Cụ bà 78 tuổi bán hết đất đai để lên thành phố ở với cháu – Một tháng sau, sự thật khiến cả phường chấn động
Tôi tên Hương, năm nay bốn mươi hai tuổi. Tôi sống ở một phường nhỏ ven thành phố, nơi mà ai cũng quen mặt nhau, đi chợ chỉ cần nhìn nhau là biết nhà ở đâu, con cái làm gì. Ở nơi như vậy, gần như không có bí mật nào tồn tại quá lâu.
Thế nhưng chuyện của cụ bà Tư Lành – người sống ở cuối con hẻm nhà tôi – lại là một câu chuyện khiến cả khu phố bàn tán suốt nhiều tháng trời. Không phải vì cụ gây ra điều gì xấu xa… mà vì sự thật sau cùng quá bất ngờ, đến mức nhiều người trong phường nói rằng họ chưa từng thấy chuyện nào vừa buồn vừa cay đắng như vậy.
Cụ Tư năm đó đã bảy mươi tám tuổi.
Chồng cụ mất hơn mười lăm năm trước. Cụ có hai người con trai, nhưng cả hai đều lên thành phố lập nghiệp từ lâu. Nghe đâu mỗi người đều có gia đình riêng, nhà cửa khang trang, công việc ổn định.
Vậy mà lạ một điều, suốt hơn mười năm tôi sống ở đây, chưa bao giờ thấy hai người con của cụ về thăm thường xuyên. Lâu lâu mới có một chiếc xe hơi đậu trước cổng, một người đàn ông ăn mặc bảnh bao bước xuống, nói chuyện với cụ chừng mười phút rồi lại đi.
Cụ Tư sống một mình trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ, xung quanh là mảnh vườn rộng trồng mít, chuối và vài luống rau. Mảnh đất đó khá lớn, nằm sát con đường mới mở, nên ai cũng biết giá trị của nó không hề nhỏ.
Cụ Tư sống giản dị lắm. Sáng nào cụ cũng dậy sớm quét sân, tưới cây, rồi xách giỏ ra chợ mua vài thứ lặt vặt. Ai gặp cụ cũng nghe cụ cười hiền:
“Già rồi, ăn uống đơn giản cho khỏe.”
Thế nên khi chuyện xảy ra, không ai trong phường tin nổi.
Một buổi chiều đầu tháng tám, tin đồn lan khắp con hẻm: cụ Tư bán đất.
Không chỉ bán một phần, mà là bán toàn bộ mảnh đất cùng căn nhà.
Người mua là một công ty bất động sản. Giá nghe đâu hơn mười tỷ đồng.
Ai cũng ngạc nhiên. Với số tiền ấy, cụ Tư có thể sống an nhàn đến cuối đời.
Tối hôm đó, vài người hàng xóm thân thiết đến hỏi thăm. Tôi cũng có mặt.
Cụ Tư ngồi trên chiếc ghế gỗ trước hiên nhà, gương mặt vẫn hiền như mọi khi. Khi nghe mọi người hỏi, cụ cười nhẹ:
“Già rồi, ở quê buồn lắm. Tôi bán đất để lên thành phố ở với cháu nội.”
Chị Lan hàng xóm hỏi lại:
“Ủa, cháu nội nào vậy cụ? Con trai cụ đâu?”
Cụ Tư nhìn xuống tay mình, rồi nói chậm rãi:
“Thằng lớn bận lắm, làm giám đốc gì đó. Thằng nhỏ thì đi nước ngoài. Nhưng cháu nội tôi mới mua nhà trên thành phố, nó bảo tôi lên ở chung cho vui.”
Nghe vậy, ai cũng gật gù.
Dù sao, con cháu thành đạt, đón bà lên sống chung cũng là chuyện bình thường.
Một tuần sau, xe tải đến dọn đồ. Đồ đạc của cụ Tư chẳng có gì nhiều: vài chiếc rương cũ, bộ bàn ghế gỗ, mấy chậu cây.
Trước khi đi, cụ đứng ở cổng nhà rất lâu. Tôi còn nhớ rõ ánh mắt cụ khi nhìn lại khu vườn.
Không ai nghĩ rằng… đó là lần cuối cùng chúng tôi thấy cụ ở ngôi nhà ấy.
Cụ lên thành phố.
Con hẻm lại trở về yên tĩnh như cũ.
Nhưng chỉ một tháng sau, một chuyện xảy ra khiến cả phường rúng động.
Hôm đó là buổi sáng chủ nhật. Một chiếc xe cứu thương chạy vào con hẻm, dừng ngay trước căn nhà cũ của cụ Tư – lúc đó đang được sửa chữa.
Mọi người kéo ra xem. Từ trong xe, hai nhân viên y tế khiêng xuống một chiếc cáng phủ khăn trắng.
Ai đó hỏi:
“Chuyện gì vậy?”
Một người trong nhóm sửa nhà nói nhỏ:
“Hình như là cụ Tư… người chủ cũ của nhà này.”
Cả con hẻm im phăng phắc.
Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cụ Tư đã lên thành phố ở với cháu, sao lại quay về… trong chiếc xe cứu thương?
Sau đó, công an phường cũng có mặt. Người ta nói cụ qua đời trong một phòng trọ nhỏ cách đây vài ngày, và do giấy tờ địa chỉ vẫn ghi ở đây nên thi thể được đưa về.
Nhưng điều khiến mọi người sốc nhất… là không có người thân nào đi cùng.
Không có con trai.
Không có cháu nội.
Chỉ có một nhân viên xã hội đi theo.
Tin lan ra khắp phường nhanh như gió. Ai cũng bàn tán:
“Không phải cụ lên thành phố ở với cháu sao?”
“Vậy sao lại chết trong phòng trọ?”
Cuối cùng, một sự thật dần dần được hé lộ.
Cụ Tư không hề sống với cháu nội.
Sau khi bán đất, cụ lên thành phố… nhưng không ai đón cụ cả.
Người ta nói cụ đã gọi cho hai người con trai. Một người nói nhà chật, đang sửa chữa. Người kia nói đang ở nước ngoài chưa về.
Cuối cùng, cụ tự thuê một căn phòng trọ nhỏ ở ngoại ô.
Cụ sống một mình.
Với số tiền hơn mười tỷ trong tài khoản.
Nghe có vẻ vô lý, đúng không?
Nhưng câu chuyện còn đau lòng hơn thế.
Một người chủ trọ kể rằng cụ Tư rất hiền, ít nói. Cụ thường ngồi trước cửa phòng nhìn ra đường. Thỉnh thoảng cụ gọi điện, nhưng cuộc gọi thường kết thúc rất nhanh.
Có lần ông chủ trọ nghe cụ nói:
“Ừ, mẹ vẫn khỏe. Không cần về đâu, mẹ ổn mà.”
Nghe đến đó, nhiều người trong phường bắt đầu nổi giận.
Họ nghĩ hai người con của cụ thật vô tâm. Bán đất xong mà không đón mẹ về sống cùng.
Nhưng rồi một chi tiết khác xuất hiện… khiến câu chuyện hoàn toàn thay đổi.
Khi công an kiểm tra tài khoản ngân hàng của cụ để làm thủ tục, họ phát hiện ra một điều.
Toàn bộ số tiền bán đất… gần như đã được chuyển đi.
Không phải cho hai người con.
Không phải cho cháu nội.
Mà là cho một quỹ từ thiện nuôi trẻ mồ côi và người già neo đơn.
Tổng cộng… hơn chín tỷ đồng.
Chỉ giữ lại khoảng vài trăm triệu.
Cả phường choáng váng.
Sau đó, trong phòng trọ của cụ, người ta tìm thấy một cuốn sổ nhỏ. Bên trong là vài dòng chữ run run:
“Tiền này nếu để lại cho con cháu, chắc cũng chẳng làm chúng hạnh phúc hơn. Thôi thì để cho những người thật sự cần.”
Dưới đó còn có một dòng khác:
“Ít ra… sau này khi tôi mất, sẽ có ai đó nhớ đến tôi.”
Khi đọc những dòng chữ đó, nhiều người trong phường không cầm được nước mắt.
Hai người con trai của cụ Tư cuối cùng cũng xuất hiện trong đám tang. Nhưng lúc đó, mọi thứ đã quá muộn.
Họ nói rằng họ không biết mẹ mình sống một mình.
Nhưng không ai trong phường tin hoàn toàn vào lời đó.
Có người nói cụ Tư làm vậy là quá cực đoan.
Có người lại nói cụ dũng cảm.
Còn tôi, mỗi lần nhớ lại câu chuyện ấy, tôi chỉ thấy một điều rất rõ.
Có những người già không sợ nghèo, không sợ bệnh tật.
Thứ họ sợ nhất… là sự cô đơn ngay giữa những người thân của mình.
Và đôi khi, cách họ chọn để đối mặt với sự cô đơn ấy… lại khiến cả xã hội phải giật mình nhìn lại.