Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Con dâu b::ầu 8 tháng năm đầu về nhà chồng ăn Tết, ngày nào mẹ chồng cũng bắt nấu nướng 5 mâm cỗ rồi rửa hết đống bát đũa

Posted on 01/01/2026 by BTV

Cái lạnh cắt da cắt thịt của những ngày đầu xuân không làm tôi run rẩy bằng sự tủi thân đang dâng trào trong lòng. Tôi – một bà bầu 8 tháng, bụng to vượt mặt, di chuyển nặng nề như một con cánh cụt – đang phải cúi gập người bên giếng nước lạnh ngắt để xử lý “bãi chiến trường” bát đũa của 5 mâm cỗ. Đây là cái Tết đầu tiên tôi về làm dâu.

Trước khi cưới, Tuấn – chồng tôi – hứa hẹn đủ điều: “Nhà anh tâm lý lắm, em bầu bí thế này về Tết chỉ việc ngồi chơi xơi nước, bố mẹ không bắt làm gì đâu”. Tôi tin anh, tin vào vẻ ngoài hào nhoáng và những lời mật ngọt. Nhưng thực tế lại là một cú tát điếng người.

Ngay ngày 29 Tết, vừa đặt chân về đến cổng, mẹ chồng đã giao ngay cho tôi cái chổi quét sân và một đống thực phẩm sống cần sơ chế. – “Con dâu mới thì phải biết việc. Bầu chứ có phải què cụt đâu mà ngồi một chỗ. Ngày xưa tôi chửa đẻ ra bờ ruộng cấy lúa đến tận lúc vỡ ối có sao đâu”.

Câu nói đó của bà như một tấm kim bài miễn tử cho mọi sự hành hạ sau này. Từ 30 Tết đến mùng 2, ngày nào nhà chồng cũng có khách. Mẹ chồng tôi sĩ diện, thích khoe mẽ nên ngày nào cũng bắt nấu 5-6 mâm cỗ linh đình. Điều đáng nói là nhà có cô em chồng tên Thư, 22 tuổi, sức dài vai rộng nhưng tuyệt nhiên không động móng tay vào việc gì. Ăn xong, Thư buông bát đũa, lau mồm rồi tót lên phòng nằm lướt điện thoại hoặc trang điểm đi chơi.

– “Em nó còn nhỏ, lại đang giữ dáng để ra Giêng đi làm. Con là chị dâu, con làm gương đi” – Mẹ chồng tôi bênh con gái chằm chặp khi thấy tôi nhờ Thư nhặt mớ rau. Còn chồng tôi? Tuấn chìm đắm trong những cơn say triền miên. Hết tất niên với bạn cấp 3 đến chúc Tết họ hàng. Mỗi lần tôi than mệt, đau lưng, anh lại gạt phắt đi: – “Em cứ quan trọng hóa vấn đề. Cố tí cho đẹp mặt anh. Chẳng lẽ để mẹ già lọ mọ nấu nướng à?”.

Đỉnh điểm là ngày mùng 3 Tết. Hôm nay họ hàng xa đến chúc Tết. Mẹ chồng lại chỉ đạo làm 5 mâm cỗ thịnh soạn. Tôi dậy từ 5 giờ sáng, một mình vật lộn trong bếp với gà, xôi, giò, chả. Bụng bầu 8 tháng chèn ép khiến tôi khó thở, chân xuống máu sưng phù, đau nhức nhối.

Đến bữa ăn, mọi người ăn uống vui vẻ, chúc tụng nhau rôm rả. Tôi mệt đến mức nuốt không trôi, chỉ và vội bát cơm chan canh rồi xin phép xuống bếp dọn dẹp. Nhìn đống bát đũa ngổn ngang của gần 30 người ăn, chất cao như núi, nước mắt tôi trào ra. Nước giếng khoan lạnh buốt, dầu mỡ bám đầy tay. Lưng tôi đau như muốn gãy đôi.

Trong nhà, tiếng cười nói hô hố vọng ra. Tiếng mẹ chồng oang oang: – “Gớm, có vài cái bát kệ nó làm, dâu mới về nhà chồng mà lười thì kiểu gì sớm muộn cũng bị tống cổ khỏi đây”. Đúng lúc tôi đang định buông xuôi, ngồi bệt xuống nền gạch ướt át để khóc thì một chiếc xe ô tô quen thuộc đỗ xịch trước cổng. Là bố tôi! Bố đẻ tôi lên chúc Tết thông gia.

Tôi vội vàng lau nước mắt, định đứng dậy chào bố nhưng tê chân quá không đứng nổi, suýt ngã nhào vào đống bát vỡ. Bố tôi bước vào, nụ cười trên môi ông tắt ngấm ngay lập tức khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: Con gái rượu bụng mang dạ chửa, mặt mày hốc hác, tái mét, tay đỏ ửng vì nước lạnh, đang ngồi co ro giữa đống bát đũa bẩn thỉu nơi góc sân giếng gió lùa.

Ông không nói gì, bước nhanh tới đỡ tôi dậy. Bàn tay bố run run chạm vào bàn tay lạnh ngắt của tôi. – Con… con chào bố… – Tôi lí nhí, nước mắt lại trào ra không kìm được. – Sao thế này? Chồng con đâu? Mẹ chồng con đâu? – Giọng bố lạc đi vì giận dữ.

Nghe tiếng xe, gia đình chồng tôi chạy ra. Tuấn mặt đỏ gay vì rượu, thấy bố vợ thì cười hề hề: – Ơ kìa nhạc phụ đại nhân! Bố đến sao không báo trước để con ra đón. Vào nhà uống rượu bố ơi!

Mẹ chồng tôi cũng đon đả: – Ôi ông thông gia, mời ông vào nhà xơi nước. Cháu Linh nó đang dọn dẹp tí ấy mà, xong ngay bây giờ đấy. Bố tôi không bước vào nhà. Ông đứng sừng sững giữa sân, một tay dìu tôi, mắt vằn lên tia lửa giận dữ nhìn thẳng vào mặt những người mà ông từng trân trọng gọi là thông gia.

– Dọn dẹp tí ấy mà? – Bố tôi gằn từng tiếng – Bà nhìn xem con gái tôi giống người dọn dẹp hay giống con ở? Nó bầu 8 tháng rồi! 8 tháng đấy các người có hiểu không?

Không khí bỗng chốc im bặt. Mẹ chồng tôi sượng mặt, lắp bắp: – Kìa ông, đàn bà con gái chuyện bếp núc là bình thường… – Bình thường cái gì! – Bố tôi quát lớn khiến cả nhà chồng giật nảy mình – Ở nhà tôi, nó là vàng là ngọc, tôi chưa bao giờ để nó phải rửa một cái bát trong những ngày đông giá rét thế này. Tôi gả con cho nhà bà là mong nó có tổ ấm, có chồng san sẻ yêu thương, chứ không phải để các người hành hạ nó như nô lệ thế này!

Rồi bố quay sang Tuấn – người chồng vẫn đang lảo đảo vì say: – Còn anh nữa. Anh là chồng kiểu gì thế? Vợ anh bụng to vượt mặt, anh không đỡ đần thì thôi, lại còn ngồi nhậu nhẹt để mặc vợ phục vụ cả họ nhà anh à? Anh nhìn lại xem anh có xứng đáng làm bố đứa trẻ trong bụng nó không?

Tuấn tỉnh cả rượu, mặt tái mét cúi gầm xuống. Bố tôi hít một hơi sâu, tuyên bố dõng dạc, từng lời như đinh đóng cột: – “Hôm nay là mùng 3 Tết. Tôi lên đây không phải để uống rượu mừng. Tôi lên để đón con gái tôi về. Tôi không thể để nó ở lại cái “địa ngục” này thêm một phút giây nào nữa. Cháu ngoại tôi cần được bình an chào đời”.

Nói xong, ông quay sang tôi: – Linh, vào thu dọn quần áo. Về với bố. Bố nuôi!

Mẹ chồng tôi lúc này mặt đã tái lại nhưng bà vẫn cố ra vẻ kẻ cả: “Con Linh nên nhớ đi thì dễ chứ quay trở về đây không đơn giản đâu…”

Bố tôi gạt tay bà ra, ánh mắt sắc lạnh: – Tôi nói cho bà biết, tôi đã đón con tôi về thì không đời nào tôi cho nó quay lại đâu, kể cả bà có mang kiệu tới rước. Bà cũng có con gái đấy. Nếu con gái bà về nhà chồng mà bị đối xử như thế này, bà có để yên không? Hay con bà là người, còn con tôi là cỏ rác?

Câu nói đó khiến mẹ chồng tôi cứng họng, không thốt nên lời. Cô em chồng đứng nép sau cánh cửa cũng im thít. Tôi gạt nước mắt, vùng chạy vào phòng thu dọn vài bộ quần áo. Khi tôi bước ra, Tuấn định chạy theo kéo tay tôi lại: – Vợ ơi, anh sai rồi, em đừng đi…

Bố tôi chặn Tuấn lại, đẩy anh ta lùi lại phía sau: – Tránh ra! Khi nào anh học được cách làm người, cách làm chồng thì hãy đến nói chuyện với tôi. Còn bây giờ, đừng hòng động vào con gái tôi. Chiếc xe lăn bánh rời khỏi cái sân gạch lạnh lẽo ấy. Tôi ngồi trong xe, nhìn qua kính chiếu hậu, thấy Tuấn đứng thẫn thờ giữa sân, còn mẹ chồng thì ngồi bệt xuống thềm nhà.

Bố nắm lấy tay tôi, bàn tay ấm áp và thô ráp của người cha: – Khóc nốt hôm nay đi con. Về nhà mình rồi, bố mẹ sẽ chăm sóc hai mẹ con. Không việc gì phải chịu khổ. Tôi òa khóc nức nở trên vai bố. Đó là những giọt nước mắt giải thoát. Tôi biết, quyết định hôm nay có thể sẽ đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân này, hoặc sẽ là một bài học nhớ đời để họ thay đổi. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng đã được trở về nơi tôi thực sự thuộc về – nơi có tình yêu thương vô điều kiện của bố mẹ.

Tết năm ấy, dù sóng gió, nhưng lại là cái Tết ấm áp nhất trong lòng tôi vì tôi biết mình luôn có một chốn để quay về.

Bài viết mới

  • Team Châu Phi thông báo l:oại Lindo – cánh tay phải đắc lực của Quang Linh ra khỏi nhóm khiến dân tình xôn xao, biết lí do thì ai nấy đều ủng hộ: ‘Đúng đó’
  • ‘Choá:ng’ với số bút lục trong vụ á:n xảy ra tại công ty kiểm nghiệm kẹo Kera liên quan Hoa hậu Thùy Tiên: ‘Chưa từng thấy bao giờ’
  • Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi khỏi về”
  • Đức Phúc diễn xong không chịu về vẫn nhất quyết đứng đợi Mỹ Tâm để làm một việc
  • Bạn trai đi xe máy cà tàng đến chúc tết cô gái chia tay ngay để rồi ch::ết đứng khi nghe mẹ nói…

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×