Người ta bảo hôn nhân là n::ấm m::ồ của tình yêu, còn tôi thì thấy hôn nhân giống như một canh b::ạc. Mà đen đủi thay, ngay ván đầu tiên, tôi đã bốc phải lá bài mang tên “Mẹ Chồng”.
Tôi – một cô gái hiện đại, cũng từng nghe “truyền thuyết” về những bà mẹ chồng gh;ê g;ớm, nhưng vì tình yêu (và vì trót “dính” b::ầu), tôi vẫn nhắm mắt đưa chân. Chồng tôi, Tuấn, là người hiền lành, nhưng kẹt ở giữa nên nhiều khi cũng chỉ biết gãi đầu gãi tai cười trừ.
Ngày đầu tiên về ra mắt, tôi đã được nếm mùi “sát khí”. Nghe Tuấn bảo ông nội mới mất được vài tháng, tôi chu đáo đặt một lẵng hoa quả nhập khẩu to đùng, toàn nho Mỹ, táo Envy để mang đến thắp hương. Cứ nghĩ sẽ được khen là hiểu chuyện, ai dè vừa đặt lẵng quả lên bàn, mẹ chồng tương lai – bà Tuyết – đã liếc xéo một cái sắc lẹm:
“Gớm, cô mua cái lẵng này định để tế ai? Ông nội thằng Tuấn mất rồi, giờ trong nhà còn mỗi tôi là già nhất. Cô mua đồ cúng to thế này, chắc mong tôi lên bàn thờ ngồi sớm để cô rảnh nợ hả?”
Tôi đứng hình, nụ cười cứng đờ trên môi. Cả buổi hôm ấy, không khí trong nhà nặng như chì. Tôi làm gì bà cũng soi. Rửa rau thì bảo tốn nước, gọt quả thì bảo gọt dày mất hết thịt. Tôi biết ngay, kiếp làm dâu của mình sẽ chẳng khác nào phim cung đấu.

Đám cưới diễn ra trong sự bằng mặt mà không bằng lòng. Nhà chồng vin vào cớ tôi có bầu trước, ép uổng đủ đường, thậm chí ra điều kiện phải sống chung mới cho cưới. Vì thương con trong bụng, tôi cắn răng chịu đựng.
Ngày cưới, tôi ốm nghén xanh mét mặt mày. Khách khứa vừa về hết, tôi mệt lả định lên phòng nghỉ một chút thì tiếng bà Tuyết vang lên lanh lảnh dưới bếp: “Cái Lan đâu? Xuống đây ngay! Đừng tưởng cưới xong rồi thì trốn lên phòng nằm ườn ra đấy làm bà hoàng nhé. Nhà này không nuôi kẻ lười biếng.”
Tôi lê bước xuống bếp. Trước mắt tôi là một cảnh tượng ki’;;nh h;o;;àng: Mâm bát của hơn 20 mâm cỗ ngổn ngang, chồng chất lên nhau như núi Thái Sơn. Mấy cô, mấy dì bên chồng ăn xong đã phủi mông đi về sạch, để lại bãi chiến trường cho nàng dâu mới..
Bà Tuyết đứng khoanh tay, thong thả xỉa răng rồi hất hàm về phía đống bát đĩa nặc mùi mỡ màng, mắm muối:
“Đấy, phong tục nhà này là dâu mới phải rửa sạch bát đĩa sau đám cưới để lấy may, chứng tỏ mình là người đảm đang, biết vun vén. Cô liệu mà làm cho xong trước khi trời tối, đừng có cậy cái bụng mà lười chảy thây ra.”
Tôi nhìn xuống đôi giày cao gót còn chưa kịp tháo, nhìn chiếc váy cưới trắng tinh khôi trị giá cả chục triệu đồng giờ đang lấm lem nước bẩn dưới sàn sân sau. Cơn nghén dâng lên tận cổ, cộng với sự uất ức kìm nén suốt bao lâu nay khiến đầu óc tôi quay cuồng. Tôi thều thào:
“Mẹ ơi, con đang bầu tháng thứ 3, bác sĩ dặn phải tránh vận động mạnh và tiếp xúc hóa chất. Hơn mười mâm bát này, một mình con làm sao xuể… Hay mẹ để con gọi dịch vụ dọn dẹp…”
“Dịch vụ cái gì? Nhà này không có thói quen vứt tiền qua cửa sổ!” Bà Tuyết cắt ngang, giọng chát chúa. “Cô chưa về đây đã định làm loạn à? Có mỗi việc rửa bát mà cũng thoái thác. Không làm được thì cút về nhà đẻ mà làm đại tiểu thư!”
Sự chịu đựng của tôi chính thức đứt phựt như một sợi dây đàn quá căng. Tôi nhìn bà ta, rồi nhìn đống bát đĩa. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên. Tôi lẳng lặng cầm chiếc bát sứ trên cùng lên, rồi trước con mắt ngỡ ngàng của bà Tuyết, tôi buông tay.
Choảng!
Chiếc bát vỡ tan tành. Chưa dừng lại, tôi vớ lấy chồng đĩa bên cạnh, quăng thẳng xuống sàn đá. Tiếng gốm sứ vỡ vụn chói tai vang lên liên tiếp.
“Cô… cô điên rồi à? Cô làm cái gì thế?” Bà Tuyết hét lên, mặt cắt không còn giọt máu.
Tôi dừng tay, tháo phắt chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, ném bộp xuống bàn đá giữa những mảnh vỡ:
“Phải, tôi điên rồi! Tôi điên mới đồng ý gả vào cái nhà coi con người không bằng công cụ này. Bà thích phong tục đúng không? Vậy để tôi báo cho bà một tin ‘phong tục’ mới: Nhà tôi vừa nhận được đền bù đất dự án, bố mẹ tôi vừa chuyển vào tài khoản riêng của tôi 20 tỷ đồng làm của hồi môn. Ông bà bảo nếu về đây khổ quá thì cứ cầm 20 tỷ ấy mà ra riêng, sống cho sướng cái thân!”
Nghe đến con số “20 tỷ”, gương mặt bà Tuyết biến đổi một cách kỳ ảo. Từ giận dữ, khinh miệt, bà khựng lại, đôi mắt trợn tròn, rồi đột nhiên… bà nở một nụ cười còn tươi hơn cả hoa cưới. Bà lao đến, định cầm lấy tay tôi nhưng bị tôi gạt ra.
“Ôi giời đất ơi, cái Lan… con nói cái gì? 20 tỷ á? Sao không bảo mẹ sớm?” Bà Tuyết đổi giọng ngọt xớt như mía lùi, tay chân cuống quýt nhặt nhạnh mấy mảnh vỡ. “Thôi thôi, mẹ đùa tí cho vui không khí dâu mới ấy mà. Ai lại để bà bầu rửa bát bao giờ. Để đấy, để đấy mẹ gọi mấy đứa cháu sang dọn. Con lên phòng nghỉ đi, cẩn thận kẻo động thai. Tuấn đâu! Thằng Tuấn đâu, ra bế vợ lên phòng ngay!”
Tôi nhìn màn “lật mặt” nhanh hơn bánh tráng của bà ta mà thấy nực cười đến lợm giọng. Sự tử tế mua được bằng tiền hóa ra lại rẻ rúng đến thế.
“Không cần đâu bà Tuyết ạ.” Tôi xách vali đã chuẩn bị sẵn từ lúc nào (vốn định để đi trăng mật). “Số tiền này là của tôi, và đứa con này cũng là của tôi. Tôi về nhà đẻ đây. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau. Bà cứ ở lại đây mà ôm lấy đống bát đĩa và cái ‘phong tục’ hủ lậu của bà đi!”
Tôi bước thẳng ra cổng, mặc cho bà mẹ chồng chạy theo van nài, hứa hẹn đủ điều. Chiếc xe taxi tôi gọi đã đợi sẵn. Bước vào xe, tôi xoa nhẹ bụng mình, cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ kỳ. 20 tỷ có thể mua được nhà cao cửa rộng, nhưng sự tự tôn của người phụ nữ thì vô giá.