Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại đứng giữa phòng khách, nhìn mẹ mình ôm chầm lấy người đàn ông mà tôi vừa dẫn về ra mắt… và gọi anh ấy bằng một cái tên mà tôi chưa bao giờ nghe qua.
Khoảnh khắc đó, nếu có thể tua lại, tôi ước mình đã không mở cánh cửa.
Tôi tên là My, 20 tuổi, sinh viên năm hai. Tôi biết, ngay từ khi đọc đến đây, nhiều người sẽ nghĩ: “20 tuổi thì biết gì về tình yêu?” Và khi nghe tiếp rằng tôi yêu một người đàn ông hơn mình hơn 30 tuổi… có lẽ phần lớn sẽ lắc đầu.
Nhưng tôi không yêu anh vì tuổi.
Tôi yêu anh vì… cách anh khiến tôi cảm thấy mình được nhìn thấy.
Anh tên Hùng, 52 tuổi. Là giảng viên thỉnh giảng ở trường tôi. Lần đầu gặp, tôi chỉ thấy anh là một người đàn ông chững chạc, nói chuyện nhẹ nhàng, không khoa trương.
Nhưng càng tiếp xúc, tôi càng bị cuốn vào.
Anh không giống những chàng trai cùng tuổi tôi – ồn ào, bồng bột, thích thể hiện. Anh lắng nghe. Anh kiên nhẫn. Và mỗi khi tôi nói chuyện, anh nhìn tôi như thể… những gì tôi nói thực sự có ý nghĩa.
Tôi không biết từ khi nào, những buổi trao đổi học tập trở thành những buổi cà phê. Những tin nhắn hỏi bài trở thành những cuộc trò chuyện dài đến khuya.
Và rồi… chúng tôi yêu nhau.
Tôi biết điều đó không bình thường.
Tôi biết sẽ bị phản đối.
Nhưng tôi nghĩ… chỉ cần mình đủ kiên định.
Chỉ cần anh đủ nghiêm túc.
Thì mọi thứ rồi sẽ ổn.
Anh từng nói:
– Anh không muốn làm khổ em.
Tôi cười:
– Em không thấy khổ.
– Nhưng gia đình em sẽ không nghĩ vậy.
– Em sẽ thuyết phục họ.
Tôi đã tin… mình làm được.
Cho đến ngày tôi đưa anh về ra mắt.
Hôm đó là một buổi chiều chủ nhật. Tôi chuẩn bị rất kỹ. Mặc một chiếc váy đơn giản, trang điểm nhẹ. Anh cũng chỉnh tề, lịch sự.
Trên đường đi, tôi nắm tay anh.
– Anh đừng lo. Mẹ em khó tính một chút thôi.
Anh cười nhẹ:
– Anh không lo cho anh. Anh lo cho em.
Tôi siết tay anh:
– Em ổn.
Nhưng khi đứng trước cửa nhà… tôi bắt đầu run.
Tôi hít một hơi sâu.
Rồi mở cửa.
– Mẹ ơi, con về rồi!
Mẹ tôi từ trong bếp bước ra.
Bà đang lau tay, định nói gì đó… thì ánh mắt dừng lại ở người đứng sau tôi.
Và rồi…
mọi thứ xảy ra quá nhanh.
Bà buông rơi chiếc khăn.
Chạy đến.
Ôm chầm lấy anh.
– Hùng!
Tôi chết lặng.
Anh cũng sững lại.
– Chị…?
Không gian như đông cứng.
Tôi đứng đó, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
– Mẹ… mẹ làm gì vậy?
Mẹ tôi buông anh ra, nhưng vẫn nắm chặt tay anh, mắt đỏ lên.
– Sao em lại ở đây?
Anh nhìn bà, giọng trầm xuống:
– Em… không nghĩ sẽ gặp lại chị trong hoàn cảnh này.
Tôi cảm thấy tim mình đập loạn.
– Hai người… quen nhau?
Mẹ tôi quay sang tôi.
Ánh mắt bà… vừa hoảng loạn, vừa đau đớn.
– My… con quen nó từ bao giờ?
– Mẹ… con hỏi mẹ trước!
Không ai trả lời ngay.
Một khoảng im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Rồi mẹ tôi nói, giọng run:
– Nó… là người yêu cũ của mẹ.
Thế giới của tôi… sụp đổ.
– Cái gì…?
Tôi nhìn anh.
Anh không phủ nhận.
Chỉ cúi đầu.
– Đúng.
Tôi lùi lại.
– Không… không thể nào…
Mẹ tôi ngồi xuống ghế, hai tay ôm đầu.
– Sao lại là em… sao lại là em chứ…
Tôi quay sang anh.
– Anh biết không?
Anh lắc đầu.
– Anh không biết đó là con gái chị.
– Vậy tại sao anh không nói gì về quá khứ của mình?
– Anh không nghĩ… nó liên quan.
Tôi bật cười.
Một nụ cười… méo mó.
– Không liên quan?
– Anh đang yêu con gái của người yêu cũ của mình!
Không khí trở nên ngột ngạt.

Tôi nhìn mẹ.
– Mẹ… chuyện này là sao?
Bà im lặng một lúc, rồi nói:
– Mẹ và nó… yêu nhau hơn 20 năm trước.
– Khi đó… mẹ định cưới.
– Nhưng gia đình không đồng ý.
– Rồi… chia tay.
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
– Vậy… mẹ vẫn còn tình cảm?
Bà không trả lời.
Nhưng ánh mắt… đã nói tất cả.
Tôi quay sang anh.
– Còn anh?
Anh nhìn tôi.
Rất lâu.
Rồi nói:
– Anh đã cố quên.
– Nhưng… có những thứ không thể quên hoàn toàn.
Câu trả lời đó… như một nhát dao.
Tôi cảm thấy mình… như một trò đùa.
– Vậy em là gì?
Không ai trả lời.
Tôi hét lên:
– Em là gì trong câu chuyện này?!
Mẹ tôi bật khóc:
– My… mẹ xin lỗi…
– Mẹ xin lỗi cái gì?
– Vì đã không nói với con…
– Hay vì bây giờ mẹ vẫn còn yêu anh ấy?
Không khí vỡ tung.
Anh đứng dậy.
– My… chuyện này không nên tiếp tục.
Tôi nhìn anh.
– Ý anh là… chia tay?
Anh không nói.
Nhưng tôi hiểu.
– Anh chọn mẹ em?
– Không phải…
– Vậy là gì?
Anh im lặng.
Tôi cười.
– Em hiểu rồi.
Tôi quay đi.
– My! – mẹ tôi gọi.
Tôi dừng lại.
Không quay đầu.
– Mẹ có bao giờ nghĩ… nếu ngày xưa mẹ không buông tay…
thì hôm nay em đã không phải đứng ở đây không?
Không ai trả lời.
Tôi bước ra khỏi nhà.
Trời tối lúc nào không hay.
Tôi đi.
Không biết đi đâu.
Chỉ biết… tôi không thể ở lại đó.
Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, chắc chắn sẽ gây tranh cãi.
Có người sẽ nói tôi sai.
– 20 tuổi mà yêu người hơn 50, tự chuốc lấy.
Có người sẽ trách anh.
– Sao lại yêu con gái của người cũ?
Có người sẽ nói mẹ tôi ích kỷ.
– Quá khứ rồi, sao không buông?
Nhưng với tôi…
không ai hoàn toàn đúng.
Cũng không ai hoàn toàn sai.
Chỉ là…
có những mối quan hệ…
khi bước vào…
đã mang sẵn trong nó những vết nứt.
Và đến một ngày…
nó sẽ vỡ.
Không phải vì hết yêu.
Mà vì… không thể tiếp tục.
Còn tôi…
tôi mất một người yêu.
Và có lẽ…
cũng mất luôn cách nhìn ngây thơ về tình yêu mà mình từng có.