…vợ thằng bạn nhập viện cấp cứu.
Tin nhắn trong nhóm chỉ vỏn vẹn mấy chữ:
“Vợ tao ngất rồi, đang đưa vào bệnh viện.”
Cả bọn nhìn nhau, rượu trong người bỗng tan sạch.
Mười lăm phút sau, chúng tôi đã có mặt ở khoa cấp cứu. Thằng bạn mặt cắt không còn giọt máu, tay run bần bật.
– Bác sĩ nói sao rồi? – tôi hỏi.
Nó nuốt khan:
– Hạ đường huyết nặng… kiệt sức… thiếu máu. Mấy tháng nay cô ấy làm hai công việc. Ban ngày bán hàng online, tối dạy thêm. Tao… tao không biết.
Chúng tôi chết lặng.
Hóa ra hôm nay là sinh nhật thằng bạn. Vợ nó tự tay chuẩn bị cả mâm cỗ từ sáng, chạy chợ, nấu nướng, dọn dẹp một mình. Thằng bạn thì mải tiếp anh em, cụng ly ầm ầm.
Còn bát nước mắm…
Thằng bạn cúi đầu:
– Nhà tao hết nước mắm thật. Cô ấy quên mua. Lúc mày xin, chắc cô ấy xấu hổ… rồi bực vì cả ngày mệt quá.
Tôi nhớ lại ánh mắt đỏ ngầu và giọng gắt gỏng lúc đó. Không phải ánh mắt khinh thường. Mà là ánh mắt của người đã kiệt sức đến giới hạn.
Chúng tôi hối hận vô cùng.
Chỉ vì một câu nói trong lúc nóng nảy, chúng tôi đã quay lưng bỏ về, để lại cô ấy một mình giữa căn bếp bừa bộn.
May mắn thay, sau vài giờ truyền nước, cô ấy tỉnh lại.
Khi chúng tôi rón rén bước vào phòng bệnh, cô ấy nhìn cả đám, yếu ớt nói:
– Em xin lỗi… tại em mệt quá…
Tôi nghẹn cổ.
– Bọn anh mới phải xin lỗi.
Thằng bạn nắm chặt tay vợ, lần đầu tiên trước mặt anh em, nó khóc.
Còn câu chuyện thứ hai…
Bố chồng tôi vốn không ưa tôi. Cưới xong, ông cho vợ chồng tôi mảnh đất nhỏ, bảo:
– Ra ở riêng cho thoải mái.
Tôi thở phào, nghĩ cuối cùng cũng thoát cảnh soi mói.
Ai ngờ vài tuần sau, ông gọi cho bố tôi:
– Đất giờ tăng giá, tôi “xin đều” bên thông gia 100 triệu gọi là tiền lại quả.
Tôi xấu hổ đến mức không dám ngẩng mặt. Nhưng bố tôi chỉ cười:
– Anh đã thương con tôi mà cho đất, tôi biếu lại 200 triệu để hai cháu làm vốn.
Ba ngày sau, bố chồng đích thân qua nhà tôi.
Ông đặt trước mặt tôi một cuốn sổ đỏ mới tinh.
– Tôi sang tên mảnh đất này cho hai đứa. Không phải vì 200 triệu. Mà vì tôi muốn xem nhà thông gia dạy con thế nào.
Tôi ngơ ngác.
Ông nói tiếp:
– Người ta cho 100, ông ấy trả 200, không một lời khó chịu. Tôi thử lòng thôi. Tôi già rồi, chỉ sợ cưới nhầm dâu ham của.
Tôi lặng người.
Thì ra, có những lời tưởng như cay nghiệt… lại là cách thử thách.
Hai câu chuyện, hai nỗi xấu hổ khác nhau.
Một lần chúng tôi hối hận vì đã vội phán xét một người phụ nữ mệt mỏi chỉ vì bát nước mắm.
Một lần tôi suýt oán trách bố chồng vì nghĩ ông tham lam.
Sau cùng, tôi hiểu một điều:
Nhiều khi điều ta nhìn thấy chỉ là bề mặt.
Còn sự thật… luôn nằm phía sau một nhịp thở chậm lại, một lần chịu khó hỏi han, và một chút bao dung.
Chỉ tiếc rằng, không phải lúc nào người ta cũng kịp nhận ra trước khi làm tổn thương nhau.