Chú trâu chảy nước mắt qu//ỳ lạ//y bên m/ộ chủ nhân mới qua đời, hình ảnh khiến cả làng cảm động…
Sáng sớm hôm ấy, cả làng Ngọc Hoà chìm trong sương mù dày đặc. Tiếng kèn đ/ám ta/ng vang lên nã/o n/ề, từng bước chân người đưa tiễn lầ/m l/ũi tiến ra cánh đồng cuối làng, nơi m/ộ phần của ông Lâm – một người nông dân hiền lành vừa qua đời ở tuổi 67 – đang được đào sẵn.
Ông Lâm sống một mình mấy chục năm, vợ m/ất sớm, con cái đi làm xa, chỉ còn chú trâu đ//ực tên Bờm ở bên. Hơn mười năm qua, ngày nào người ta cũng thấy cảnh ông Lâm cầm roi tre, vừa đi vừa vỗ nhẹ lên lưng Bờm, miệng gọi nó bằng giọng trìu mến như gọi đứa con trai:
– Đi nào, Bờm ơi. Hôm nay mình cày ruộng lúa bên xóm trên nhé con.
Hết mùa cày, ông dắt nó đi tắm sông, chà lưng cho nó sạch sẽ, gỡ từng con vắt bám trên da. Những ngày mưa gió, ông che thêm tấm bạt lớn để Bờm khỏi ướt. Lúc ông ốm, dù trâu không hiểu tiếng người, nhưng nó cứ quanh quẩn ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng rống lên những tiếng bu/ồn b/ã lạ thường.
Đá/m ta/ng hôm ấy, không ai nghĩ đến việc dắt Bờm theo. Nhưng khi đoàn người vừa rời khỏi sân, chú trâu bỗng gi/ật đứ/t sợi thừng đang cột nơi gốc xoài, rồi đủng đỉnh đi theo đoàn đưa tan/g. Người ta x/ì x/ào:
– Trâu mà cũng biết tiễn chủ sao?
– Chắc nó ngửi thấy mùi quen, nên đi theo đó.
Đến khi quan tài được hạ xuống hu//yệt, mọi người đứng im lặng, nghe tiếng sư thầy tụng kinh vang vọng giữa cánh đồng. Bờm đứng phía sau, đôi mắt nâu đục ngấn nước. Nó rướn cổ lên nhìn, rồi bất ngờ…
…rồi bất ngờ rống lên một tiếng trầm đục, đau đớn đến xé lòng. Âm thanh ấy cắt ngang không khí tĩnh lặng, khiến tất cả những Người làng Ngọc Hoà đang cúi đầu tụng niệm đều giật mình quay phắt lại.
Sư thầy vừa dứt lời kinh cuối cùng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía chú trâu Bờm. Chú trâu cao lớn, thân hình vạm vỡ nhưng đôi chân lại run rẩy. Chậm rãi, từng chút một, Chú trâu Bờm hạ hai gối trước xuống nền đất lạnh lẽo, quỳ phục một cách trang nghiêm trước mộ phần của ông Lâm. Tiếng rống não nề vừa rồi như một lời than khóc bị kìm nén bấy lâu.
Cả làng Ngọc Hoà lặng đi. Họ bàng hoàng, kinh ngạc nhìn hành động đầy cảm xúc của Chú trâu Bờm. Chưa từng ai thấy một con vật lại có thể biểu lộ nỗi đau thương rõ ràng đến vậy. Những người phụ nữ lớn tuổi bắt đầu đưa tay quệt nước mắt, đàn ông thì rít nhẹ một hơi, ngậm ngùi trước cảnh tượng này. Nỗi buồn dường như càng lan toả, sâu sắc hơn, khi chú trâu trung thành bày tỏ lòng thành kính với người chủ đã khuất.
Chú trâu Bờm vẫn quỳ phục, rồi từ từ, dường như dồn hết sức lực cuối cùng, đôi mắt đục ngầu đã ướt đẫm lệ, nó cúi gục đầu xuống, đặt trán mình gần sát nền đất lạnh. Dáng vẻ của Chú trâu Bờm lúc này không khác gì một người con đang vĩnh biệt đấng sinh thành, bày tỏ lòng thành kính và nỗi đau tột cùng. Gió đông hun hút thổi qua cánh đồng cuối làng, tạt vào thân hình to lớn của Chú trâu Bờm, nhưng nó vẫn bất động. Những giọt nước mắt trong suốt, nóng hổi cứ thế chảy dài thành dòng trên khuôn mặt sần sùi, ướt đẫm lông của Chú trâu Bờm, thấm vào đất ẩm.
Những Người làng Ngọc Hoà đứng xung quanh, chứng kiến cảnh tượng ấy, không ai còn giữ được sự bình tĩnh. Tiếng nấc nghẹn ngào bắt đầu vang lên rải rác. Vài người phụ nữ lớn tuổi không kìm được nữa, nước mắt lã chã tuôn rơi, họ đưa tay lên che miệng, cố gắng ngăn tiếng khóc bật thành lời. Đàn ông làng cũng đỏ hoe mắt, cúi gằm mặt, nuốt khan sự xúc động đang trào dâng. Cả cánh đồng cuối làng như chìm trong một nỗi buồn vô hạn, ai cũng cảm nhận được tình nghĩa sâu nặng giữa Chú trâu Bờm và ông Lâm, một tình cảm vượt lên trên ranh giới loài vật và con người. Họ không nói nên lời, chỉ biết cùng Chú trâu Bờm lặng lẽ tiễn đưa người nông dân hiền lành về nơi an nghỉ cuối cùng.
Một BÀ CỤ GIÀ NHẤT LÀNG, lưng còng rạp, đôi tay nhăn nheo run run, bà bước lại gần hơn, nhìn cảnh tượng Chú trâu Bờm đang quỳ phục trước mộ phần. Nước mắt lã chã tuôn rơi, bà cụ đưa vạt áo lên quệt ngang mắt, bật thốt:
BÀ CỤ GIÀ NHẤT LÀNG
(Nấc nghẹn, giọng run rẩy)
Ông Lâm phúc đức lắm… đến con trâu cũng có tình nghĩa như người.
Cả NGƯỜI LÀNG NGỌC HOÀ quay nhìn BÀ CỤ GIÀ NHẤT LÀNG. Ký ức xa xôi ùa về trong đôi mắt đục ngầu của bà.
BÀ CỤ GIÀ NHẤT LÀNG
(Mắt đỏ hoe, hướng về mộ phần ông Lâm)
Hồi đó… thằng Chú trâu Bờm còn bé tí, ốm yếu lắm. Ông Lâm coi nó như con đẻ vậy. Trời mưa tầm tã, ông ôm nó vào lòng, ủ ấm. Trời nắng chang chang, ông lại đưa nó ra gốc đa, ngồi quạt cho nó ngủ. Đêm về, nhiều khi ông còn ra chuồng, ngồi vuốt ve, nói chuyện với nó. “Mày là đứa con trai duy nhất của tao, Chú trâu Bờm ạ,” ông nói vậy đó.
Một vài NGƯỜI LÀNG NGỌC HOÀ khẽ gật đầu, nhớ lại những buổi chiều muộn, họ từng thấy ông Lâm cặm cụi chăm sóc con trâu của mình.
BÀ CỤ GIÀ NHẤT LÀNG
(Tiếng nấc lại vang lên, lời nói đứt quãng)
Hễ ông đi đâu, Chú trâu Bờm cũng chạy theo. Ông ốm, nó cứ đứng bên chuồng không chịu ăn uống. Tình nghĩa sâu nặng… còn hơn cả người với người.
Lời của BÀ CỤ GIÀ NHẤT LÀNG như một ngọn lửa nhỏ nhóm lên trong trái tim NGƯỜI LÀNG NGỌC HOÀ. Tiếng nấc nghẹn ngào lúc này không còn rải rác nữa mà hòa thành một âm thanh chung, nặng trĩu. Nhiều người đưa tay dụi mắt, cảm thấy thương xót cho sự ra đi của ông Lâm, và hơn hết, cảm phục tình nghĩa son sắt của Chú trâu Bờm. Một người phụ nữ trẻ khẽ thì thầm, giọng run run.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRẺ
Không ngờ… một con vật lại có thể có tình cảm sâu sắc đến vậy.
Một người đàn ông đứng tuổi gật đầu, khuôn mặt vẫn còn ướt nước mắt, ánh mắt nhìn Chú trâu Bờm đầy ngưỡng mộ.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐỨNG TUỔI
Thật đáng nể. Cả Làng Ngọc Hoà này chưa từng thấy con trâu nào như Chú trâu Bờm. Nó hiểu chuyện, nó có linh hồn.
Hai bóng người đứng sững sờ ở rìa đám đông, ánh mắt họ không rời khỏi Chú trâu Bờm. Đó là ANH HÙNG, con trai lớn của ông Lâm, và CÔ CON GÁI, em gái anh. Họ vừa kịp về đến Làng Ngọc Hoà sau chuyến xe dài từ thành phố. Cảnh tượng Chú trâu Bờm quỳ phục, nước mắt lã chã trước mộ cha, cùng những lời kể đầy xúc động của NGƯỜI LÀNG NGỌC HOÀ, khiến họ đứng lặng như pho tượng. Chưa bao giờ họ chứng kiến điều gì kỳ lạ và xúc động đến nhường này.
CÔ CON GÁI
(Giọng run rẩy, thảng thốt)
Anh Hùng… đó là thật sao? Chú trâu Bờm…
ANH HÙNG
(Ánh mắt đờ đẫn, khẽ gật đầu, lòng nặng trĩu)
Anh cũng không tin vào mắt mình…
Anh Hùng cảm thấy một nỗi ân hận sâu sắc dâng trào. Những lời nói của BÀ CỤ GIÀ NHẤT LÀNG về tình cảm của ông Lâm và Chú trâu Bờm như những nhát dao cứa vào lòng anh. Anh đã bỏ cha lại một mình nơi quê nhà bao năm qua, chỉ về thăm đôi ba lần, và chưa bao giờ thực sự hiểu được sự cô đơn của ông, hay tình cảm sâu đậm ông dành cho con vật này.
Anh Hùng chậm rãi bước qua đám đông NGƯỜI LÀNG NGỌC HOÀ đang sụt sùi. Mỗi bước chân của anh nặng trĩu. Anh dừng lại bên cạnh Chú trâu Bờm, con vật vẫn đang im lìm cúi đầu trước mộ. Anh Hùng từ từ đưa tay, vỗ nhẹ vào tấm lưng rộng của Chú trâu Bờm. Sợi dây thừng bị đứt vẫn còn vương trên cổ nó. Ánh mắt anh lúc này vừa kinh ngạc, vừa chất chứa sự hối hận vô bờ bến.
ANH HÙNG
(Giọng khẽ khàng, như tự nói với chính mình)
Chú trâu Bờm ơi… Con trâu của cha…
Chú trâu Bờm khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc. Nó nhìn Anh Hùng một thoáng rồi lại cúi xuống, một tiếng rống trầm buồn vang lên, như lời than khóc không dứt. Tiếng rống ấy như xoáy sâu vào tim Anh Hùng, khiến anh cảm thấy day dứt hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghĩ, cha mình chỉ có mỗi nó làm bạn. Giờ đây, anh mới nhận ra, đó không chỉ là “bạn”, mà là “người thân”, là một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô độc của cha. Anh Hùng đưa tay ôm nhẹ lấy cổ Chú trâu Bờm, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, để có thể ở bên cha nhiều hơn, để hiểu được tình yêu thương cha dành cho con vật này, và để không cảm thấy tội lỗi như bây giờ.
CÔ CON GÁI bước đến, đứng cạnh anh, đưa tay ôm lấy vai anh, đôi mắt cô cũng đẫm lệ. Cô cũng chia sẻ nỗi day dứt ấy.
CÔ CON GÁI
Cha ơi…
Họ đứng đó, hai người con của ông Lâm, lặng lẽ bên Chú trâu Bờm tri kỷ của cha, trong sự chứng kiến của NGƯỜI LÀNG NGỌC HOÀ. Cảnh tượng tang lễ chưa bao giờ bi thương và lạ lùng đến vậy.
NGƯỜI LÀNG NGỌC HOÀ bắt đầu tản ra. Từng tốp người, mang theo nỗi buồn và sự kinh ngạc về con vật tri kỷ, lặng lẽ rời khỏi cánh đồng cuối làng. Anh Hùng và CÔ CON GÁI, sau những giây phút nghẹn ngào bên mộ cha, cũng chậm rãi đứng dậy. Ánh mắt họ vẫn không rời khỏi Chú trâu Bờm.
Chú trâu Bờm vẫn nằm phục xuống bên cạnh ngôi mộ mới đắp. Đất còn ẩm, gò cao sừng sững giữa không gian bao la. Nó không hề có ý định nhúc nhích.
ANH HÙNG
(Giọng khẽ, đầy xót xa)
Chú trâu Bờm…
CÔ CON GÁI
(Nước mắt vẫn còn rưng rưng)
Nó không chịu đi…
Một vài NGƯỜI LÀNG NGỌC HOÀ ngoái lại nhìn, họ thở dài. Họ hiểu. Hơn ai hết, họ đã chứng kiến tình cảm đặc biệt giữa Ông Lâm và Chú trâu Bờm.
Một BÀ CỤ GIÀ NHẤT LÀNG, bước đi chậm rãi, khẽ chạm vào tay Anh Hùng.
BÀ CỤ GIÀ NHẤT LÀNG
(Giọng yếu ớt nhưng đầy thấu hiểu)
Cứ để nó ở đó. Ông Lâm cả đời không có ai thân bằng như nó đâu. Nó khóc cho ông ấy đó mà…
Anh Hùng gật đầu, lòng nặng trĩu. Anh không thể ép buộc con vật ấy.
Cánh đồng dần vắng hoe. Chỉ còn lại ngôi mộ, vài nén nhang còn cháy dở, và Chú trâu Bờm.
Đêm dần buông. Ánh hoàng hôn tắt lịm sau rặng tre cuối làng.
Chú trâu Bờm vẫn nằm đó, như một bức tượng sống. Đôi khi, nó lại ngẩng đầu, rống lên những tiếng ai oán, não nuột vang vọng giữa không gian tịch mịch. Tiếng rống không dứt, mang theo nỗi đau mất mát không thể diễn tả bằng lời. Mỗi tiếng rống như xoáy vào lòng đất, vào không khí, khiến cả cánh đồng như chìm trong sự bi thương vô tận.
Từ xa, NGƯỜI LÀNG NGỌC HOÀ, những người chưa về hẳn hoặc đi qua đường, vẫn nghe thấy tiếng rống ấy. Họ cảm thấy đau lòng, sốt ruột, nhưng không ai dám lại gần, không ai dám làm phiền. Họ biết, đó là giây phút riêng tư của Chú trâu Bờm, là cách nó tiễn biệt người bạn già, người chủ đã gắn bó cả cuộc đời. Bóng đêm bao trùm, chỉ còn lại những tiếng rống đứt quãng, thê lương, gặm nhấm sự tĩnh lặng của Làng Ngọc Hoà.
Anh Hùng và CÔ CON GÁI vẫn đứng đó, dưới ánh trăng mờ nhạt, cạnh ngôi mộ và Chú trâu Bờm. Tiếng rống ai oán của Chú trâu Bờm vẫn văng vẳng, thỉnh thoảng lại vọng lên giữa không gian tịch mịch. Một vài NGƯỜI LÀNG NGỌC HOÀ chưa về hẳn, đứng cách đó một quãng, lặng lẽ quan sát cảnh tượng đầy bi thương.
ANH HÙNG
(Quay sang nhìn những người làng còn nán lại, giọng anh khàn đi vì xúc động và lo lắng)
Mọi người ơi, chúng con phải làm sao với Chú trâu Bờm đây ạ? Nó cứ thế này thì không ổn. Nó không chịu về.
MỘT NGƯỜI LÀNG NGỌC HOÀ
(Một phụ nữ lớn tuổi, gương mặt khắc khổ, bước lại gần hơn một chút)
Thôi, cứ để nó ở lại đây đêm nay đi, Anh Hùng. Chắc nó muốn ở cạnh ông Lâm lần cuối. Đời người, đời vật, có mấy khi gặp được tri kỷ như vậy đâu.
Anh Hùng nhìn Chú trâu Bờm, con vật vẫn nằm phục xuống bên mộ cha mình, bất động như một phần của đất. Lòng anh rối bời. Anh lo lắng cho sức khỏe của con vật trong đêm lạnh, sương giăng, nhưng cũng thấu hiểu tình cảm sâu sắc mà Chú trâu Bờm dành cho Ông Lâm. Một sự giằng xé hiện rõ trong ánh mắt anh, không biết nên quyết định thế nào. Anh chỉ còn biết thở dài.
Anh Hùng nắm chặt tay cô con gái, đôi mắt nặng trĩu nhìn về phía `Chú trâu Bờm` vẫn bất động bên ngôi mộ. Một vài `Người làng Ngọc Hoà` còn nán lại cũng lặng lẽ quay bước, nhường lại không gian riêng tư cho người đã khuất và người bạn bốn chân trung thành. Tiếng chân họ xa dần trên con đường làng, mang theo cả những tiếng thì thầm cảm thán về nghĩa tình `Chú trâu Bờm`.
Khi bóng người cuối cùng khuất dạng, `Cánh đồng cuối làng` chìm hẳn vào màn đêm đen kịt. Sương mù từ đâu ùn ùn kéo đến, giăng mắc thành từng lớp dày đặc, nuốt chửng cả ngọn cây, mái nhà và ngôi mộ mới đắp. Khung cảnh trở nên mờ ảo, lạnh lẽo đến rợn người.
`Chú trâu Bờm` vẫn nằm đó, tựa như một phần của đất, cô độc bên mộ `Ông Lâm`. Đôi mắt nó mở to trong màn đêm, nhìn chằm chằm vào tấm bia lạnh lẽo, như muốn thấu hiểu sự vĩnh biệt. Sự im lặng của đêm đông càng khiến nỗi cô đơn của nó trở nên da diết.
Thỉnh thoảng, một tiếng rống trầm buồn, nặng nề lại vang lên, xé toang màn đêm tĩnh mịch. Đó không phải là tiếng rống giận dữ, mà là âm thanh của sự ai oán, của nỗi mất mát không thể gọi thành tên. Tiếng rống xuyên qua màn sương mù dày đặc, bay lơ lửng trên `Cánh đồng cuối làng`, rồi vọng mãi vào không gian vô tận, tạo nên một cảnh tượng bi thương và cô đơn đến nao lòng, khiến cả `Làng Ngọc Hoà` như cũng cảm nhận được nỗi đau vô tận ấy.
Bình minh dần ló dạng, xua đi màn sương mù dày đặc còn vương trên `Cánh đồng cuối làng`. Những tia nắng yếu ớt đầu tiên chiếu rọi, làm lộ ra hình ảnh `Chú trâu Bờm` vẫn nằm bất động bên ngôi mộ mới đắp. Đất trời như vừa trải qua một đêm dài đằng đẵng của sự ai oán và cô đơn.
Không lâu sau, những `Người làng Ngọc Hoà` đầu tiên bắt đầu đổ về. Họ đến với chiếc rổ đựng trái cây, nải chuối, thắp nén nhang cho `Ông Lâm` theo phong tục. Vừa bước chân tới `Cánh đồng cuối làng`, nhìn thấy `Chú trâu Bờm` vẫn nằm đó, họ đồng loạt khựng lại. Một cảm giác nặng nề bao trùm.
`Chú trâu Bờm` không hề động đậy, tựa như một pho tượng đá đã hóa thạch. Đôi mắt nó trũng sâu, đỏ hoe, những vệt nước mắt khô đã hằn rõ trên má. Bộ lông bùn đất dính đầy sương đêm, cho thấy nó đã không rời đi dù chỉ một bước. Mấy người phụ nữ xót xa đưa tay che miệng, nhìn nó mà lòng quặn thắt.
“Bờm ơi… mày không ăn uống gì cả sao con?” Một người đàn ông lớn tuổi nhẹ giọng gọi, đoạn đặt bó cỏ non bên cạnh nhưng `Chú trâu Bờm` không hề có phản ứng. Nó chỉ nằm đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía tấm bia mộ lạnh lẽo, như đang cố gắng thấu hiểu một điều gì đó vĩnh viễn không thể đổi thay.
`Người làng Ngọc Hoà` đứng nhìn `Chú trâu Bờm`, lòng đầy lo lắng và xót xa. Họ cảm thấy bất lực trước nỗi đau không thể gọi tên của con vật trung thành. Tiếng thì thầm vang lên: “Nó đã khóc suốt đêm qua rồi… Thương quá là thương… Chắc nó nhớ ông Lâm lắm…” Ai nấy đều thở dài thườn thượt, biết rằng không lời an ủi nào có thể xoa dịu được nỗi mất mát này.
`Người làng Ngọc Hoà` vẫn đứng đó, bầu không khí nặng trĩu những tiếng thở dài. Họ nhìn `Chú trâu Bờm` bằng ánh mắt thương xót, nhưng cũng không thể để nó cứ mãi nằm phơi sương gió trên `Cánh đồng cuối làng`.
“Thôi, không được rồi, phải dắt nó về thôi,” một người đàn ông lớn tuổi cất lời, giọng trầm buồn. “Dù sao thì mọi chuyện cũng đã rồi.”
Anh Hùng, người thanh niên khỏe mạnh nhất làng, cùng hai người đàn ông khác tiến lại gần `Chú trâu Bờm`. Anh Hùng thận trọng gỡ sợi dây thừng buộc tạm vào cổ nó sau khi nó giật đứt, rồi nắm chặt.
“Nào, Bờm, về nhà thôi con,” Anh Hùng nhẹ nhàng nói, đoạn kéo dây.
Nhưng `Chú trâu Bờm` không hề nhúc nhích. Nó chỉ gục đầu thấp xuống, bốn chân như đóng đinh vào đất. Đôi mắt đỏ hoe vẫn dán chặt vào ngôi mộ mới đắp, như thể sợ hãi nếu rời đi sẽ vĩnh viễn mất `Ông Lâm`.
Anh Hùng và hai người kia cố gắng dùng sức. Họ kéo mạnh hơn, gồng mình lên. Cơ bắp căng phồng, nhưng `Chú trâu Bờm` vẫn trơ lì. Mỗi lần bị kéo, nó lại rạp mình sát đất hơn, chiếc cổ vững chãi như đá tảng, hoàn toàn không chịu di chuyển dù chỉ một bước.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Anh Hùng. Anh và những người đàn ông khác đã dùng hết sức lực nhưng vẫn vô vọng. `Chú trâu Bờm` không hề phản ứng với những lời thúc giục hay sự lay động mạnh mẽ. Sự kiên quyết của nó khiến mọi người ngỡ ngàng.
“Nó không chịu đi đâu,” một người phụ nữ run rẩy nói, nước mắt lại chực trào.
“Nó không muốn xa cha đâu!” Một người đàn ông khác thốt lên, giọng đầy tuyệt vọng và bất lực. Tiếng nói ấy như một nhát dao cứa vào lòng mỗi `Người làng Ngọc Hoà` có mặt ở đó, gợi lên nỗi đau không thể gọi tên, nỗi đau của một tình bạn vượt trên mọi giống loài.
`Người làng Ngọc Hoà` vẫn còn đó, không ai nỡ rời đi, chứng kiến cảnh `Chú trâu Bờm` kiên quyết bám trụ bên ngôi mộ của `Ông Lâm`. Họ đứng im lặng, mỗi người một nỗi niềm riêng, nỗi bất lực như một sợi dây vô hình trói chặt lấy tất cả.
Trong số những người đang lặng lẽ quan sát, có `Chị Hà`, vợ `Anh Hùng`. Cô nhìn `Chú trâu Bờm` gục đầu, nhìn ánh mắt đỏ hoe chất chứa nỗi đau không thể thốt thành lời của nó. Một tia sáng chợt lóe lên trong tâm trí cô, một ý tưởng bất chợt, mong manh nhưng đủ để cô bám víu.
Không nói một lời, `Chị Hà` lặng lẽ quay người, bước vội về phía `Làng Ngọc Hoà`, ngôi nhà của cô và `Anh Hùng` không quá xa. Lòng cô vừa nôn nóng vừa sợ hãi, không biết liệu ý tưởng này có thành công hay không. Cô vào nhà, tìm kiếm trong đống đồ cũ của `Ông Lâm` mà `Anh Hùng` đã mang về giúp ông sau khi ông qua đời. Cuối cùng, cô cũng tìm thấy một chiếc áo cũ sờn vai của `Ông Lâm`, màu chàm đã bạc phai theo năm tháng, nhưng vẫn còn vương vấn mùi mồ hôi quen thuộc, mùi của đất, của nắng, và của chính `Ông Lâm` đã gắn bó với nó biết bao nhiêu ngày tháng.
`Chị Hà` cẩn thận cầm chiếc áo cũ, mùi hương đặc trưng của `Ông Lâm` xộc vào mũi, đánh thức ký ức về người nông dân hiền lành ấy. Cô quay trở lại `Cánh đồng cuối làng`, nơi `Chú trâu Bờm` vẫn đang nằm bất động. `Anh Hùng` nhìn thấy vợ mình trở lại, ánh mắt hiện rõ sự ngạc nhiên.
“Hà, em về đó làm gì?” `Anh Hùng` hỏi khẽ, giọng đầy mệt mỏi.
`Chị Hà` tiến lại gần, trao chiếc áo cho `Anh Hùng`, ánh mắt cô ánh lên một niềm hy vọng mong manh.
“Thử xem sao,” cô nói nhỏ, tiếng nói như hơi thở, chỉ đủ cho mình và chồng nghe thấy. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào `Chú trâu Bờm`, một sự quyết tâm lẫn chút cầu nguyện ẩn hiện bên trong.
Anh Hùng cầm chiếc áo cũ sờn của Ông Lâm, bàn tay anh run nhẹ trước trọng lượng của nó, không phải vì nặng mà vì cảm xúc. Anh nhìn Chị Hà, ánh mắt cô đầy kiên quyết và hy vọng mong manh. Hiểu ý vợ, Anh Hùng lặng lẽ trao lại chiếc áo. Chị Hà tiến lại gần Chú trâu Bờm, từng bước chậm rãi, cẩn trọng như sợ làm kinh động nó. Người làng Ngọc Hoà nín thở theo dõi, không ai dám cất tiếng nói, không muốn phá vỡ giây phút thiêng liêng này. Chú trâu Bờm vẫn gục đầu, nhưng dường như nó cảm nhận được sự hiện diện của Chị Hà.
Chị Hà quỳ xuống bên cạnh Chú trâu Bờm, khẽ khàng nâng chiếc áo lên. Mùi hương mồ hôi, mùi đất, mùi nắng, tất cả hòa quyện vào nhau, phảng phất chút hương đặc trưng không lẫn vào đâu được của Ông Lâm. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc áo lên lưng Chú trâu Bờm, như một lời an ủi, một vòng tay vỗ về ấm áp.
Ngay khi chiếc áo cũ kỹ chạm vào mình, Chú trâu Bờm ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ hoe của nó mở to, sống mũi nó khụt khịt ngửi ngửi mùi hương quen thuộc. Một tiếng “khụt khịt” nhẹ nhàng thoát ra từ mũi nó, rồi một tiếng thở dài như trút bỏ bao nhiêu uất nghẹn, bao nhiêu đau đớn. Nó từ từ, nặng nề đứng dậy, từng thớ thịt run rẩy trong sự cố gắng. Người làng Ngọc Hoà chứng kiến cảnh tượng này, ai nấy đều lặng đi.
Chú trâu Bờm dụi dụi cái đầu to lớn của mình vào chiếc áo cũ trên lưng, từng cử động chất chứa nỗi nhớ thương vô hạn, như đang tìm kiếm, đang ôm ấp hơi ấm cuối cùng của Ông Lâm. Nước mắt lại trào ra từ khóe mắt nó, lăn dài trên gương mặt sần sùi, ướt đẫm cả chiếc áo bạc màu. Chị Hà nhìn cảnh tượng đó, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô đưa tay lên che miệng, cố gắng kìm nén tiếng nấc nhưng vô vọng.
“Nó… nó nhớ ông ấy quá,” Chị Hà nghẹn ngào bật thốt, giọng nói vỡ òa trong xúc động. Nước mắt cô cũng chảy thành dòng, hòa cùng những giọt lệ của Chú trâu Bờm. Người làng Ngọc Hoà đứng lặng như tượng, không ai bảo ai, nhưng trong ánh mắt họ đều lấp lánh những giọt nước mắt chia sẻ. Họ hiểu rằng, nỗi đau mất đi người thân yêu không phân biệt loài vật hay con người, và trong khoảnh khắc đó, tất cả đều hòa chung một nỗi xót xa, một niềm thương tiếc vô hạn.
Anh Hùng nhìn Chị Hà, ánh mắt anh vừa đau xót vừa ra hiệu. Chị Hà hiểu ý, gật đầu trong nước mắt. Anh Hùng tiến lại gần Chú trâu Bờm, bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên thừng dắt. Chú trâu Bờm vẫn còn đang dụi đầu vào chiếc áo cũ sờn của Ông Lâm trên lưng, thân hình nặng nề khẽ rung lên từng chập, như thể vẫn đang cố gắng níu giữ hơi ấm thân quen.
“Thôi, Bờm ơi… đi thôi con,” Anh Hùng khẽ nói, giọng anh lạc đi vì xúc động. Anh nhẹ nhàng kéo sợi thừng. Người làng Ngọc Hoà nín thở dõi theo, không ai dám chắc liệu Chú trâu Bờm có lại vùng vằng, có lại cự tuyệt như lúc trước hay không. Nhưng lạ lùng thay, lần này, Chú trâu Bờm không hề chống cự. Nó ngẩng cái đầu nặng trĩu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Anh Hùng một thoáng, rồi lại cụp xuống, chấp nhận.
Với chiếc áo cũ sờn của Ông Lâm vẫn còn vắt trên lưng, như một vòng tay vô hình đang ôm ấp và dẫn lối, Chú trâu Bờm từ từ nhấc chân. Nó chậm rãi, từng bước một, ngoan ngoãn đi theo Anh Hùng. Cứ như có một bàn tay quen thuộc, ấm áp của Ông Lâm đang nhẹ nhàng dắt nó đi vậy.
Từng bước chân nặng nề nhưng vững vàng của Chú trâu Bờm đã mở ra một lối đi giữa vòng vây của Người làng Ngọc Hoà. Họ không ai bảo ai, tự động dạt ra, nhường đường cho đoàn người và con trâu trung thành. Một làn sóng nhẹ nhõm lan tỏa khắp đám đông, nhưng cùng lúc đó là sự kinh ngạc tột độ.
“Nó… nó đi rồi kìa!” Một người làng thì thầm, giọng run rẩy, khó tin vào mắt mình.
“Đúng là tình cảm… không thể nào tin nổi sức mạnh này!” Một người khác gật gù, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, tấm tắc.
Chị Hà đứng đó, nhìn theo bóng lưng Anh Hùng và Chú trâu Bờm đang khuất dần trong đám đông đang dần di chuyển. Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình, vừa nhẹ nhõm, vừa trào dâng một cảm xúc khó tả. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó được xoa dịu bởi một thứ tình cảm thiêng liêng, mạnh mẽ đến khó tin. Tình cảm vô hình của Ông Lâm đã thực sự hiệu nghiệm, đã dẫn lối cho Chú trâu Bờm về bên ông.
Anh Hùng dắt Chú trâu Bờm về đến căn nhà nhỏ nằm cuối con đường làng, nơi mà Ông Lâm đã gắn bó cả cuộc đời. Bóng chiều tà đổ dài, nhuộm vàng mái hiên cũ kỹ. Vừa bước qua cổng, Chú trâu Bờm bỗng dừng lại, cái đầu nặng trĩu ngẩng lên, đôi mắt mờ đục nhìn quanh quẩn. Nó không đi thẳng vào chuồng hay tìm về phía máng cỏ như mọi khi. Thay vào đó, nó chậm rãi bước về phía bậc thềm, nơi có chiếc ghế gỗ cũ sờn mà Ông Lâm thường ngồi mỗi buổi chiều.
Chú trâu Bờm đứng sững lại trước hiên nhà, im lặng như một bức tượng. Chiếc áo cũ sờn của Ông Lâm vẫn vắt trên lưng nó, giờ đây thấm đẫm mùi đất và mùi của buổi chiều tà. Nó rụt rè đưa mũi khịt khịt vào không khí, như thể đang cố tìm kiếm một mùi hương quen thuộc, một hơi ấm đã vĩnh viễn không còn. Đôi tai nó khẽ vẫy vẫy, lắng nghe những âm thanh vô hình. Nơi đây, mọi thứ đều vẫn vậy, chỉ thiếu vắng bóng dáng gầy gò của người chủ già.
Anh Hùng đứng phía sau, lặng lẽ quan sát Chú trâu Bờm. Lòng anh thắt lại khi nhìn thấy cảnh tượng ấy. Chú trâu Bờm không chỉ là một con vật mà nó đã trở thành một phần của Ông Lâm, một chứng nhân cho tình yêu thương không lời. Một quyết tâm mạnh mẽ nhen nhóm trong lòng Anh Hùng. Anh sẽ không bao giờ để Chú trâu Bờm phải cô đơn.
Anh Hùng khẽ bước đến gần, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve chiếc sừng trâu sần sùi. “Bờm ơi, con về nhà rồi,” anh thì thầm, giọng nói đầy yêu thương và xót xa. Anh Hùng nhìn sâu vào đôi mắt u buồn của Chú trâu Bờm. Anh biết, từ nay trở đi, trách nhiệm của anh không chỉ là chăm sóc mảnh vườn, mà còn là chăm sóc người bạn trung thành này. Anh sẽ coi Chú trâu Bờm như một thành viên thực sự trong gia đình, sẽ bù đắp cho nó sự mất mát to lớn này.
“Ông Lâm ơi, hãy yên lòng nhé,” Anh Hùng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời chiều đã chuyển sang màu tím sẫm. “Bờm sẽ sống tốt dưới sự chăm sóc của con, như một phần của gia đình mình.” Lời thầm nhủ vang vọng trong tâm trí anh, mang theo cả quyết tâm sắt đá và lòng biết ơn vô hạn đối với tình cảm đặc biệt mà Ông Lâm và Chú trâu Bờm đã dành cho nhau. Anh Hùng hiểu rằng, việc chăm sóc Chú trâu Bờm không chỉ là nghĩa vụ, mà còn là cách anh giữ gìn một phần ký ức tươi đẹp về Ông Lâm.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, Anh Hùng đã thức dậy. Anh nhìn về phía hiên nhà, Chú trâu Bờm vẫn nằm đó, lặng lẽ. Cái áo cũ của Ông Lâm vẫn vắt trên lưng nó, như một phần không thể tách rời. Anh Hùng nhẹ nhàng mang bó cỏ non ra đặt trước mũi Chú trâu Bờm, nhưng nó chỉ khẽ hít hà rồi lại cụp mắt. Nỗi đau mất mát dường như vẫn còn quá lớn, hiển hiện rõ trong từng cử động uể oải của loài vật.
Chuyện về Chú trâu Bờm không chỉ dừng lại ở căn nhà nhỏ cuối làng. Như một luồng điện giật, câu chuyện nhanh chóng lan khắp Làng Ngọc Hoà. Những người có mặt tại đám tang Ông Lâm, họ không thể giữ im lặng. Họ kể lại từng chi tiết, từ ánh mắt đau đáu của Chú trâu Bờm, khoảnh khắc nó giật đứt sợi thừng chạy theo đoàn đưa tang, cho đến giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt loài vật khi nó đứng sững trước mộ phần Ông Lâm tại Cánh đồng cuối làng.
Trên những con đường đất, trong các phiên chợ nhỏ, hay dưới bóng cây đa cổ thụ hàng trăm tuổi, câu chuyện về tình nghĩa đặc biệt này trở thành chủ đề nóng hổi. Ai nấy đều xôn xao, trầm trồ.
MỘT BÀ CỤ (Giọng run run, mắt rơm rớm)
Cả đời tôi chưa từng thấy con vật nào lại tình nghĩa đến vậy! Ông Lâm có phúc lớn.
MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRUNG NIÊN (Gật gù, nhấp ngụm trà)
Nó không chỉ là con trâu, nó là người bạn, là tri kỷ. Chúng ta đôi khi còn chưa được như vậy.
Sự ngạc nhiên, cảm phục dần biến thành một làn sóng suy ngẫm sâu sắc. Câu chuyện về Chú trâu Bờm không còn chỉ là chuyện của riêng Làng Ngọc Hoà, nó nhanh chóng vượt ra khỏi ranh giới làng xã, lan truyền khắp vùng. Những người buôn bán, những người khách vãng lai, ai nấy đều mang theo câu chuyện kỳ lạ này đến những nơi xa hơn.
Chú trâu Bờm, từ một con vật nuôi đơn thuần, bỗng chốc trở thành biểu tượng sống động của tình nghĩa, lòng trung thành. Nó buộc mọi người phải nhìn lại, phải suy ngẫm về mối liên kết giữa con người và loài vật, về thứ tình cảm không lời nhưng sâu sắc đến tận cùng. Một số người thậm chí còn tìm đến Làng Ngọc Hoà, chỉ để một lần tận mắt chứng kiến Chú trâu Bờm, để cảm nhận nỗi buồn man mác toát ra từ đôi mắt nó. Ai nấy đều cảm phục đến sững sờ, ngỡ ngàng trước một câu chuyện có thật, bi tráng và đầy xúc động, một lời nhắc nhở mạnh mẽ về giá trị của lòng trung thành trong cuộc sống.
Đêm đó, sau một ngày dài với những bộn bề lo toan và cả những câu chuyện xôn xao về Chú trâu Bờm, Anh Hùng chìm vào giấc ngủ. Anh trằn trọc một lúc, rồi dần dần, một giấc mơ hiện về. Trong mơ, Anh Hùng thấy mình đang đứng trên Cánh đồng cuối làng, nơi mộ phần Ông Lâm vừa được an táng. Ông Lâm hiện ra, khuôn mặt hiền hậu, đôi mắt lấp lánh nụ cười. Bên cạnh ông là Bờm, đang dụi đầu vào chân ông như thuở nào. Ông Lâm khẽ vươn tay, nhẹ nhàng vỗ về Bờm, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Rồi ông nhìn về phía Anh Hùng.
ÔNG LÂM (Giọng nói ấm áp, vang vọng trong mơ)
Con hãy chăm sóc Bờm thật tốt nhé con.
Anh Hùng giật mình tỉnh giấc. Bên ngoài, màn đêm vẫn bao trùm, nhưng trong lòng anh, một cảm giác an lòng lạ thường lan tỏa. Nó không phải là nỗi buồn hay sự tiếc nuối, mà là sự thanh thản, như thể vừa được người cha già dặn dò lần cuối trước một hành trình dài. Anh Hùng khẽ thở phào, một gánh nặng vô hình như vừa được trút bỏ, thay vào đó là ý chí và sự quyết tâm.
Nhiều năm trôi qua, Làng Ngọc Hoà vẫn giữ nguyên vẻ thanh bình, nhưng một số điều đã đổi thay. Chú trâu Bờm, từ ngày đó, đã trở thành một phần không thể thiếu trong gia đình Anh Hùng. Anh Hùng đã giữ đúng lời hứa trong giấc mơ, chăm sóc Chú trâu Bờm tận tình như một thành viên ruột thịt. Bờm không còn phải lam lũ cày bừa. Thay vào đó, nó được nhàn nhã gặm cỏ trên những bãi xanh mướt, được bọn trẻ con trong nhà Anh Hùng vuốt ve, cho ăn cỏ non, vỗ về. Đôi mắt Chú trâu Bờm luôn ánh lên vẻ bình yên, mãn nguyện, như một linh hồn đã tìm thấy bến đỗ an lành sau những biến cố.
Thời gian vốn vô tình, chảy trôi không ngừng. Rồi một ngày, Chú trâu Bờm cũng đã già yếu lắm. Bước đi của nó chậm chạp hơn, đôi mắt đã mờ đục, lớp da không còn căng bóng như xưa. Anh Hùng và gia đình luôn bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ về, chăm sóc từng bữa ăn, từng giấc ngủ. Họ biết rằng ngày chia ly sẽ đến, nhưng vẫn cố gắng níu giữ từng khoảnh khắc bình yên cuối cùng. Vào một buổi chiều êm ả, khi ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm vàng cả Cánh đồng cuối làng, Chú trâu Bờm nằm dưới gốc cây xoài quen thuộc cạnh nhà Anh Hùng, nơi nó vẫn thường nghỉ ngơi. Nó khẽ rên một tiếng nhỏ, rồi từ từ nhắm mắt. Một cái kết thanh thản, nhẹ nhàng, không đau đớn, sau một cuộc đời đầy biến động nhưng cũng trọn vẹn tình nghĩa.
Gia đình Anh Hùng và Người làng Ngọc Hoà đã cùng nhau tổ chức một buổi lễ tiễn đưa giản dị nhưng đầy trân trọng cho Chú trâu Bờm. Không tiếng khóc than ai oán, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, của sự tiếc thương và cả niềm biết ơn sâu sắc. Sư thầy từ chùa làng đã đến, tụng kinh cầu siêu cho linh hồn Chú trâu Bờm được siêu thoát. Theo nguyện vọng đã được ngầm hiểu từ lâu, mộ phần của Chú trâu Bờm được đặt ngay trên Cánh đồng cuối làng, chỉ cách mộ Ông Lâm một quãng không xa. Hai nấm mồ nằm cạnh nhau, trên cùng một mảnh đất, dưới cùng một bầu trời, như thể nối tiếp mãi một tình bạn, một tình nghĩa đã vượt lên trên mọi giới hạn của sự sống và cái chết, của giống loài và thời gian.
Cánh đồng cuối làng giờ đây mang một vẻ đẹp lắng đọng, trầm mặc hơn bao giờ hết. Những cơn gió vẫn thì thầm qua kẽ lá, mang theo những câu chuyện về một tình bạn đặc biệt, về một chú trâu Bờm trung thành, và về một Ông Lâm hiền lành. Nơi đây, dưới những tán cây xanh mát, không chỉ là nơi an nghỉ của hai linh hồn, mà còn là một minh chứng sống động cho tình nghĩa vẹn tròn, cho sự gắn bó không gì chia cắt được. Cuộc đời của Chú trâu Bờm, dẫu trải qua những thăng trầm, những đau khổ, cuối cùng đã khép lại một cách viên mãn, bình yên, trong vòng tay yêu thương của những người còn sống và bên cạnh người bạn tri kỷ đã ra đi trước. Câu chuyện về Chú trâu Bờm và Ông Lâm sẽ mãi là một bài học sâu sắc, về sự thủy chung, về lòng nhân ái, và về việc những mối liên kết chân thành có thể vượt qua mọi rào cản, để lại một dư âm ấm áp và truyền cảm hứng cho những thế hệ mai sau.
