Con gái b//ầu 9 tháng sắp si::nh thất thểu xách túi dắt 2 con nhỏ về quê vì chồng đưa nh:ân t:ình mang b/ầu con trai về nhà và đu//ổi vợ con đi, người cha gạt nước mắt nói: “Con cứ về đây si::nh nở mẹ tròn con vuông, mọi thứ để bố lo hết”. Đúng ngày cháu chào đời ông đã làm chuyện ki//nh ho//àng…
Lan nhớ như in buổi sáng hôm ấy. Cô đang dọn phòng cho ngày si//nh cận kề thì Tuấn lạnh lùng bước vào, giọng đầy chán gh//ét: “Cô thu xếp đồ đi. Tôi nói thật, con của tôi với Vy là con trai, tôi phải có người nối dõi. Tôi không thể để đồng nghiệp khinh thường mình mãi được. Cô si//nh đến đứa thứ 3 vẫn là con g//ái thì lần này xác định 3 mẹ con đưa cả nhau về quê mà đ//ẻ. Đừng ở đây chướng mắt.”
Lan sững người, bụ//ng quặn lại. “Anh nói gì vậy Tuấn? Em sắp si//nh rồi… Sao anh lại…?”. Tuấn ném chìa khóa nhà lên bàn, nhếch mép: “Cô si//nh con gái thì để cho mẹ con Vy ở. Tôi không đuổi cô, nhưng tôi chọn con trai.”
Câu nói ấy như m//ũi da//o đâ//m thẳng vào tr//ái ti//m người đàn bà sắp làm mẹ. Lan không va//n xi/n, chỉ thương 2 đứa con g/ái nh//ỏ và đứa bé trong bụng chưa kịp chào đời. Cô chỉ lặng lẽ thu lại vài bộ đồ trẻ sơ si//nh, ít quần áo của 2 con g//ái 2 và 4 tuổi cùng với đồ của mình rồi dắt con ô/m bụ//ng rời đi khỏi căn nhà ấy.

Khi bóng Lan và 2 cháu nhỏ xuất hiện trước cổng, ông Lâm – cha cô – đang sửa lại cái chuồng gà. Ông ch//ết sững vài giây khi thấy con gái g//ầy r//ộc, bụ//ng tròn căng, đôi mắt đỏ hoe. 2 đứa cháu thì mặt t/ái m/ét vì s//ay x//e sau khi đi chặng đường dài: “Lan… sao con lại đưa cháu về một mình? Còn thằng Tuấn đâu?”…
Lan nghẹn ngào kể lại toàn bộ sự việc trong tiếng nấc. Ông Lâm nghe xong, bàn tay đang cầm chiếc kìm run bần bật, gân xanh nổi đầy trên trán. Ông không mắng con một lời, chỉ lẳng lặng đỡ lấy túi đồ, dắt hai đứa cháu nhỏ vào nhà. Ông gạt giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, giọng khàn đặc nhưng đanh thép:
“Nín đi con. Nhà mình tuy nghèo nhưng không thiếu chỗ cho mẹ con con. Con cứ yên tâm ở đây sinh nở cho mẹ tròn con vuông, mọi thứ còn lại cứ để bố lo hết.”
Những ngày sau đó, xóm nhỏ thấy ông Lâm làm việc như quên mình. Ông đi sớm về khuya, ai thuê gì cũng làm, ánh mắt lúc nào cũng đăm chiêu. Đúng nửa tháng sau, Lan chuyển dạ. Giữa cơn đau thắt, cô thấy bố tất tả chạy đôn chạy đáo, lo liệu từng chút một để cô được nhập viện tốt nhất.
Và đúng ngày đứa trẻ chào đời, ông Lâm đã làm một chuyện kinh hoàng… đối với gã con rể tồi tệ.
Màn “tặng quà” không thể ngờ tới
Khi Lan vừa hạ sinh một bé gái kháu khỉnh, khỏe mạnh, cũng là lúc Tuấn đang hân hoan tổ chức tiệc mừng tại căn nhà cũ, đón ả nhân tình về ở hẳn. Giữa lúc tiệc tùng linh đình, ông Lâm xuất hiện. Không phải với vẻ lam lũ thường ngày, ông mặc bộ đồ chỉnh tề nhất, trên tay cầm một tập hồ sơ dày cộm.
-
Cú sốc thứ nhất: Căn nhà không còn là của Tuấn. Ông Lâm đặt tập hồ sơ lên bàn trước sự ngỡ ngàng của quan khách. Hóa ra, mảnh đất và căn nhà mà Tuấn đang ở vốn đứng tên Lan (do ông bà ngoại sang tên làm của hồi môn nhưng Tuấn không hề hay biết). Sau khi Lan về quê, ông Lâm đã nhờ người quen làm thủ tục thu hồi tài sản theo đúng pháp luật. Ông dõng dạc: “Anh có 24 giờ để đưa người đàn bà này ra khỏi nhà con gái tôi!”
-
Cú sốc thứ hai: Sự thật về “con trai nối dõi”. Ông Lâm nhếch mép ném thêm một phong bì ảnh. Đó là bằng chứng ả nhân tình của Tuấn thực chất đang mang thai với một người đàn ông khác và chỉ đang tìm “kẻ đổ vỏ” giàu có. Tuấn chết lặng, gương mặt cắt không còn giọt máu khi thấy ả nhân tình tái mét mặt mày.
-
Cú sốc cuối cùng: Đơn kiện vi phạm luật hôn nhân. Ông Lâm không chỉ đuổi Tuấn đi mà còn nộp đơn tố cáo hành vi ngoại tình và vi phạm chế độ một vợ một chồng của Tuấn lên cơ quan nơi hắn công tác.
Cái kết viên mãn
Chỉ trong một ngày, Tuấn mất tất cả: sự nghiệp, nhà cửa và cả “đứa con trai” hụt. Hắn quỳ rạp dưới chân ông Lâm cầu xin sự tha thứ, nhưng ông chỉ lạnh lùng đáp:
“Khi anh đuổi một người phụ nữ bụng mang dạ chửa ra khỏi nhà, anh đã không còn tư cách làm người. Con gái tôi và các cháu tôi xứng đáng có một cuộc đời không có bóng dáng hạng người như anh.”
Ông Lâm quay lưng đi thẳng về bệnh viện. Nhìn thấy con gái đang ẵm thiên thần nhỏ trên tay, hai đứa cháu lớn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, ông mỉm cười hiền hậu. Ông đã dùng cả đời để bảo vệ các con, và lần này, ông đã giữ đúng lời hứa: “Lo hết cho con” theo cách kiên cường nhất của một người cha.
Căn nhà nhỏ ở quê từ đó luôn ngập tràn tiếng cười. Lan hiểu rằng, dù bão giông ngoài kia có lớn đến đâu, cánh cửa của cha vẫn luôn là bến đỗ bình yên và vững chãi nhất.