Tôi đã do dự rất lâu trước khi viết ra câu chuyện này.
Không phải vì tôi sợ người ta phán xét… mà vì chính bản thân tôi cũng chưa thật sự hiểu hết mọi chuyện đã xảy ra như thế nào.
Nếu chỉ nghe qua, ai cũng sẽ nghĩ đó là một scandal rẻ tiền:
*Một người đàn ông trung niên, đi du lịch nước ngoài… rồi khiến bốn cô gái mang thai cùng lúc.*
Nghe thôi đã thấy vô lý.
Nhưng tôi là người trong cuộc. Và sự thật… đôi khi còn khó tin hơn cả những lời đồn đại.
—
Tôi năm nay 48 tuổi.
Một công việc ổn định, một gia đình đủ đầy – vợ hiền, con ngoan. Cuộc sống của tôi, nếu nói thẳng ra, là kiểu mà nhiều người gọi là “an phận”.
Không quá giàu, nhưng chẳng thiếu thốn.
Cho đến khi tôi quyết định… đi một chuyến du lịch một mình.
Đó là chuyến đi đầu tiên sau gần 20 năm tôi không rời khỏi guồng quay công việc và gia đình. Vợ tôi là người khuyên:
“Anh nên đi đâu đó nghỉ ngơi. Đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn thế này không tốt.”
Tôi chọn Thái Lan.
Một nơi vừa đủ xa để gọi là “ra nước ngoài”, nhưng cũng đủ gần để không quá phức tạp.
Tôi không đi theo tour. Tôi muốn tự do.
Những ngày đầu… thật sự rất bình thường.
Tôi tham quan, ăn uống, chụp ảnh như bất kỳ du khách nào khác. Buổi tối thì về khách sạn nghỉ ngơi, đôi khi xuống quầy bar dưới sảnh uống chút bia.
Chính ở đó… tôi gặp họ.
Bốn cô gái.
Họ đều là người Việt.
Trẻ, xinh, và… rất hoạt bát.
Ban đầu chỉ là những cuộc trò chuyện xã giao. Họ nhận ra tôi là người Việt nên chủ động bắt chuyện. Hỏi han, cười nói, rồi rủ tôi ngồi chung bàn cho vui.
Tôi không nghĩ nhiều.
Một người đàn ông gần 50 tuổi như tôi, được mấy cô gái trẻ trò chuyện vui vẻ, tất nhiên là có chút… thích thú.
Nhưng tôi luôn giữ chừng mực.
Ít nhất… là tôi nghĩ vậy.
Những ngày sau đó, chúng tôi gặp nhau thường xuyên hơn. Đi ăn cùng, đi chơi cùng, thậm chí có hôm còn thuê xe đi đảo.
Họ kể cho tôi nghe về cuộc sống của họ – những cô gái trẻ, sang nước ngoài làm việc, kiếm tiền, mưu sinh.
Có người làm phục vụ, có người làm spa, có người thì làm tự do.
Họ không giấu giếm.
Tôi cũng không hỏi sâu.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản: *Mình đang giúp họ có những ngày vui vẻ hơn.*
Tôi trả tiền cho phần lớn các bữa ăn, các chuyến đi. Với tôi, đó không phải vấn đề lớn.
Một người đàn ông có tiền, tiêu cho những niềm vui nhỏ… có gì sai?
Cho đến một đêm.
Đêm đó, chúng tôi uống nhiều hơn bình thường.
Không khí rất vui.
Tiếng nhạc, ánh đèn, tiếng cười… tất cả hòa vào nhau khiến tôi có cảm giác như mình trẻ lại.
Một trong bốn cô gái – tên My – ngồi cạnh tôi.
Cô ấy nói:
“Anh không giống mấy người đàn ông tụi em từng gặp.”
“Tại sao?”
“Anh không vồ vập. Không có ý đồ rõ ràng.”
Tôi cười.
“Chắc vì anh già rồi.”
Cô ấy lắc đầu.
“Không. Vì anh tử tế.”
Câu nói đó… khiến tôi mềm lòng.
Rất nhiều.
Tôi không nhớ rõ sau đó chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ biết… đêm đó tôi không về phòng một mình.
—
Tôi đã nghĩ đó chỉ là một lần sai lầm.
Một lần… lạc lối.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy với cảm giác tội lỗi nặng nề. Tôi tránh mặt họ trong suốt những ngày còn lại của chuyến đi.
Rồi tôi trở về Việt Nam.
Tôi cố gắng quên đi tất cả.
Quay lại cuộc sống bình thường, làm việc, chăm sóc gia đình, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cho đến… hai tháng sau.
Một cuộc gọi từ số lạ.
“Anh còn nhớ em không?”
Giọng nữ.
Tôi im lặng vài giây.
“…Ai vậy?”
“Em là My.”
Tim tôi đập mạnh.
“Em gọi anh có chuyện gì?”
Bên kia im lặng một lúc.

Rồi nói:
“Em có thai.”
Tôi như chết lặng.
“Em… em nói gì?”
“Em có thai. Và… em nghĩ đó là con của anh.”
Đầu tôi ong lên.
Tôi chưa kịp phản ứng thì cô ấy nói tiếp:
“Không chỉ mình em.”
“…Ý em là sao?”
“Ba đứa còn lại… cũng vậy.”
Tôi buông điện thoại.
Mọi thứ xung quanh quay cuồng.
Bốn người.
Cùng lúc.
Không thể nào.
Tôi tự nhủ… chắc chắn có gì đó không đúng.
—
Tôi bay sang lại ngay tuần sau.
Không phải vì trách nhiệm.
Mà vì… tôi cần biết sự thật.
Khi gặp họ, tôi thấy cả bốn đều thay đổi.
Không còn vẻ vô tư như trước.
Ánh mắt họ… có gì đó rất khác.
Chúng tôi ngồi xuống nói chuyện.
Tôi hỏi thẳng:
“Các em chắc chắn chứ?”
Một cô trả lời:
“Chúng em không có ai khác trong thời gian đó.”
“Nhưng… bốn người cùng lúc… chuyện này vô lý!”
“Anh nghĩ tụi em lừa anh?” – My nhìn thẳng vào tôi.
Tôi không trả lời.
Tôi không biết nên tin hay không.
Cuối cùng, tôi đề nghị:
“Làm xét nghiệm ADN.”
Họ đồng ý.
—
Những ngày chờ kết quả… là những ngày dài nhất trong đời tôi.
Tôi không ngủ được.
Không ăn được.
Tôi nghĩ đến vợ, đến con.
Nếu chuyện này là thật… tôi sẽ đối mặt thế nào?
Tôi đã sống cả đời tử tế, chưa từng phản bội ai.
Chỉ một lần sai lầm…
Và cái giá phải trả… quá lớn.
—
Ngày nhận kết quả.
Tôi ngồi trong phòng xét nghiệm, tay run lên.
Bác sĩ đưa cho tôi bốn tập hồ sơ.
“Tất cả đều có kết quả.”
Tôi mở từng cái một.
Mắt lướt nhanh qua những dòng chữ chuyên môn.
Rồi dừng lại ở dòng cuối cùng.
“Không có quan hệ huyết thống.”
Tôi sững lại.
Mở tập thứ hai.
Cũng vậy.
Tập thứ ba.
Và thứ tư.
Tất cả… đều không phải con tôi.
Tôi ngồi im.
Không biết nên thở phào… hay nên tức giận.
My nhìn tôi.
“Thế nào?”
Tôi đưa cho cô ấy xem.
Cô đọc, rồi mặt tái đi.
“Không thể nào…”
Ba cô còn lại cũng vậy.
Không ai nói gì.
Không khí nặng nề.
Cuối cùng, tôi đứng dậy.
“Chuyện này… các em nên tự giải quyết.”
Tôi quay lưng đi.
Không phải vì tôi vô trách nhiệm.
Mà vì… tôi nhận ra một điều.
Có những thứ, dù không phải của mình…
Nhưng chỉ cần *bước vào*… cũng đủ khiến cuộc đời đảo lộn.
—
Tôi trở về Việt Nam.
Không nói gì với vợ.
Không ai biết.
Mọi thứ… dường như quay lại bình thường.
Nhưng chỉ mình tôi biết…
Tôi đã không còn là con người của trước kia nữa.
Tôi không còn dám tự tin rằng mình “chưa từng làm sai”.
Và điều khiến tôi ám ảnh nhất… không phải là chuyện bốn cô gái đó.
Mà là suy nghĩ:
*Nếu kết quả hôm đó khác đi…*
Liệu tôi có đủ can đảm để nhận tất cả?
Hay tôi sẽ chối bỏ?
—
Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, chắc chắn sẽ gây tranh cãi.
Người sẽ nói tôi đáng trách.
Người sẽ nói tôi bị lừa.
Người lại cho rằng… đó là cái giá của sự “ham vui”.
Còn tôi…
Tôi chỉ biết một điều:
Có những sai lầm, chỉ cần một lần…
Là đủ để bạn phải mang theo cả đời.