Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Cụ ông mất lúc 3h33 phút sáng

Posted on 30/11/2025 by BTV

Cụ Thịnh Chế;/t Lúc 3h33 Phút, Thầy Tư-ớng Số Khẳng Định “Tr;/ùng Ta–ng Nặng”: Ba Người Con Trai Lần Lượt Đổ Bệnh Cho Đến Khi Thằng Út Ngủ Mơ Thấy Ông Cụ Về Nói…

Mùa đông năm ấy, cái c-h/ết của cụ Thịnh Nguyễn, 78 tuổ;/i, khiến cả làng rún–g đ;/ộng.

Cụ mất đúng 3 giờ 33 phút sáng – con số khiến người yếu vía nghe đã lạnh sống lưng. Cụ ra đi yên lành, nhưng khi đưa xác xuống chiếu thì đồng hồ treo tường trong nhà đ/ột ngột rơi xuống đất, vỡ to-ang. Bà con bắt đầu bàn tán.

Khi ông Thụ, hàng xóm thân thiết, mời thầy tướng số thầy Vượng ở xã bên về xem giờ mất, thầy chỉ nhìn cuốn lịch âm, nhíu mày thật sâu rồi nói như đóng đinh:

— “Giờ này là t-r/ùng tan;/g sát khí. Nếu không cắt trùng, ba đứa con trai của cụ sẽ không yên.”

Cả nhà ch–ết đứng.

Ba người con trai của cụ Thịnh gồm:

Nguyễn Văn Tài, 40 tuổi, làm nghề thợ mộc.

Nguyễn Văn Bách, 36 tuổi, lái xe tải.

Nguyễn Văn Phúc, 28 tuổi, con út, mới cưới vợ.

Sau đám tang ba ngày, lời thầy Vượng bắt đầu ứng nghiệm một cách đáng sợ.

Anh cả Tài đột nhiên đau ngực dữ dội, phải nhập viện.

Anh hai Bách đang lái xe trên quốc lộ thì choáng váng, suýt gây t–ai nạn.

Đến Phúc, thằng út, dù khỏe nhất cũng bắt đầu sốt hâm hấp, đêm nào cũng run rẩy như bị ai đ .è lên nng-ực.

Càng ngày họ càng tin chắc t-rù/ng ta;/ng đã b–ắt.

Bà Quyên, vợ cụ Thịnh, khóc ngất. Nhà nội họ hàng kéo ến xem giờ sinh, giờ mất, bàn chuyện phong long. Thầy Vượng còn khuyên phải đưa một người trong ba anh em đi “tránh trù-ng” ở xa.

Nhưng đúng đêm thứ bảy sau tang lễ, Phúc — thằng út — đã khiến cả nhà đứng hình khi hốt hoảng bật dậy giữa đêm, mồ h-ôi nhễ nhại.

Phúc thều thào:

— “Con… con mơ thấy bố về…”

Cả nhà cứng người. Phúc kể tiếp, giọng run run:

— “Trong mơ, bố đứng ở góc giường, mặt buồn lắm. Bố bảo: ‘Không phải trùng tang… Các con đào cái hũ ở gốc mít sau nhà lên đi, mà là… 👇👇

 

Cụ Thịnh Chế;/t Lúc 3h33 Phút, Thầy Tư-ớng Số Khẳng Định “Tr;/ùng Ta–ng Nặng”: Ba Người Con Trai Lần Lượt Đổ Bệnh Cho Đến Khi Thằng Út Ngủ Mơ Thấy Ông Cụ Về Nói…

Posted on November 25, 2025

Cụ Thịnh Chế;/t Lúc 3h33 Phút, Thầy Tư-ớng Số Khẳng Định “Tr;/ùng Ta–ng Nặng”: Ba Người Con Trai Lần Lượt Đổ Bệnh Cho Đến Khi Thằng Út Ngủ Mơ Thấy Ông Cụ Về Nói…

Mùa đông năm ấy, cái c-h/ết của cụ Thịnh Nguyễn, 78 tuổ;/i, khiến cả làng rún–g đ;/ộng.

Cụ mất đúng 3 giờ 33 phút sáng – con số khiến người yếu vía nghe đã lạnh sống lưng. Cụ ra đi yên lành, nhưng khi đưa xác xuống chiếu thì đồng hồ treo tường trong nhà đ/ột ngột rơi xuống đất, vỡ to-ang. Bà con bắt đầu bàn tán.

Khi ông Thụ, hàng xóm thân thiết, mời thầy tướng số thầy Vượng ở xã bên về xem giờ mất, thầy chỉ nhìn cuốn lịch âm, nhíu mày thật sâu rồi nói như đóng đinh:

— “Giờ này là t-r/ùng tan;/g sát khí. Nếu không cắt trùng, ba đứa con trai của cụ sẽ không yên.”

Cả nhà ch–ết đứng.

Ba người con trai của cụ Thịnh gồm:

Nguyễn Văn Tài, 40 tuổi, làm nghề thợ mộc.

Nguyễn Văn Bách, 36 tuổi, lái xe tải.

Nguyễn Văn Phúc, 28 tuổi, con út, mới cưới vợ.

Sau đám tang ba ngày, lời thầy Vượng bắt đầu ứng nghiệm một cách đáng sợ.

Anh cả Tài đột nhiên đau ngực dữ dội, phải nhập viện.

Anh hai Bách đang lái xe trên quốc lộ thì choáng váng, suýt gây t–ai nạn.

Đến Phúc, thằng út, dù khỏe nhất cũng bắt đầu sốt hâm hấp, đêm nào cũng run rẩy như bị ai đ .è lên nng-ực.

Càng ngày họ càng tin chắc t-rù/ng ta;/ng đã b–ắt.

Bà Quyên, vợ cụ Thịnh, khóc ngất. Nhà nội họ hàng kéo ến xem giờ sinh, giờ mất, bàn chuyện phong long. Thầy Vượng còn khuyên phải đưa một người trong ba anh em đi “tránh trù-ng” ở xa.

Nhưng đúng đêm thứ bảy sau tang lễ, Phúc — thằng út — đã khiến cả nhà đứng hình khi hốt hoảng bật dậy giữa đêm, mồ h-ôi nhễ nhại.

Phúc thều thào:

— “Con… con mơ thấy bố về…”

Cả nhà cứng người. Phúc kể tiếp, giọng run run:

— “Trong mơ, bố đứng ở góc giường, mặt buồn lắm. Bố bảo: ‘Không phải trùng tang… Các con đào cái hũ ở gốc mít sau nhà lên đi, mà là…

Phúc nuốt nước bọt, mắt mở trừng trừng như còn nhìn thấy cảnh trong mơ:

— “Bố bảo: ‘Không phải trùng tang… Các con đào cái hũ ở gốc mít sau nhà lên đi, mà là nghiệp của bố để lại.’”

Cả nhà òa lên náo loạn. Bà Quyên thì run bần bật:

— Nghiệp gì…? Ông ơi ông làm gì mà để con cái khổ thế này…?

Ba anh em dù mệt nhưng vẫn lần mò ra vườn. Gốc mít già sau nhà cụ Thịnh vốn được trồng từ ngày cụ còn thanh niên. Đêm đó, gió bấc thổi hun hút, lá xao xác như có ai thì thầm.

Ba người đàn ông đào được một lúc thì lưỡi cuốc chạm phải vật cứng.

“Cộp.”

Một cái hũ sành cũ, bị đất phủ kín.

Phúc vừa chạm tay vào, hũ phát ra tiếng “lách tách” lạnh người, như thể đã chờ rất lâu để được mở. Tài – anh cả – đỏ mặt nói:

— Dỡ ra đi. Mơ hay thật thì cũng phải xem bố để gì lại.

Bách gạt đất, mở nắp hũ.

Bên trong không phải vàng bạc, không phải bùa ngải, mà là một xấp thư và mấy tờ giấy vay nợ đã ố vàng, có cả dấu điểm chỉ của chính cụ Thịnh.

Phúc run run mở lá thư trên cùng. Đó là nét chữ của bố anh – mẹo mực, rõ ràng:

“Ai đọc được những dòng này chắc là con của bố.
Bố xin lỗi.”

“Năm xưa, bố làm ăn thua lỗ, vay của ông Sửu ở xóm trong số tiền lớn. Bố tính làm ăn trả dần nhưng không ngờ ông Sửu mất đột ngột, con ông ấy đòi xiết đất.
Mẹ các con khuất trước bố một năm cũng vì lo lắng chuyện này mà sinh bệnh.
Bố giấu… Bố sợ các con khổ theo.”**

“Bố chôn hết giấy tờ xuống đây, định khi nào trả được thì tự tay đào lên.
Nhưng bố mất rồi. Nợ này vẫn còn.
Không phải trùng tang đâu.
Chính sự dằn vặt của bố khiến các con ốm đau.”**

Tài – từ nãy luôn tỏ ra cứng – bỗng ngồi phịch xuống đất.
Bách nhìn những tờ giấy mà bàn tay run không ngừng.
Còn Phúc bật khóc như trẻ con.

Không khí trong vườn nặng như đè lên ngực từng người.

Sáng hôm sau, ba anh em đem giấy tờ tìm đến nhà con trai ông Sửu. Người này nhìn đống giấy, thở dài:

— Cha tôi mất lâu rồi, nhà tôi cũng chẳng đòi nợ nữa. Số tiền này hồi đó ghi lớn, chứ giờ chẳng còn nghĩa lý gì.
Coi như chú Thịnh trả bằng tấm lòng để lại cho con cái vậy.

Ba anh em đứng chết lặng. Nợ được hóa giải.
Chuyện “trùng tang” cũng tan như khói.

Đêm hôm đó, khi mọi việc đã ổn thỏa, Phúc ngủ một giấc dài. Trong mơ, anh lại thấy bố.

Nhưng lần này, cụ Thịnh không đứng buồn ở góc giường nữa. Cụ cười hiền, dáng người nhẹ như sương khói:

“Cảm ơn các con. Bố yên rồi.”

Phúc bật dậy, nhưng ngực không còn nặng, đầu không còn nóng.
Bên ngoài, gió mùa vẫn lạnh, nhưng trong nhà lại ấm lạ kỳ.

Tài và Bách cũng khỏi bệnh từ hôm ấy.

Bà con trong làng ngạc nhiên, bảo:

— Nhà cụ Thịnh có phúc. Hóa ra chẳng phải trùng tang gì hết, chỉ là chuyện lòng người.

Phúc nhìn gốc mít già ngoài sân, thì thầm:

— Bố à… thứ đáng sợ nhất không phải giờ chết, mà là những điều mình giấu đi.

Và rồi anh thắp cho bố một nén hương, khói bay lên nhẹ nhõm.

Bài viết mới

  • LẠng Sơn đêm qua: Cảnh sát lập rào chắn, phong tỏa lối vào Trạm Quản lý thị trường số 4, thực nghiệm hiện trường bên trong
  • Thiếu gia cưới đại 1 cô vợ vì bị người nhà hối thúc
  • Cụ ông mất lúc 3h33 phút sáng
  • Mẹ vợ theo con rể đi làm ăn xa cả năm trời, ai ngờ một ngày 2 người ấy b;i.ến m;ấ;t không dấu vết cùng nhau, chỉ để lại cho tôi 1 thứ b;ẽ b;à;ng
  • Con trai riêng đầu của Mailisa đẹp trai, tài giỏi hơn người, giàu có sao lại chấp nhận lấy giúp việc làm vợ theo ý của mẹ: Hóa ra có điều khó nói đằng sau

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2025 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×