Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Đi ăn bún bò, chủ tịch s-ững s-ờ khi thấy cậu bé phục vụ giống hệt mình lúc nhỏ. Nào ngờ, người phụ nữ đi cùng cậu bé lại…

Posted on 06/12/2025 by BTV

Đi ăn bún bò, chủ tịch s-ững s-ờ khi thấy cậu bé phục vụ giống hệt mình lúc nhỏ. Nào ngờ, người phụ nữ đi cùng cậu bé lại…

Trần Quang thức dậy trong căn penthouse rộng lớn, ánh nắng len qua rèm cửa tạo những vệt sáng trên sàn gỗ bóng loáng. Dù mọi thứ đều hoàn hảo – tiền bạc, địa vị, quyền lực – anh vẫn cảm thấy trống rỗng, như thể mình đang sống một cuộc đời không thực sự thuộc về mình. Anh uống vội tách cà phê, rồi quyết định ra ngoài đi dạo một vòng, muốn hít thở không khí bình thường ngoài đường phố. Những bước chân dẫn anh đến một con hẻm nhỏ, nơi một quán bún bò ven đường tỏa hương thơm nồng nàn.

Khi vừa bước vào quán, Quang sững sờ nhìn cậu bé đang bê mâm bún ra cho khách. Khuôn mặt cậu, đôi mắt, nụ cười – tất cả đều giống hệt anh khi còn nhỏ. Một cảm giác lạ lùng dâng trào trong lòng, mách bảo rằng đây không thể là trùng hợp. Anh hít sâu, cố bình tĩnh, rồi hỏi: “Em tên gì? Mẹ em đâu?” Cậu bé nhìn Quang, hơi ngập ngừng rồi trả lời: “Con tên Minh Khôi, mẹ con là cô An.”…

Nghe đến hai chữ “cô An”, Trần Quang như bị ai bóp nghẹt tim.
Cô An… cái tên ấy đập mạnh vào ký ức anh – người con gái nghèo từng yêu anh cách đây 9 năm. Mối tình đẹp nhưng phải dừng lại vì gia đình anh phản đối kịch liệt:

“Con trai chủ tịch không thể cưới một cô gái không cha, làm nghề lao động tự do.”

Anh buông tay.
An biến mất khỏi cuộc đời anh không một lời trách móc.

Và giờ, trước mặt anh là một cậu bé… giống hệt anh lúc nhỏ.

Tay anh run lên.
Giọng nói bật ra như tiếng gió:

– Mẹ… con… đang ở đâu?

Cậu bé chỉ về phía bếp. Một người phụ nữ bước ra, đầu đội khăn, áo phông đã bạc màu. Khi cô ngẩng lên, đôi mắt cô An chạm vào mắt Quang – và thời gian như đứng lại.

Cô sững người. Bát tô trên tay suýt rơi.

– Anh… Quang?

Nụ cười dịu dàng năm nào không còn, chỉ còn lại những nếp nhăn mệt mỏi của người phụ nữ phải một mình xoay xở.

Quang đứng bật dậy, bước đến vài bước nhưng rồi khựng lại, giọng nghẹn:

– Khôi… là con anh… phải không?

Không gian quán nhỏ bỗng im phăng phắc, chỉ còn tiếng xào nấu lách tách từ căn bếp.

An bình tĩnh đặt tô xuống bàn, thở dài:

– Anh đến đây chỉ để hỏi câu đó sao? Nếu phải… rồi sao? Nếu không phải… thì sao? Anh đã có cả thế giới của anh rồi.

Giọng cô mệt mỏi nhưng không trách móc. Điều ấy còn đau hơn mọi lời cay nghiệt.

Quang nuốt khan:

– Năm đó… anh sai. Anh để em chịu đựng một mình. Anh không biết em mang thai.

An nhìn xuống, bàn tay siết chặt vạt áo:

– Em định nói. Nhưng hôm ấy, em đứng trước cổng nhà anh suốt ba tiếng. Nghe thấy tiếng mẹ anh nói: “Cô đó mà dính vào nhà này, tôi sẽ làm cho nó mất tất cả.”
Rồi em quay đi.
Bụng em lúc đó đã hơn hai tháng.

Ngực Quang thắt lại.
Mẹ anh…
Anh…
Tất cả đã khiến người con gái anh yêu trôi dạt đến một quán bún bò nhỏ, và tự mình nuôi một đứa trẻ giống anh như đúc.

Quang quỳ xuống trước mặt Khôi, nhìn thẳng vào mắt cậu bé:

– Người lớn sai. Nhưng chú xin được bù lại… nếu con cho chú cơ hội.

Khôi mở to mắt:

– Chú… muốn làm ba của con ạ?

Câu hỏi ngây thơ ấy khiến An chấn động. Cô định ngăn lại, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Quang nhìn An, ánh mắt rưng rưng:

– Nếu em không cho anh làm chồng… thì cũng xin hãy để anh làm cha.

An cúi mặt, nước mắt lăn dài:

– Anh đột nhiên xuất hiện… anh có biết làm vậy khiến cuộc sống của mẹ con em đảo lộn thế nào không?

– Vậy để anh đảo lộn luôn cả phần còn lại của đời mình, vì hai mẹ con.

Lời nói bật ra, không hoa mỹ, chỉ là sự thật cháy bỏng đã bị chôn vùi nhiều năm.

Quang đứng dậy, đưa tờ danh thiếp ra:

– Dù em quyết thế nào, anh vẫn sẽ lo toàn bộ việc học, tương lai, sức khỏe của Khôi. Không cần em phải trao lại con. Khôi là của em. Nhưng cuộc đời của nó… xin em cho anh được góp phần.

An run lên.
Hai mẹ con cô đã chịu quá nhiều tủi nhục.
Cô đâu ngờ người đàn ông cô từng yêu… giờ lại đứng giữa quán bún nghèo, cúi xuống trước đứa con mà anh chưa từng biết.

Khôi bỗng nắm tay An, giọng nhỏ nhẹ:

– Mẹ đừng khóc… Con thích chú ấy lắm. Chú giống con ghê luôn…

An bật cười trong nước mắt. Nụ cười mà Quang từng nhớ đến phát điên.

Cô quay sang anh:

– Cho em thời gian… được không?

Quang gật đầu:

– Bao lâu anh cũng chờ.

Anh bước ra cửa, nhưng vừa chạm tới ngưỡng, Khôi gọi lớn:

– Chú Quang! Chú có thể… ăn bún bò mẹ nấu mỗi ngày không

Quang quay lại.
Ánh mắt anh sáng như người vừa tìm được điều quý giá nhất đời mình.

– Nếu mẹ con cho phép… chú sẽ ăn cả đời.

Ngoài trời, nắng ban trưa soi lên quán bún cũ kỹ, khiến nó rực rỡ như một điều kỳ diệu nhỏ bé – điều kỳ diệu mà Trần Quang đã đánh mất 9 năm trước, và may mắn tìm lại vào một buổi sáng bình thường nhất.

Và lần này, anh thề sẽ không buông tay nữa.

Bài viết mới

  • Lời khai gây phẫn nộ của nữ giúp việc hanhha cụ bà 82 tuổi ở Hà Nội: Không thể cảm thông, không thể chấp nhận
  • Tình trạng hiện tại trong biệt thự của Phương Oanh
  • Cô dâu b::ầu 8 tháng mẹ chồng không cho vào cửa trước mà bắt tr//èo tường vào nhà
  • Tám năm kể từ ngày Lan biến mất trên đường đi học về
  • Chân dung nữ giúp việc hanhha cụ giá 82 tuổi ngồi xe lăn ở Hà Nội: Nghe mức án dành cho chị tỉnh ngủ!!!

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×