bà con vùng cao, giám đốc s/ững s/ờ khi gặp người yêu cũ đang xếp hàng, anh đang chuẩn bị bước tới chỗ cô thì một đ/ứa tr/ẻ ào tới. Hóa ra đứ/a b/é ấy chính là…
Trên con đường đất đỏ ngoằn ngoèo giữa núi rừng Tây Bắc, đoàn xe từ thiện từ từ tiến vào bản nhỏ nơi cái rét như cắt da vẫn còn vương vấn trong tiết xuân. Người dân đã xếp hàng ngay ngắn từ sớm, gương mặt lấm tấm sương nhưng ánh mắt đầy mong chờ.
Dương – giám đốc một công ty lớn ở thành phố – ngồi trên chiếc xe đi đầu. Là người kín tiếng, ít ai biết rằng chuyến đi lần này với anh không đơn thuần chỉ là từ thiện. Bởi nơi đây là vùng đất mang theo một phần ký ức mà anh tưởng đã bị thời gian vùi lấp.
Sau khi dựng bàn phát quà, Dương đứng lặng một lúc nhìn dòng người nối nhau. Chăn, áo, bánh kẹo lần lượt được trao tận tay từng người dân. Cho đến khi ánh mắt anh chợt sữ/ng lại nơi cuối hàng.
Một người phụ nữ mặc áo khoác cũ, mái tóc dài được buộc gọn, gương mặt dù gầy đi nhiều nhưng đường nét thì không thể lẫn vào đâu được.
Hà.
Mối tình đầu, người từng yêu anh bằng cả trái tim và cũng là người đã r/ời b/ỏ anh không một lời giải thích… cách đây hơn năm năm.
Cô đang cúi đầu, ôm chặt túi quà đơn sơ, không hề hay biết có một ánh mắt đang dõi theo mình từ xa. Dương đứng như chôn chân tại chỗ. Trái tim anh đập nhanh như lần đầu gặp cô trong giảng đường đại học năm nào.
Anh bước chậm về phía cô, môi mấp máy định gọi tên.
Nhưng đúng lúc ấy…
“Mẹ ơi!” – một giọng trẻ con lanh lảnh vang lên.
Một cậu bé chừng bốn, năm tuổi chạy ào tới, ôm chầm lấy chân Hà.

Dương chết lặng. Nhưng điều khiến anh cho/áng vá/ng hơn là khi cậu bé ngẩng đầu lên nhìn anh – đôi mắt to tròn, sống mũi cao, chiếc cằm cương nghị… trời ơi, không thể như thế được…
…gương mặt ấy… giống anh đến mức không thể nhầm lẫn.
Dương đứng sững lại. Mọi âm thanh xung quanh như biến mất. Chỉ còn lại nhịp tim dồn dập và ánh mắt của đứa trẻ đang nhìn thẳng vào anh – vừa tò mò, vừa ngây thơ.
Cậu bé kéo tay Hà:
“Mẹ ơi, chú này nhìn con hoài…”
Hà giật mình ngẩng lên. Ánh mắt hai người chạm nhau.
Thời gian như ngừng trôi.
Chiếc túi quà trong tay cô rơi xuống đất.
“…Dương?”
Giọng cô run rẩy.
Dương không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn cô, rồi nhìn đứa bé, rồi lại nhìn cô – như đang cố ghép những mảnh ký ức rời rạc thành một sự thật mà anh vừa nhận ra nhưng chưa dám tin.
“Đứa bé… là…”
Anh không nói hết câu.
Hà siết chặt tay con, môi mím lại. Cả người cô run lên.
“Chúng ta… ra chỗ khác nói chuyện được không?”
…
Ở một góc khuất phía sau nhà văn hóa bản, gió núi thổi hun hút.
Hà đứng im rất lâu, rồi cuối cùng cũng cất lời:
“Con… là con của anh.”
Dương nhắm chặt mắt.
Dù đã đoán trước, nhưng khi nghe chính miệng cô nói, tim anh vẫn đau như bị ai bóp nghẹt.
“Vậy tại sao?” – giọng anh trầm xuống – “Tại sao em rời đi mà không nói với anh một lời? Em biết anh đã tìm em như thế nào không?”
Hà bật khóc.
“Ngày đó… em phát hiện mình có thai. Nhưng đúng lúc đó, công ty của anh gặp biến cố lớn, anh đang đứng trước nguy cơ mất tất cả. Em không muốn trở thành gánh nặng… Em nghĩ rời đi là cách tốt nhất.”
Dương cười khổ:
“Em nghĩ thay anh luôn cả việc anh có quyền làm cha?”
Hà lắc đầu, nước mắt rơi không ngừng:
“Em sai rồi… Nhưng lúc đó em chỉ có một mình. Gia đình em cũng không chấp nhận… Em phải đưa con lên đây, làm đủ nghề để sống. Em không dám tìm anh nữa…”
Dương im lặng.
Một lúc lâu sau, anh quay lưng lại, đưa tay lên mặt như cố kìm nén điều gì đó.
“Bốn năm…” – anh nói chậm rãi – “Con trai anh lớn lên mà không có cha… còn anh thì sống như một kẻ bị bỏ rơi mà không hiểu vì sao.”
Hà nghẹn ngào:
“Em không dám mong anh tha thứ…”
Đúng lúc ấy, cậu bé lại chạy tới, nắm lấy tay Dương:
“Chú ơi… chú là ai vậy? Sao mẹ con khóc?”
Dương cúi xuống, nhìn thật kỹ gương mặt nhỏ bé ấy. Một phần máu thịt của anh.
Bàn tay anh run run đặt lên đầu cậu bé.
“…Chú…” – anh nghẹn lại – “…là người đến muộn.”
Đứa trẻ chớp mắt:
“Đến muộn là sao ạ?”
Dương không trả lời. Anh chỉ kéo cậu bé vào lòng, ôm chặt.
Lần đầu tiên trong đời, anh thấy mình vừa mất đi rất nhiều… nhưng cũng vừa tìm lại được một điều vô giá.
Anh đứng dậy, nhìn Hà.
“Anh không thể quay lại như trước… vì những năm tháng đã mất, không gì bù đắp được.”
Hà cúi đầu.
“Nhưng…” – Dương tiếp lời – “Anh sẽ không bỏ con. Và nếu em đồng ý… chúng ta có thể bắt đầu lại… không phải là người yêu cũ, mà là cha mẹ của một đứa trẻ.”
Hà ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe:
“Anh… vẫn chấp nhận em sao?”
Dương lắc đầu nhẹ:
“Không phải chấp nhận… mà là trách nhiệm. Và… có lẽ… vẫn còn tình cảm.”
Gió núi thổi qua, mang theo cái lạnh, nhưng lòng người dường như ấm lại.
Cậu bé đứng giữa hai người, nắm lấy tay cả hai:
“Mẹ ơi… chú ơi… mình về nhà đi…”
Dương và Hà nhìn nhau.
Lần này, không ai quay đi nữa.
Bởi có những cuộc chia ly… không phải để kết thúc, mà là để một ngày nào đó, khi gặp lại… người ta hiểu rằng mình chưa từng thực sự rời xa.