Tôi quen chị vào một buổi chiều mưa, cái kiểu mưa rả rích khiến người ta dễ mềm lòng và cũng dễ nói ra những điều mà bình thường sẽ giấu kín.
Chị hơn tôi 19 tuổi.
Khi tôi nói điều đó với bạn bè, ai cũng phản đối. Có người cười khẩy, có người thẳng thừng bảo tôi “dại”. Nhưng tôi không nghe. Tôi tin vào cảm giác của mình.
Chị tên là Hà.
Ở chị có một thứ gì đó rất khác — không ồn ào, không phô trương, nhưng lại khiến người ta muốn ngồi cạnh lâu hơn một chút, muốn nghe chị nói thêm một câu nữa.
Chị không đẹp theo kiểu khiến người ta phải ngoái nhìn. Nhưng ánh mắt chị… sâu đến mức tôi có cảm giác như mình đang nhìn vào một câu chuyện dài mà chưa ai kể hết.
Chúng tôi quen nhau qua một dự án công việc. Ban đầu chỉ là trao đổi bình thường, rồi dần dần thành những buổi cà phê, những cuộc trò chuyện kéo dài đến tận khuya.
Chị từng trải.
Đó là điều khiến tôi bị cuốn hút.
Chị hiểu chuyện, biết lắng nghe, không bao giờ làm quá lên. Khi tôi nóng nảy, chị chỉ nhẹ nhàng nói: “Em còn trẻ, sau này em sẽ hiểu.”
Câu nói đó, ban đầu khiến tôi khó chịu. Nhưng càng về sau, tôi lại thấy nó… đúng.
Tôi yêu chị lúc nào không hay.
Và rồi, tôi cầu hôn.
Gia đình tôi phản đối kịch liệt.
“Mày điên à?” — bố tôi đập bàn. “Nó đáng tuổi chị mày!”
“Mẹ không chấp nhận!” — mẹ tôi khóc.
Bạn bè thì nói thẳng:
“Mày cưới về rồi vài năm nữa nhìn như hai thế hệ.”
Nhưng tôi vẫn quyết.
Vì tôi nghĩ… mình hiểu chị.
Vì tôi tin… tình cảm này là thật.
Còn chị… chị không phản đối, cũng không vội đồng ý.
Chị chỉ hỏi tôi một câu:
“Em chắc chưa?”
“Tại sao lại không chắc?” — tôi nói.
Chị nhìn tôi rất lâu.
“Vì chị đã sống đủ lâu để biết… tình cảm và trách nhiệm là hai thứ khác nhau.”
Tôi cười:
“Em không sợ trách nhiệm.”
Chị không nói gì thêm.
Và rồi… chúng tôi cưới.
Đám cưới không lớn.
Gia đình tôi không ai tham dự.
Chỉ có vài người bạn thân của tôi… và một vài người quen của chị.
Chị mặc váy cưới rất đơn giản.
Không cầu kỳ.
Nhưng khi chị bước vào, tôi vẫn thấy tim mình đập mạnh.
Tôi đã nghĩ… mình là người đàn ông may mắn.
Đêm tân hôn.
Tôi hồi hộp.
Không phải vì những gì người ta vẫn nghĩ.
Mà vì… tôi cảm thấy như mình đang bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời.
Nhưng ngay từ lúc bước vào phòng, tôi đã thấy có gì đó… không ổn.
Chị ngồi trên giường.
Không thay đồ.
Không cười.
Chỉ ngồi im.
“Chị mệt à?” — tôi hỏi.
“Ừ… một chút.”
Tôi gật đầu.
“Không sao, mình nghỉ ngơi đi.”
Tôi nghĩ đơn giản như vậy.
Nhưng thời gian trôi qua.
30 phút.
1 tiếng.
Chị vẫn ngồi đó.
Không nói.
Không nằm xuống.
Không thay đồ.
Tôi bắt đầu thấy lạ.
“Chị… sao vậy?”
Chị lắc đầu:
“Không sao đâu.”
Giọng chị rất nhẹ.
Nhưng… lạnh.
Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện nhiều.
Tôi nằm xuống trước.
Chị vẫn ngồi.
Tôi nghĩ chị cần thời gian.
Dù sao… khoảng cách tuổi tác cũng không phải chuyện nhỏ.
Khoảng 3 giờ sáng, tôi tỉnh dậy.
Có lẽ do khát nước.
Phòng tối.
Chị không nằm bên cạnh.
Tôi ngồi dậy, nhìn quanh.
Cửa nhà vệ sinh khép hờ.
Ánh đèn bên trong hắt ra một vệt sáng mờ.
Tôi bước xuống giường, đi lại gần.
Và rồi…
Tôi nghe thấy tiếng khóc.
Rất nhỏ.
Nhưng rõ ràng.
Tim tôi thắt lại.
Tôi đẩy cửa.
Chị đang ngồi dưới sàn, dựa lưng vào tường.
Hai tay ôm mặt.
Khóc.
Không phải kiểu khóc nức nở.
Mà là kiểu… kìm nén.
Như thể đã quen với việc phải khóc một mình.
“Chị…”
Tôi gọi khẽ.
Chị giật mình.
Vội lau nước mắt.
“Em… dậy rồi à?”
Tôi không trả lời.
Chỉ đứng nhìn chị.
Lúc đó… tôi mới thấy rõ.
Dưới lớp trang điểm đã nhòe đi, khuôn mặt chị hiện lên… mệt mỏi đến mức nào.
“Có chuyện gì vậy?” — tôi hỏi.
Chị lắc đầu.
“Không có gì.”
“Chị đang khóc.”
“Chị ổn.”
Tôi không tin.
Tôi ngồi xuống trước mặt chị.
“Chị nói thật đi.”
Chị im lặng.
Rất lâu.
Rồi… chị thở dài.
Một tiếng thở dài như kéo theo cả một quãng đời.
“Chị… sợ.”
Tôi ngạc nhiên.
“Sợ gì?”
Chị nhìn tôi.
Ánh mắt đó… lần đầu tiên tôi thấy không còn vững vàng.
“Sợ rằng… chị đang phá hỏng cuộc đời em.”
Tôi sững người.
“Chị nói gì vậy?”
“Em còn trẻ.” — chị nói. “Em còn nhiều lựa chọn. Còn chị… đã đi qua gần hết rồi.”
“Nhưng em chọn chị.”
“Đó là vì em chưa trải đủ.”
Tôi bắt đầu khó chịu.
“Chị lại nói câu đó.”
“Vì đó là sự thật.”

Chị kể.
Lần đầu tiên.
Về quá khứ của chị.
Chị từng có một cuộc hôn nhân.
Ngắn ngủi.
Không con cái.
Kết thúc bằng ly hôn.
Không ồn ào.
Nhưng… để lại nhiều vết sẹo.
“Chị đã từng tin… mình sẽ không bao giờ yêu ai nữa.”
“Rồi em xuất hiện.”
Chị cười.
Một nụ cười buồn.
“Em khiến chị cảm thấy mình… vẫn còn sống.”
Tôi nắm tay chị.
“Vậy thì có gì phải sợ?”
Chị nhìn tôi.
“Vì chị biết… cảm giác này không kéo dài mãi.”
Tôi im lặng.
“Đêm nay… chị ngồi đó… vì chị tự hỏi… mình có đang ích kỷ không.”
“Ích kỷ?”
“Ừ.” — chị gật đầu. “Ích kỷ khi giữ em lại bên mình… dù biết rằng một ngày nào đó, em sẽ nhận ra… em xứng đáng với một người khác.”
Tôi không nói gì.
Không phải vì tôi đồng ý.
Mà vì… tôi bắt đầu thấy hoang mang.
Lần đầu tiên, tôi không còn chắc chắn như trước.
Chị tiếp tục:
“Chị không sợ người khác nói gì. Chị chỉ sợ… một ngày em nhìn chị với ánh mắt khác.”
“Ánh mắt… của sự hối hận.”
Tôi siết tay chị.
“Em sẽ không như vậy.”
Chị không phản bác.
Chỉ nhẹ nhàng hỏi:
“Em chắc chưa?”
Đêm đó, chúng tôi không ngủ.
Chúng tôi ngồi bên nhau đến sáng.
Không có những gì người ta vẫn nghĩ về một đêm tân hôn.
Chỉ có… hai con người.
Một người đang yêu.
Một người đang sợ.
Những ngày sau đó, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường.
Chị vẫn dịu dàng.
Vẫn quan tâm.
Nhưng tôi bắt đầu nhận ra…
Có một khoảng cách vô hình.
Không phải do tuổi tác.
Mà do… nỗi sợ trong lòng chị.
Và cả… sự dao động trong lòng tôi.
Một tháng sau, tôi gặp lại bạn cũ.
Nó nhìn tôi, cười:
“Sao rồi? Cuộc sống hôn nhân với ‘chị’ ổn không?”
Tôi không trả lời ngay.
Nó vỗ vai tôi:
“Tao không nói là mày sai. Nhưng… mày nên nghĩ kỹ.”
“Tình cảm lúc đầu thì cái gì cũng đẹp.”
“Nhưng sống lâu dài… lại là chuyện khác.”
Tối hôm đó, tôi về nhà.
Chị đang nấu ăn.
Mùi thức ăn thơm.
Khung cảnh ấm áp.
Nhưng trong đầu tôi… lại vang lên những lời nói kia.
Tôi nhìn chị.
Lần đầu tiên… không chỉ nhìn bằng tình cảm.
Mà còn bằng… lý trí.
Và tôi nhận ra…
Chị đã đúng ngay từ đầu.
Tôi không rời đi.
Nhưng tôi cũng không còn như trước.
Và chị… nhận ra điều đó.
Một buổi tối, chị nói:
“Nếu em muốn dừng lại… chị sẽ không giữ.”
Tôi không trả lời.
Câu chuyện của chúng tôi… không có cái kết rõ ràng.
Không phải chia tay.
Cũng không phải hạnh phúc trọn vẹn.
Chỉ là… tiếp tục.
Trong sự lặng lẽ.
Trong những câu hỏi không lời đáp.
Có người sẽ nói…
Tình yêu vượt qua mọi thứ.
Nhưng cũng có người sẽ hiểu…
Có những khoảng cách… không phải cứ yêu là đủ.
Còn tôi…
Đến bây giờ vẫn không biết…
Đêm đó, người tá hỏa là tôi…
Hay chính là chị.