Tôi từng tin vợ mình hơn cả chính bản thân.
Và cũng chính vì niềm tin mù quáng đó… tôi đã đuổi bố ruột ra khỏi nhà.
Hai ngày sau, tôi nhận lại một cái giá mà đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy mình không xứng được tha thứ.
Tôi tên là Hưng.
Ba mươi hai tuổi, có gia đình, có một căn nhà đứng tên bố tôi để lại sau khi mẹ mất. Nói là “để lại” nhưng thực ra bố vẫn còn sống, chỉ là ông để tôi đứng tên cùng để tiện cho công việc.
Bố tôi là người khó tính, ít nói, sống nguyên tắc. Từ nhỏ tôi đã sợ ông hơn là gần gũi. Sau khi mẹ mất, ông càng trở nên lặng lẽ. Ông không đi bước nữa, một mình ở trong căn nhà đó, vừa là nơi ở, vừa là nơi gắn bó với ký ức của cả gia đình.
Tôi lấy vợ – Lan – cách đây ba năm.
Lan xinh, khéo ăn nói, biết cách khiến người khác có thiện cảm. Ngay từ đầu, cô ấy đã không thích sống chung với bố tôi. Nhưng vì điều kiện chưa cho phép, chúng tôi vẫn ở chung.
Ban đầu, mọi thứ vẫn ổn. Lan tỏ ra lễ phép, chăm chỉ. Nhưng dần dần, tôi nhận ra giữa cô ấy và bố tôi có khoảng cách.
Những câu nói bóng gió.
Những ánh mắt không vừa lòng.
Những lần Lan than phiền:
“Anh không thấy bố lúc nào cũng soi mói em à?”
Tôi im lặng.
Một phần vì tôi quen với cách của bố.
Một phần vì… tôi không muốn mâu thuẫn.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi mảnh đất phía sau nhà được quy hoạch.
Giá đất tăng vọt.
Người ta bắt đầu hỏi mua.
Có người trả giá rất cao.
Lan bắt đầu nhắc đến chuyện đó.
“Anh nghĩ xem, bán đi thì mình có tiền mua nhà mới, sống riêng cho thoải mái.”
Tôi nói:
“Đất đó là của bố.”
Lan cười:
“Nhưng anh cũng đứng tên. Với lại, sau này cũng là của anh thôi.”
Câu nói đó… bắt đầu gieo vào đầu tôi những suy nghĩ mà trước đây tôi chưa từng có.
Lan ngày càng nói nhiều hơn về chuyện “ra riêng”.
Cô ấy kể về bạn bè, về những gia đình trẻ sống tự do, không bị ràng buộc.
Cô ấy nói:
“Em không muốn sống cả đời dưới cái bóng của bố anh.”
Tôi bắt đầu dao động.
Một tối, sau một lần cãi nhau với bố vì chuyện nhỏ, Lan nói:
“Anh thấy chưa? Ông không coi em ra gì.”
Tôi mệt mỏi:
“Thôi, bỏ qua đi.”
Lan nhìn thẳng vào tôi:
“Không. Em không thể sống như thế này mãi.”
“Vậy em muốn gì?”
Cô ấy im lặng vài giây, rồi nói chậm rãi:
“Hoặc là mình ra riêng… hoặc là em đi.”
Tôi biết, đó là một sự lựa chọn.

Và tôi đã chọn sai.
Tôi nói chuyện với bố về việc bán đất.
Ông phản đối ngay lập tức.
“Đất này là của ông bà để lại. Không bán.”
Tôi cố giải thích:
“Nhưng giá đang cao, mình bán đi sẽ có tiền…”
Bố cắt ngang:
“Tiền quan trọng hơn gốc gác à?”
Câu nói đó khiến tôi bực.
“Bố lúc nào cũng như vậy. Cứng nhắc!”
Ông nhìn tôi, ánh mắt buồn hơn là giận.
“Con đang bị ai xúi?”
Tôi im lặng.
Nhưng trong lòng… đã có câu trả lời.

Những ngày sau đó, mâu thuẫn leo thang.
Lan liên tục thúc ép.
Còn bố tôi… càng ngày càng lạnh lùng.
Cho đến một ngày, Lan nói một câu mà tôi không thể quên:
“Nếu ông không chịu bán… thì anh phải làm cho ông rời khỏi đây.”
Tôi sững lại.
“Em nói gì vậy?”
“Đây là nhà của anh. Anh có quyền.”
“Đó là bố anh!”
Lan nhìn tôi, giọng lạnh:
“Vậy thì anh chọn đi.”
Tối hôm đó, tôi đã nói với bố những lời mà tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ nói.
“Bố dọn ra ngoài đi.”
Căn phòng im lặng.
Bố tôi nhìn tôi rất lâu.
“Con nói lại xem.”
Tôi tránh ánh mắt ông.
“Con muốn sống riêng.”
“Vậy con đi.”
“Không. Đây là nhà của con.”
Câu nói đó… như một nhát dao.
Bố tôi không nói gì thêm.
Ông chỉ gật đầu.
Rồi quay vào phòng.
Sáng hôm sau, ông xách một chiếc túi nhỏ.
Không nhiều đồ.
Chỉ vài bộ quần áo.
Ông đứng trước cửa, nhìn tôi.
“Từ giờ… con tự sống cho tử tế.”
Rồi ông đi.
Không quay đầu.
Hai ngày sau.
Chỉ hai ngày.
Mọi thứ sụp đổ.
Người mua đất quay lại.
Nhưng không phải để mua.
Mà để thông báo.
Mảnh đất đó… đang có tranh chấp pháp lý.
Do chưa hoàn tất thủ tục thừa kế từ đời ông bà.
Nếu bán, có thể dính kiện tụng.
Thậm chí bị thu hồi.
Tôi chết lặng.
Lan tái mặt.
Chưa kịp hiểu chuyện gì, một người khác xuất hiện.
Là luật sư.
Ông ta đưa ra giấy tờ.
“Ông cụ đã làm thủ tục chuyển nhượng quyền sử dụng đất cho một quỹ từ thiện… từ trước.”
“Hiện tại, quyền định đoạt không còn thuộc về anh.”
Tôi không tin.
“Không thể nào…”
Luật sư chỉ nói:
“Mọi thứ hợp pháp.”
Tôi quay sang Lan.
Cô ấy không nói gì.
Nhưng ánh mắt… đầy hoảng loạn.
Chúng tôi không còn gì.
Không đất.
Không tiền.
Không cả bố.
Tối hôm đó, tôi ngồi một mình trong căn nhà trống.
Lần đầu tiên… tôi cảm thấy sợ.
Không phải sợ mất tiền.
Mà là sợ… mình đã trở thành người như thế nào.
Tôi đi tìm bố.
Hỏi khắp nơi.
Cuối cùng, tôi gặp ông ở một căn phòng trọ nhỏ.
Ông đang ngồi uống trà.
Thấy tôi, ông không bất ngờ.
“Con đến rồi à.”
Tôi quỳ xuống.
“Con xin lỗi.”
Ông im lặng.
Một lúc sau, ông nói:
“Con xin lỗi vì mất đất… hay vì đuổi bố?”
Tôi không trả lời được.
Ông thở dài.
“Bố biết… trước sau gì con cũng sẽ thay đổi.”
“Nhưng bố không ngờ… lại nhanh như vậy.”
Tôi bật khóc.
Lần đầu tiên… sau rất nhiều năm.
Câu chuyện của tôi không có cái kết đẹp.
Lan và tôi… không còn như trước.
Niềm tin đã vỡ.
Và có những thứ… không thể sửa chữa.
Điều khiến tôi day dứt nhất…
Không phải là mảnh đất.
Mà là khoảnh khắc tôi nói:
“Bố dọn ra ngoài đi.”
Vì có những câu nói…
Một khi đã thốt ra…
Sẽ không bao giờ có thể thu lại.