Cầm hộp thực phẩm chức năng bổ trợ tim mạch trên tay, Mai rưng rưng. Mẹ đẻ cô ở quê vừa gọi điện báo dạo này hay tức ngực, khó thở. Hộp thuốc này giá 1 triệu đồng, bằng đúng cái váy mà mẹ chồng cô – bà Phán – vừa mua hôm qua, nhưng với Mai, nó là cả tấm lòng cô dành cho mẹ ruột. Vừa nhét hộp thuốc vào túi xách định sáng mai tranh thủ gửi xe khách về quê, cánh cửa phòng bật mở. Bà Phán xộc vào, ánh mắt soi mói như rada quét qua chiếc túi của Mai.
— “Cô giấu cái gì đấy?”
— “Dạ… con mua hộp thuốc bổ gửi về biếu mẹ con ở quê ạ. Mẹ con dạo này yếu…” – Mai lí nhí đáp.
Bà Phán giật phắt lấy hộp thuốc, lật qua lật lại xem giá niêm yết. Con số 1.050.000 VNĐ đập vào mắt bà khiến bà rít lên: — “Trời ơi! Một triệu bạc? Cô lấy tiền ở đâu ra? Lại lấy tiền của thằng Tuấn nhà tôi đúng không?”
— “Dạ không, đây là tiền thưởng quý của con…”
— “Thưởng cái gì mà thưởng!” – Bà ném hộp thuốc xuống sàn nhà đánh “bộp” một cái. – “Cô về cái nhà này ăn sung mặc sướng, điện nước không mất tiền, giờ cô lén lút tuồn tiền về cho nhà đẻ hả? Đúng là loại nuôi ong tay áo, ăn cây táo rào cây sung!”
Tiếng quát tháo của bà Phán vang vọng cả khu chung cư. Tuấn – chồng Mai – đang xem tivi ngoài phòng khách vội chạy vào. Thấy mẹ mặt đỏ gay, vợ thì cúi mặt, anh ta chưa cần hỏi rõ ngọn ngành đã quay sang trách vợ: — “Em lại làm gì để mẹ giận thế hả Mai?”
— “Mày xem, nó lấy cả triệu bạc mua thuốc cho mẹ nó. Trong khi mẹ chồng ốm đau thì nó mua cho được vỉ thuốc cảm mấy nghìn. Mày nuôi vợ mày béo tốt để nó mang tiền về ngoại đấy con ạ!” – Bà Phán lu loa lên, thêm mắm dặm muối.
Thực tế, bà Phán ốm đau Mai đều chăm sóc tận tình, thuốc thang chưa bao giờ tiếc. Nhưng trong mắt bà, con dâu mãi là người dưng, là kẻ đào mỏ.
Mai ngẩng đầu nhìn chồng, hy vọng một sự bênh vực. Nhưng Tuấn, người đàn ông 35 tuổi vẫn núp váy mẹ, chỉ thở dài: — “Thôi, mẹ đang nóng. Em xin lỗi mẹ đi.” — “Em không sai. Tiền này là tiền em làm ra, mẹ em ốm, em biếu mẹ hộp thuốc là đạo làm con. Sao anh lại bắt em xin lỗi?” – Mai uất ức nói.
Bốp!
Cái tát của bà Phán giáng xuống má Mai nóng hổi. — “Á à, mày dám cãi à? Nhà này tao còn sống sờ sờ đây mà mày dám lộng hành. Cút! Mày cút ngay khỏi nhà tao! Mang cả mớ thuốc của mày về mà hầu hạ mẹ mày!”
Mai ôm má, nhìn sang Tuấn. Anh ta né tránh ánh mắt của cô, lí nhí: — “Thôi… em về bên ngoại tá túc vài hôm đi. Đợi mẹ nguôi giận rồi anh sang đón. Chứ giờ em ở đây mẹ tăng xông lên thì khổ.” Sự thất vọng trong lòng Mai chạm đáy. Căn nhà này, cái gia đình này, hóa ra chưa bao giờ coi cô là người thân. Họ chỉ coi cô là cái máy ATM di động và là người giúp việc không công.
Mai lau nước mắt, không nói thêm nửa lời. Cô lặng lẽ thu xếp quần áo vào vali, nhặt hộp thuốc dưới sàn lên, phủi bụi rồi bước thẳng ra cửa. — “Anh nhớ lời anh nói hôm nay nhé. Đừng hối hận.” Cánh cửa đóng lại. Bà Phán hừ mũi: “Để xem nó đi được mấy ngày. Không có thằng Tuấn nuôi thì có mà chết đói.”
Một tuần trôi qua.
Căn nhà vắng Mai trở nên bừa bộn kinh khủng. Bà Phán quen được cơm bưng nước rót, giờ phải tự vào bếp nấu mì tôm, quần áo chất đống không ai giặt. Tuấn gọi điện cho Mai cháy máy nhưng cô không bắt máy. Anh ta định sang nhà ngoại đón vợ, nhưng bà Phán gàn: “Mày cứ kệ nó. Phải dạy cho nó một bài học. Vài hôm nữa hết tiền lại chả bò về xin lỗi tao.”
Sáng Chủ nhật đẹp trời. Hai mẹ con bà Phán đang ngồi ăn bánh mì thiu bữa sáng thì chuông cửa reo. Bà Phượng hí hửng: — “Đấy, tao nói có sai đâu. Nó về rồi đấy. Mày ngồi im đấy, để tao ra mở cửa giáo huấn cho nó một trận nữa.”
Bà Phán hùng hổ ra mở cửa, miệng đã chuẩn bị sẵn bài ca dao tục ngữ chửi con dâu. Nhưng khi cánh cửa mở ra, nụ cười đắc thắng của bà tắt ngấm. Trước mặt bà không phải là Mai, mà là một đôi vợ chồng lạ hoắc và hai người đàn ông mặc đồng phục công ty chuyển nhà. — “Các người tìm ai?” – Bà Phán ngơ ngác.
Người đàn ông lạ mặt chìa ra tờ giấy: — “Chào bác, chúng tôi là chủ mới của căn hộ này. Chị Mai đã hoàn tất thủ tục sang nhượng và bàn giao nhà cho chúng tôi hôm qua. Theo hợp đồng, hôm nay chúng tôi đến nhận nhà. Mời bác và anh thu xếp đồ đạc dời đi giúp cho.”
— “Cái gì? Bán nhà? Nhà nào mà bán?” – Tuấn từ trong chạy ra, hét lên thất thanh. – “Đây là nhà tôi mà!” Người đàn ông lạ mặt bình tĩnh đưa ra bộ hồ sơ công chứng. — “Anh xem kỹ đi. Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đứng tên duy nhất là chị Nguyễn Thị Mai. Đây là tài sản chị ấy mua trước hôn nhân. Chị ấy có toàn quyền bán. Chúng tôi đã thanh toán xong xuôi rồi.”
Bà Phán và Tuấn như bị sét đánh ngang tai. Họ bủn rủn chân tay, ngã khuỵu xuống sàn. Đúng lúc đó, điện thoại Tuấn rung lên. Là tin nhắn của Mai.
“Anh Tuấn ạ, 5 năm trước khi cưới, em đã mua căn hộ này bằng tiền tích cóp và tiền bố mẹ em cho. Vì muốn giữ thể diện cho anh với bạn bè, em đã nói dối là nhà hai vợ chồng cùng mua, để anh đứng tên chủ hộ khẩu cho oai. Em cứ nghĩ sự hy sinh đó sẽ đổi lại được sự tôn trọng.
Nhưng em lầm. Một hộp thuốc 1 triệu cho mẹ đẻ em mà mẹ anh cũng tiếc, cũng đuổi em đi. Anh thì nhu nhược hùa theo. Vậy thì em đi.
Em đã bán căn nhà. Tiền bán nhà là của em, em sẽ dùng để lo cho bố mẹ em và làm lại cuộc đời. Hai mẹ con anh dọn ra khỏi nhà em ngay trong hôm nay nhé. Vali quần áo của hai người em đã nhờ bên chuyển nhà đóng gói rồi đấy, họ sẽ để ở sảnh tầng 1. Chúc anh tìm được người vợ khác có nhiều tiền để mẹ anh đỡ thấy ‘nuôi ong tay áo’.”
— “Trời ơi là trời! Con ơi là con!” – Bà Phán gào lên, đập đầu vào tường ăn vạ. – “Nhà của tôi! Sao mày ngu thế hả Tuấn? Sao mày lại để nó đứng tên một mình?”. Tuấn chết lặng, mặt cắt không còn giọt máu. Anh nhớ lại những ngày Mai vất vả làm ngày làm đêm để trả nợ tiền nhà, còn anh thì nhởn nhơ cà phê, bia bọt vì nghĩ “vợ lo hết rồi”. Anh nhớ lại sự cam chịu của vợ suốt bao năm qua để giữ êm ấm cửa nhà.
— “Mời hai người ra khỏi nhà ngay, chúng tôi còn phải dọn dẹp.” – Chủ nhà mới lạnh lùng ra lệnh.
Giữa trưa nắng gắt, hai mẹ con bà Phán lếch thếch dắt nhau ra khỏi sảnh chung cư, bên cạnh là mấy túi nilon đựng quần áo dúm dó. Bà Phán vẫn không ngừng chửi bới, đổ lỗi cho con trai. Còn Tuấn, anh nhìn lên căn hộ tầng 12, nơi từng là tổ ấm của mình, giờ đây đã vĩnh viễn thuộc về người khác.
Một triệu đồng tiền thuốc. Cái giá để thử lòng người quá rẻ, nhưng cái giá phải trả cho sự bạc bẽo thì lại quá đắt – đắt bằng cả một mái nhà và hạnh phúc cả đời.
