Tôi vẫn còn nhớ như in cái buổi sáng hôm ấy, một buổi sáng tưởng chừng bình thường nhưng lại mở ra chuỗi ngày mà đến tận bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, tim tôi vẫn nhói lên từng cơn.
Tôi xách chiếc vali nhỏ đặt ở góc nhà ra giữa phòng khách. Mấy bộ quần áo gấp gọn gàng, vài món đồ lặt vặt và ít quà bánh tôi chuẩn bị mang về quê cho chị em họ hàng. Đã gần ba năm rồi tôi chưa về quê. Cuộc sống ở thành phố cuốn tôi đi, công việc, con cái, rồi đủ thứ chi phí đè nặng khiến tôi cứ lần lữa mãi.
“Chuyến này nhất định phải về,” tôi tự nhủ.
Mẹ tôi mất đã hơn mười năm. Ngôi nhà cũ ở quê giờ chỉ còn là nơi thờ cúng, lâu lâu có người họ hàng ghé qua quét dọn. Nhưng càng lớn tuổi, tôi lại càng thấy lòng mình hướng về nơi đó. Có lẽ đó là thứ người ta gọi là “gốc rễ”.
Tôi đang lúi húi kéo khóa vali thì thằng bé con trai tôi – thằng Nam – từ trong phòng chạy ra. Nó năm nay vừa tròn tám tuổi, cái tuổi vừa đủ lớn để hiểu chuyện nhưng vẫn còn ngây thơ đến đáng thương.
“Mẹ đi đâu đấy?” – nó hỏi, giọng hơi gấp.
“Mẹ về quê vài hôm. Con ở nhà với bố nhé, ngoan thì mẹ mua quà cho.”
Tôi nghĩ nó sẽ vui vẻ gật đầu như mọi lần. Nhưng không.
Nó đứng sững lại, mắt mở to, rồi đột nhiên lao tới ôm chặt lấy chân tôi.
“Không! Mẹ không được đi!”
Tôi hơi giật mình.
“Sao lại không? Mẹ về quê thăm nhà mà.”
Nó lắc đầu liên tục, mặt tái đi thấy rõ.
“Không được đâu mẹ… tối qua… tối qua con mơ…”
Tôi bật cười nhẹ.
“Lại mơ thấy siêu nhân hay quái vật gì nữa à?”
Nhưng nó không cười.
Nó nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt đầy sợ hãi.
“Con mơ thấy bà… bà nói với con… không được cho mẹ về quê…”
Câu nói của nó khiến tôi chững lại vài giây. Một cảm giác lạnh sống lưng thoáng qua, nhưng tôi nhanh chóng gạt đi.
“Bà nào? Bà nội à?” – tôi hỏi lại, giọng vẫn cố giữ bình thường.
Nó gật đầu.
“Bà đứng ngoài cổng… mặc áo nâu… bà gọi con… bà bảo ‘Nam ơi, đừng cho mẹ con về… nếu không sẽ hối hận’…”
Tôi bật cười lớn hơn lần này, cố xua đi sự khó chịu đang len lỏi trong lòng.
“Con nít thì hay mơ linh tinh thôi. Không có gì đâu.”
Nhưng thằng bé không buông tôi ra. Nó càng ôm chặt hơn, gần như khóc.
“Không phải đâu mẹ! Con thấy thật lắm… bà còn khóc nữa… bà bảo con phải giữ mẹ lại…”
Giọng nó run lên, nước mắt bắt đầu lăn xuống.
Tôi bắt đầu thấy bực.
“Nam! Buông mẹ ra. Mẹ đã nói là không có gì rồi. Con đừng có nói mấy chuyện vớ vẩn như vậy.”
Nó lắc đầu, gào lên:
“Không! Mẹ mà đi là mẹ sẽ không về nữa đâu!”
Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Tôi đứng sững lại.
“Con nói cái gì?”
Nhưng nó chỉ khóc, không nói thêm được gì.
Chồng tôi từ trong phòng bước ra, cau mày:
“Có chuyện gì mà ầm ĩ vậy?”
Tôi thở dài:
“Nó không cho tôi về quê, bảo mơ thấy bà nội nói không được cho đi.”
Anh ấy bật cười:
“Trẻ con mà, tưởng thật làm gì. Nam, buông mẹ ra để mẹ còn đi.”
Nhưng thằng bé vẫn không chịu.
Cuối cùng, vì trễ giờ xe, tôi phải gỡ tay nó ra. Nó khóc đến khản giọng, cứ nhìn theo tôi mà hét lên:
“Mẹ đừng đi! Mẹ ơi đừng đi mà!”
Tôi quay đi, cố không nhìn lại. Trong lòng bỗng dưng nặng trĩu.
Chuyến xe lăn bánh rời thành phố. Tôi ngồi cạnh cửa sổ, nhìn dòng người và những tòa nhà lùi dần phía sau. Nhưng không hiểu sao, câu nói của thằng Nam cứ văng vẳng trong đầu tôi.
“Nếu không… mẹ sẽ không về nữa…”
Tôi lắc đầu, tự mắng mình mê tín.
“Chỉ là giấc mơ thôi.”
Nhưng càng cố quên, tôi lại càng nhớ.
Tôi nhớ đến mẹ tôi.
Ngày bà mất, tôi không kịp về nhìn mặt lần cuối. Khi ấy tôi đang bận công việc, lại đang giận bà vì chuyện tiền bạc. Tôi đã nói những lời rất nặng nề trong lần nói chuyện cuối cùng.
“Con không phải cái máy in tiền của mẹ!”
Đó là câu nói cuối cùng tôi dành cho bà.
Và rồi… bà mất.
Không một lời xin lỗi. Không một cái nắm tay. Không một lần nhìn lại.
Tôi siết chặt tay.
“Không có chuyện gì đâu… mình nghĩ nhiều quá rồi…”

Xe về đến quê vào buổi chiều.
Ngôi nhà cũ hiện ra trước mắt tôi, vẫn vậy, vẫn mái ngói rêu phong, vẫn cái cổng gỗ đã bạc màu theo thời gian.
Nhưng khi tôi bước xuống xe, một cảm giác lạ lùng ập đến.
Không khí ở đây… quá tĩnh lặng.
Không có tiếng chó sủa. Không có tiếng người.
Chỉ có gió thổi qua những tán cây, tạo nên âm thanh xào xạc rợn người.
Tôi nuốt nước bọt, kéo vali bước vào.
Cánh cổng kêu “két” một tiếng dài khi mở ra.
Tôi bước vào sân, tim đập nhanh hơn bình thường.
“Chắc tại lâu không về…” – tôi tự trấn an.
Tôi mở cửa nhà.
Bên trong phủ một lớp bụi mỏng. Bàn thờ mẹ vẫn ở đó, di ảnh bà nhìn xuống tôi với ánh mắt hiền từ quen thuộc.
Nhưng không hiểu sao, hôm nay tôi lại thấy ánh mắt ấy… khác.
Như có điều gì đó trách móc.
Tôi vội quay đi, bắt đầu dọn dẹp.
Đêm hôm đó, tôi ngủ lại trong căn nhà cũ.
Gió đêm thổi qua khe cửa, phát ra những âm thanh rít lên như tiếng ai đó thì thầm.
Tôi trùm chăn kín đầu, cố ngủ.
Nhưng rồi…
Tôi mơ.
Trong giấc mơ, tôi thấy mình đứng ngoài cổng nhà.
Có một người phụ nữ mặc áo nâu đứng đó.
Lưng bà hơi còng, tóc bạc trắng.
Tôi nhận ra ngay.
“Mẹ…”
Bà quay lại nhìn tôi.
Đôi mắt bà đỏ hoe.
“Con về rồi à…”
Tôi chạy tới, muốn ôm bà.
Nhưng bà lùi lại.
“Đừng vào…”
Tôi sững lại.
“Sao vậy mẹ?”
Bà lắc đầu, nước mắt rơi.
“Con không nên về…”
Tôi hoảng hốt.
“Tại sao?”
Bà nhìn thẳng vào tôi, giọng run rẩy:
“Vì nơi này… không còn là nhà của con nữa…”
Tôi chưa kịp hiểu thì mặt đất dưới chân bắt đầu rung chuyển.
Cánh cổng phía sau tôi đóng sầm lại.
Tôi quay đầu lại…
Và thấy một bóng người đứng trong nhà.
Một người… giống hệt tôi.
Nó đang đứng trước bàn thờ, quay lưng lại.
Rồi từ từ… quay đầu lại.
Khuôn mặt nó trắng bệch, đôi mắt đen kịt.
Nó cười.
Một nụ cười méo mó.
“Cuối cùng… cũng về rồi…”
Tôi hét lên.
Tôi tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm.
Tim đập loạn xạ.
Bên ngoài trời vẫn tối.
Nhưng…
Có tiếng gõ cửa.
“Cốc… cốc… cốc…”
Tôi chết lặng.
Tiếng gõ đều đều, chậm rãi.
Tôi không dám cử động.
“Mở cửa… cho mẹ vào…”
Giọng nói ấy…
Là giọng của tôi.
Tôi ôm chặt chăn, toàn thân run rẩy.
Tiếng gõ cửa càng lúc càng dồn dập.
“Mở cửa…”
“MỞ CỬA!”
Tôi hét lên:
“AI ĐÓ?!”
Tiếng gõ dừng lại.
Không gian chìm vào im lặng đáng sợ.
Và rồi…
Tôi nghe thấy một tiếng thì thầm ngay sát tai:
“Đáng lẽ… con trai con đã cứu được con…”
Sáng hôm sau, người ta phát hiện tôi nằm bất tỉnh trong nhà.
Chiếc vali vẫn còn nguyên.
Cửa vẫn khóa từ bên trong.
Nhưng điều kỳ lạ là…
Trên bàn thờ có thêm một bát hương mới.
Và trong đó…
Có một tấm ảnh.
Là ảnh của tôi.
Ở thành phố, thằng Nam đột nhiên thức dậy giữa đêm, khóc nấc.
Nó chạy vào phòng bố, run rẩy nói:
“Con thấy mẹ rồi… mẹ đang đứng ngoài cổng…”
Người bố bật dậy, chạy ra.
Ngoài cổng…
Không có ai.
Nhưng dưới đất…
Có dấu chân ướt.
Dẫn vào trong nhà.
Câu chuyện này đến giờ vẫn không ai giải thích được.
Chỉ có một điều khiến người ta tranh cãi mãi:
Liệu đó chỉ là giấc mơ của một đứa trẻ…
Hay là một lời cảnh báo…
mà đáng lẽ ra…
người lớn nên lắng nghe?