Đeo bộ trang sức 2 tỷ đến tòa để ký đơn ly hôn, tôi khiến cả nhà chồng cũ ch//ết đứng, h/ành động sau đó của chồng cũ còn kinhkhung hơn nhiều…
Ngày tôi và Tuấn bước chân vào lễ đường kết hôn, tài sản duy nhất của chúng tôi là một chiếc xe máy cà tàng và hai trái ti//m nó//ng hổi nhiệt huyết. Đám cưới đạm bạc đến mức mâm cỗ chỉ có gà luộc và xôi trắng mời hai bên nội ngoại, nhưng nụ cười của tôi khi ấy rạng rỡ hơn bất kỳ viên kim cương nào
10 năm. Một thập kỷ dài đằng đẵng. Từ những ngày Tuấn chở từng thùng hàng đi giao dưới cái nắng 40 độ, tôi bụ/ng ma/ng d/ạ ch/ửa vẫn ngồi sổ sách tính toán từng đồng lãi con con. Có những đêm m/ưa bã/o, kho hà/ng bị d/ột, hai vợ chồng vừa tát nước vừa khó/c vì sợ hỏng hàng, sợ mất trắ/ng vốn liếng.
Trời không phụ lòng người. Từ một cửa hàng tạp hóa nhỏ, chúng tôi mở rộng thành chuỗi siêu thị mini, rồi đại lý phân phối lớn nhất tỉnh. Nhà lầu mọc lên, xe sang đỗ trước cửa. Tuấn bắt đầu mặc vest, đi giày da bóng lộn, tóc vuốt keo thơm phức. Còn tôi, vì quen cái nết “làm tớ cho tiền”, vẫn giữ thói quen cũ. Tôi tiếc tiền mua một cái váy hiệu, tiếc thời gian đi spa, chỉ chăm chăm lo cho chồng con và cửa hàng. Trong gương, tôi là một người đàn bà ngoài 30 nhưng nhìn như 50, da dẻ sạm nám, quần áo xuề xòa.
Tôi cứ ngỡ sự hy sinh của mình là tấm khiên bảo vệ gia đình. Cho đến ngày tôi bắt gặp Tuấn bước ra từ khách sạn 5 sao, tay ô/m eo một cô g/ái tr/ẻ măng. Cô ta đẹp. Một vẻ đẹp rực rỡ, thơm tho và sành điệu. Cô ta đeo chiếc túi Cha/nel mà Tuấn từng mua tặng tôi nhưng tôi cất kỹ trong tủ vì sợ xước. Ánh mắt cô ta nhìn tôi – người vợ tào khang đang đứng chôn chân với bộ đồ bộ ở nhà – không phải là sợ hãi, mà là sự thư/ơng h/ại và đắc thắng.

Giây phút ấy, tr/ái ti/m tôi v/ỡ vụn, không phải vì mất chồng, mà vì tôi nhận ra mình đã ngược đãi bản thân tàn tệ đến mức nào. Tôi quyết định ly hôn. Dứt khoát và lạnh lùng. Hai ngày trước khi ra tòa, tôi cầm thẻ đen đi vào trung tâm thương mại lớn nhất thành phố. Tôi muốn tìm lại chính mình. Nhưng trớ trêu thay, bộ dạng lôi thôi của tôi khiến các nhân viên bán hàng ái ngại. Họ lờ đi khi tôi hỏi giá, thậm chí có người còn bảo vệ đứng ch/ặn cửa như sợ tôi vào ă/n x/in.
Tôi mỉm cười, rút chiếc thẻ đen quyền lực đặt lên bàn thu ngân, khiến những ánh mắt coi thường lập tức biến thành sự cung kính đến nực cười. Ngày ra tòa, tôi không còn là người đàn bà lam lũ với bộ đồ bộ bạc màu. Tôi xuất hiện trong chiếc đầm nhung đen quyền quý, cổ đeo bộ trang sức kim cương trị giá 2 tỷ đồng – món quà cuối cùng tôi tự thưởng cho mình từ số tài sản chung được chia chác sòng phẳng.
Màn “chết đứng” tại sảnh tòa án
Khi tôi bước xuống từ chiếc xe sang, cả gia đình chồng cũ đang đứng đợi ở cổng tòa với vẻ mặt đắc thắng. Mẹ chồng tôi vốn luôn miệng chê tôi là “loại đàn bà rẻ tiền, không làm sang được mặt chồng”, bỗng đứng hình, đánh rơi cả chiếc túi xách đang cầm trên tay.
Tuấn nhìn tôi, đôi mắt gã dại đi vì kinh ngạc. Gã không thể tin nổi người phụ nữ lộng lẫy, tỏa ra khí chất sang trọng và đầy kiêu hãnh kia lại là người vợ gã vừa vứt bỏ. Cô nhân tình trẻ bên cạnh gã, vốn đang vênh váo, bỗng trở nên nhỏ bé và tầm thường đến lạ kỳ trước bộ trang sức lấp lánh trên cổ tôi.
“Cô… cô lấy tiền đâu ra mà sắm sửa thế này?” – Mẹ Tuấn lắp bắp, giọng run rẩy vì tiếc của.
Tôi chỉ thản nhiên đáp: “Đây là những gì con xứng đáng được hưởng sau 10 năm làm osin không công cho gia đình này. Hôm nay, tôi đến đây để lấy lại sự tự do, không phải để xin xỏ.”
Hành động kinh khủng của Tuấn
Cứ ngỡ sau khi ký đơn, chúng tôi sẽ đường ai nấy đi. Nhưng không, hành động sau đó của Tuấn mới thực sự khiến tôi ghê tởm. Vừa bước ra khỏi phòng xét xử, khi bản án ly hôn còn chưa ráo mực, Tuấn bất ngờ quỳ thụp xuống trước mặt tôi, ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Gã gạt phắt tay cô nhân tình đang ngơ ngác, ôm chặt lấy chân tôi mà khóc lóc thảm thiết: “Lan ơi, anh sai rồi! Anh bị con kia bỏ bùa mê thuốc lú thôi. Chỉ có em mới là người cùng anh đi lên từ bàn tay trắng. Bộ trang sức này rất hợp với em, về nhà đi em, anh sẽ sang tên toàn bộ chuỗi siêu thị cho em, chỉ xin em đừng bỏ anh!”
Sự “kinh khủng” không nằm ở lời xin lỗi, mà ở bản chất tham luyến của gã. Khi thấy tôi lột xác và nhận ra tôi đang nắm giữ một phần tài sản lớn, gã sẵn sàng vứt bỏ cả tự trọng, vứt bỏ cả cô nhân tình “tri kỷ” để bám lấy cái mỏ vàng mà gã suýt đánh mất. Gã điên cuồng đến mức dập đầu xuống đất, mặc kệ mọi người xung quanh chỉ trỏ, quay phim.
Cái kết của sự tự do
Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, trong lòng không một chút gợn sóng. Tôi cúi xuống, nói nhỏ vào tai gã đủ để cả cô nhân tình và mẹ chồng nghe thấy:
-
Về tài sản: “Số tiền này tôi đã đổ mồ hôi nước mắt mới có được, anh không có cửa chạm vào lần nữa đâu.”
-
Về tình cảm: “Loại đàn ông có thể quỳ gối chỉ vì tiền và nhan sắc như anh, tôi thấy… thật bẩn mắt.”
Tôi thẳng tay gỡ đôi tay gã ra khỏi gấu váy, bước lên xe và không một lần ngoảnh lại. Phía sau lưng, tiếng chửi bới của cô nhân tình và tiếng khóc than của mẹ chồng tạo thành một bản nhạc hỗn loạn.
Tôi nhấn ga, hướng về phía mặt trời. Cuộc đời tôi từ nay không còn vì ai mà héo hon, chỉ vì bản thân mà rực rỡ.