Đi làm về hôm đó, tôi vẫn nghĩ sẽ là một buổi chiều bình thường như bao ngày khác. Con đường từ công ty về nhà quen thuộc đến mức tôi có thể nhắm mắt mà đi, trong đầu chỉ nghĩ đến bữa cơm tối đơn giản và việc vào thăm mẹ chồng một lát trước khi nghỉ ngơi.
Nhưng vừa bước chân qua cánh cổng, tôi đã thấy có gì đó không ổn.
Sân nhà lộn xộn. Những tấm ván gỗ, vài thanh sắt, thậm chí cả chiếc nệm cũ kỹ quen thuộc bị kéo ra giữa sân. Tôi đứng khựng lại, tim đập mạnh một cách khó hiểu. Linh cảm xấu dâng lên.
Chạy vội vào trong nhà, tôi chết lặng.
Hai em chồng tôi – thằng út và con em gái – đang hì hục tháo tung chiếc giường của mẹ. Cái giường mà suốt mấy năm qua mẹ nằm đó, từ khi bà đổ bệnh, không còn đi lại được nữa.
“Các em đang làm gì vậy?!” – tôi gần như hét lên.
Hai đứa giật mình quay lại. Nhưng thay vì bối rối hay áy náy, ánh mắt chúng lại có chút gì đó… lén lút, thậm chí là khó chịu vì bị phát hiện.
“Chị về rồi à…” – con em gái nói, giọng không mấy tự nhiên.
Tôi không quan tâm đến thái độ của nó, lao thẳng tới phòng mẹ.
Mẹ không còn nằm trên giường nữa. Bà được đặt tạm trên một chiếc chiếu trải dưới đất, người co ro, ánh mắt hoang mang như không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mái tóc bạc rối bù, gương mặt hốc hác khiến tim tôi thắt lại.
“Mẹ… mẹ sao lại nằm dưới đất thế này?” – tôi nghẹn giọng.
Mẹ nhìn tôi, môi run run:
“Chúng nó bảo… giường hỏng… nên tháo ra sửa… mẹ không sao đâu con…”
Không sao?
Một người già yếu, bệnh tật, lại bị đặt nằm dưới nền đất lạnh như vậy… mà gọi là không sao?
Tôi quay phắt ra ngoài, giọng run lên vì giận:
“Giường hỏng thì phải dọn gọn gàng, đằng này các em tháo tung ra thế này là sao? Với lại, sao không để mẹ nằm tạm chỗ đàng hoàng?”
Thằng út bực bội đáp:
“Chị làm gì mà căng vậy? Bọn em chỉ tháo ra kiểm tra thôi. Với lại… cũng tiện xem luôn.”
“Xem cái gì?” – tôi hỏi dồn.
Cả hai đứa nhìn nhau. Một khoảng im lặng ngột ngạt bao trùm. Rồi con em gái nói nhỏ, nhưng đủ để tôi nghe rõ:
“Người ta nói… ngày xưa mẹ giấu tiền trong giường…”
Tôi sững sờ.
“Cái gì cơ?”
“Thì… hàng xóm nói vậy. Mẹ giữ tiền kín lắm, không gửi ngân hàng. Nên bọn em nghĩ… biết đâu…”
Nó không nói hết câu, nhưng tôi hiểu.
Tôi cảm thấy lạnh sống lưng.
Hóa ra… lý do chúng tháo tung chiếc giường không phải vì nó hỏng. Mà vì… tiền.
Tiền của một người mẹ già, bệnh tật, nằm liệt giường.
Tôi nhìn đống gỗ vụn, nhìn cái nệm bị rạch một góc, ruột bông lòi ra ngoài… rồi nhìn hai đứa em chồng của mình.

“Các em… vì tiền mà làm đến mức này sao?” – giọng tôi lạc đi.
Thằng út gắt lên:
“Chị đừng làm như tụi em xấu xa lắm! Nếu thật sự có tiền thì đó cũng là tiền của gia đình. Mẹ có giữ thì sau này cũng chia cho con cái thôi!”
“Nhưng mẹ còn sống!” – tôi gần như không kiềm chế được nữa.
Câu nói đó khiến cả hai im lặng trong vài giây.
Tôi quay vào phòng, đỡ mẹ ngồi dậy, kê thêm chăn cho bà. Mẹ nắm tay tôi, giọng yếu ớt:
“Đừng mắng các em… chắc chúng nó cũng khó khăn…”
Câu nói đó như một nhát dao cứa vào tim tôi.
Ngay cả khi bị đối xử như vậy… mẹ vẫn nghĩ cho các con của mình.
Tôi không nói gì thêm. Chỉ lặng lẽ dọn dẹp một góc phòng, trải lại chỗ nằm tử tế hơn cho mẹ. Ngoài sân, tiếng hai đứa em vẫn lục lọi, đập phá, tìm kiếm thứ gì đó mà có thể… chưa từng tồn tại.
Tối hôm đó, sau khi mọi thứ ngổn ngang kết thúc, không có “kho báu” nào được tìm thấy. Chỉ còn lại một chiếc giường bị phá nát, một người mẹ già kiệt sức, và một bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Tôi ngồi cạnh mẹ, nhìn bà ngủ chập chờn, lòng quặn lại.
Chưa từng trong đời, tôi thấy một cảnh tượng nào đau lòng hơn thế.
Không phải vì mất tiền.
Mà vì tôi nhận ra… có những thứ, một khi đã bị lòng tham xé nát, thì dù có ghép lại, cũng không bao giờ còn nguyên vẹn nữa.