Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó—một buổi chiều tưởng chừng như bình thường, nhưng lại là khoảnh khắc khiến cả cuộc hôn nhân của tôi rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Hôm ấy tôi tan làm muộn. Trời Hà Nội vào mùa oi bức, không khí đặc quánh, ngột ngạt đến mức chỉ cần bước ra đường là mồ hôi đã ướt lưng áo. Tôi về đến nhà chồng khi trời đã nhá nhem tối, người mệt rã rời, đầu óc chỉ nghĩ đến việc tắm rửa rồi ăn qua loa cho xong bữa.
Nhưng vừa bước chân vào cửa, tôi đã thấy mẹ chồng ngồi sẵn trong bếp.
Bà không quay lại nhìn tôi ngay. Chỉ lặng lẽ bưng một chiếc đĩa nhỏ đặt lên bàn, giọng đều đều:
“Về rồi à? Mẹ để phần con đây.”
Tôi hơi khựng lại.
“Dạ… con cảm ơn mẹ.”
Trên bàn là nửa đĩa đậu phụ chiên. Vàng ruộm, nhìn khá bắt mắt. Nhưng… chỉ có một mình tôi có phần riêng.
Mâm cơm bên cạnh đã gần như sạch sẽ. Chỉ còn vài cọng rau và chút canh nguội.
Tôi không lạ gì cảnh này.
Từ ngày về làm dâu, tôi vẫn luôn là người ăn sau cùng.
Nhưng hôm nay… có gì đó khác.
Một cảm giác rất lạ, rất khó gọi tên.
Mẹ chồng tôi không phải kiểu người ghê gớm, nhưng bà lạnh. Lạnh theo kiểu không cần nói nhiều, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến người khác hiểu mình đang ở vị trí nào.
Bà chưa từng mắng tôi nặng lời. Nhưng cũng chưa từng coi tôi là người nhà.
Chồng tôi thì… lúc đầu còn bênh tôi. Nhưng dần dần, anh im lặng nhiều hơn. Cái kiểu im lặng mà ai từng trải qua đều hiểu—nó đáng sợ hơn cả cãi vã.
“Em đừng để ý mấy chuyện nhỏ.” — anh từng nói vậy.
Nhưng những chuyện “nhỏ” đó… tích tụ từng ngày, từng ngày.
Cho đến khi không còn nhỏ nữa.
Tôi ngồi xuống bàn.
Cầm đũa.
Nhìn vào đĩa đậu.
Và rồi… không hiểu sao, một câu nói của mẹ ruột tôi chợt vang lên trong đầu.
“Ở nhà người ta, cái gì lạ… đừng vội ăn.”
Ngày tôi đi lấy chồng, mẹ chỉ dặn vậy.
Không dài dòng.
Không nước mắt.
Chỉ một câu đó thôi.
Lúc ấy tôi còn cười:
“Mẹ nghĩ con đi làm dâu hay đi chiến trường vậy?”
Mẹ không cười.
Chỉ nhìn tôi rất lâu.
Bây giờ nghĩ lại… ánh mắt đó khiến tôi lạnh sống lưng.
Tôi nhìn lại đĩa đậu.
Một lần nữa.
Có gì đó không ổn.
Mùi… hơi lạ.
Không phải mùi đậu chiên bình thường.
Mà có chút gì đó… hăng hắc.
Tôi nuốt nước bọt.
Tay bắt đầu run.
“Con sao thế?” — mẹ chồng hỏi, giọng vẫn bình thản.
“Dạ… không có gì.”
Tôi cố giữ giọng bình thường.
Nhưng tim đập nhanh đến mức tôi sợ bà nghe thấy.
Tôi gắp một miếng.
Đưa lên gần miệng.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó… tay tôi run mạnh đến mức miếng đậu rơi xuống bàn.
“Con vụng về quá.” — bà nói.
Tôi cười gượng.
“Dạ… chắc con mệt.”
Nhưng trong đầu tôi… chỉ có một suy nghĩ:
“Không ăn.”
Tôi đặt đũa xuống.
“Con… không đói lắm. Con vào tắm trước.”
Mẹ chồng nhìn tôi.
Ánh mắt lần đầu tiên… có chút thay đổi.
Không còn bình thản.
Mà là… sắc lạnh.
“Ăn đi đã.” — bà nói.
Tôi đứng khựng lại.
“Dạ… con thật sự không đói.”
Không khí trong bếp… đông cứng.
Chồng tôi từ phòng khách bước vào.
“Có chuyện gì vậy?”
Mẹ chồng không nhìn anh. Chỉ nói:
“Vợ con không chịu ăn cơm.”
Anh nhìn tôi.
“Ăn đi em. Mẹ để phần rồi mà.”
Tôi nhìn anh.
Trong một khoảnh khắc… tôi muốn nói ra tất cả.
Muốn hỏi: “Anh có thấy gì lạ không?”
Nhưng rồi… tôi im lặng.
“Tôi không ăn.”
Lần đầu tiên tôi nói chuyện với giọng như vậy.
Cả hai người đều sững lại.

Tôi quay đi.
Nhưng chưa kịp bước, mẹ chồng đã đứng dậy.
“Đứng lại.”
Tôi dừng.
Không quay đầu.
“Con nghi ngờ gì?”
Giọng bà… không còn che giấu nữa.
Tôi quay lại.
Nhìn thẳng vào bà.
“Không.”
“Vậy sao không ăn?”
Tôi hít một hơi sâu.
“Vì con không muốn.”
Một câu trả lời… đơn giản.
Nhưng lại khiến không khí như nổ tung.
Chồng tôi bắt đầu khó chịu.
“Em làm gì vậy? Chỉ là ăn cơm thôi mà.”
Tôi cười.
“Ừ. Chỉ là ăn cơm thôi.”
Tôi bước lại bàn.
Cầm đĩa đậu.
“Hay là… anh ăn thử đi?”
Tôi đưa đĩa về phía anh.
Anh hơi khựng lại.
“Em bị sao vậy?”
“Không sao.” — tôi nói.
“Chỉ là muốn anh ăn thử phần ‘để riêng’ cho em.”
Mẹ chồng đứng đó.
Im lặng.
Nhưng tôi thấy rõ… tay bà siết chặt.
Cuối cùng… chồng tôi cũng gắp một miếng.
“Được rồi, anh ăn. Để em khỏi nghĩ linh tinh.”
Anh đưa miếng đậu lên miệng.
Ăn.
Nuốt.
Không có gì xảy ra.
Anh nhún vai.
“Thấy chưa? Có gì đâu.”
Tôi nhìn anh.
Rồi nhìn mẹ chồng.
Một nụ cười rất nhẹ… thoáng qua trên môi bà.
Và chính khoảnh khắc đó…
Tôi hiểu.
Tôi bước lại gần.
Nhìn thẳng vào bà.
“Đĩa này… không phải dành cho con.”
Bà không nói gì.
Nhưng ánh mắt… đã đủ trả lời.
Tôi quay sang chồng.
“Anh vừa ăn… là phần của em.”
Anh nhíu mày.
“Ý em là sao?”
Tôi không trả lời.
Chỉ lặng lẽ lấy điện thoại.
Gọi.
“Cho tôi hỏi… nếu một người ăn phải thực phẩm có trộn thuốc ngủ liều nhẹ… thì bao lâu sẽ có tác dụng?”
Cả căn bếp… chết lặng.
Chồng tôi bắt đầu tái mặt.
“Em đang nói gì vậy?”
Tôi nhìn anh.
“Em cũng đang muốn biết.”
Mẹ chồng bước tới.
Giật lấy điện thoại.
“Con bị điên à?”
Tôi cười.
“Con chỉ đang cẩn thận thôi.”
“Con nghĩ mẹ hại con?” — bà gằn giọng.
Tôi im lặng.
Không trả lời.
Vì câu trả lời… đã quá rõ.
Mười phút sau…
Chồng tôi bắt đầu thấy chóng mặt.
Anh ngồi xuống ghế.
“Anh… thấy mệt…”
Mẹ chồng hoảng.
“Không… không thể…”
Tôi đứng đó.
Nhìn.
Không nói một lời.
Cả nhà nháo loạn.
Gọi xe.
Đưa anh vào viện.
Tôi đi cùng.
Ngồi phía sau.
Nhìn người đàn ông vừa mới nói “có gì đâu”… giờ nằm đó, mặt tái nhợt.
Kết luận của bác sĩ:
“Có dấu hiệu của thuốc an thần nhẹ trong cơ thể.”
Không nguy hiểm.
Nhưng đủ để gây buồn ngủ và mất kiểm soát trong thời gian ngắn.
Tôi quay sang mẹ chồng.
Bà không dám nhìn tôi.
Đêm hôm đó, tôi thu dọn đồ.
Không nói một lời.
Chồng tôi nằm trên giường bệnh.
Nhìn tôi.
“Em đi đâu?”
Tôi dừng lại.
“Về nhà.”
“Đây không phải nhà em sao?”
Tôi cười.
“Không phải.”
Tôi nhìn anh.
Rồi nhìn sang mẹ chồng.
“Ở đây… con không dám ăn.”
Tôi bước đi.
Không quay đầu.
Phía sau, tôi nghe tiếng chồng gọi.
Tiếng mẹ chồng khóc.
Nhưng tôi không dừng.
Vì tôi biết…
Nếu hôm đó tôi không nhớ lời mẹ ruột dặn…
Có thể người nằm trên giường bệnh…
Không phải là chồng tôi.
Mà là tôi.
Và có những sự thật…
Chỉ cần một lần biết…
Là đủ để rời đi… mãi mãi.