Chú rể làm phụ hồ đến rước cô dâu Thạc sĩ 30t đúng ngày mùng 2 Tết, cô gái đành nhắm mắt đưa chân vì bố chẳng số//ng được mấy ngày nữa. Nhưng đúng lúc mở tráp cưới ra cả họ ch//ết đứng khi thấy…
Mùng 2 Tết, trời mưa phùn rả rích, lạnh thấu xương. Trong khi người ta xúng xính váy áo đi chúc Tết, thì không khí trong ngôi nhà cấp 4 của gia đình Mai lại nặng trĩu như đám tang. Hôm nay là ngày Mai lên xe hoa.
Mai – 30 tuổi, cầm tấm bằng Thạc sĩ kinh tế loại ưu, hiện đang là trưởng phòng của một công ty xuất nhập khẩu. Xinh đẹp, giỏi giang, nhưng đường tình duyên của cô lận đận. Mải mê sự nghiệp, ngoảnh đi ngoảnh lại cô đã chạm ngưỡng “g/ái ế” trong mắt hàng xóm láng giềng. Nhưng đám cưới hôm nay không bắt nguồn từ tình yêu. Nó là một sự thỏa hiệp đầy nước mắt.
Trong buồng trong, ông Hùng – bố Mai – nằm thoi thóp trên giư/ờng bệ//nh, hơi thở yế//u ớt vì căn bệ//nh UT ph//ổi giai đoạn cuối. Bác sĩ lắc đầu trả về, bảo ông chỉ còn tính bằng ngày. Nguyện vọng cuối cùng của ông là được nhìn thấy con gái yên bề gia thất. — “Con ơi… lấy ai cũng được… miễn là người tử tế… để bố nhắm mắt cho an lòng…”
Lời trăn trối của bố như d//ao cứ/a vào lò/ng Mai. Đúng lúc ấy, bà Hạnh – mẹ cô – sốt sắng vun vào: — “Cái Mai này, mẹ thấy thằng Nam bên nhà bác Tám được đấy. Nó về quê ăn Tết, mấy nay sang giúp bác Tám xây cái bếp, tay chân nhanh thoăn thoắt, hiền lành, chịu khó. Tuy làm phụ hồ vất vả nhưng nó khỏe mạnh. Mày 30 rồi, kén chọn gì nữa. Lấy nó đi cho bố mày vui.”
Mai nhìn qua cửa sổ, thấy anh chàng tên Nam, da ngăm đen, mặc bộ quần áo bảo hộ lấm lem vôi vữa đang hùng hục trộn hồ bên nhà hàng xóm. Cô thở dài. Thạc sĩ lấy phụ hồ? Sự chênh lệch về trình độ, nhận thức sờ sờ ra đó. Nhưng nhìn bố đ/au đ//ớn, Mai gạt nước mắt gật đầu. Đám cưới được chuẩn bị cấp tốc chỉ trong 3 ngày Tết.
Giờ đón dâu đã điểm. Tiếng pháo giấy nổ lẹt đẹt trước ngõ. Đoàn nhà trai đến, đơn giản đến mức sơ sài. Nam mặc bộ vest đi thuê hơi rộng, khuôn mặt sạm nắng, đi bên cạnh là vài người họ hàng đại diện. Hàng xóm xì xào bàn tán: — “Đấy, học cao cho lắm vào, cuối cùng ế quá phải vơ bèo gạt tép lấy thằng thợ xây.” — “Chắc bố ố//m quá nên nhắm mắt đưa chân thôi, khổ thân con b//é.”…
…Những lời xì xào cứa vào tai Mai như muối xát. Cô cúi đầu, tay siết chặt tà áo dài, lòng trống rỗng. Lễ cưới diễn ra chóng vánh. Đến nghi thức trao tráp, mọi người chỉ chờ cho xong chuyện, không ai buồn tò mò xem bên trong có gì, bởi ai cũng mặc định: một đám cưới nghèo, tráp cưới chắc chỉ có bánh trái cho có lệ.
— “Mời nhà gái mở tráp.”
Bà Hạnh run run bước lên. Vừa mở nắp tráp đầu tiên, bà sững người. Cả căn nhà bỗng im phăng phắc.
Trong tráp không phải bánh kẹo rẻ tiền, mà là những xấp tiền mới cứng, buộc dây đỏ gọn gàng. Tráp thứ hai mở ra, là sổ đỏ, tên người đứng sở hữu chính là… Nguyễn Văn Nam. Tráp thứ ba, là hộp nhẫn kim cương, lấp lánh đến chói mắt.
Cả họ nhà gái chết đứng.
— “Cái… cái này là sao?” — một người họ hàng lắp bắp.
Nam bước lên, giọng điềm tĩnh, lễ phép:
— “Thưa cô chú, con xin lỗi vì đã giấu thân phận. Con làm phụ hồ là thật… nhưng chỉ là công việc con tự chọn.”
Anh quay sang Mai, ánh mắt chân thành:
— “Anh từng du học, về nước mở công ty vật liệu xây dựng. Công ty giờ có hơn trăm công nhân. Anh làm phụ hồ vì muốn hiểu công việc của họ, muốn biết từng đồng mình kiếm ra có mồ hôi như thế nào.”
Mai bàng hoàng, đầu óc quay cuồng.
— “Vậy… anh…?”
Nam mỉm cười:
— “Anh không cần vợ giỏi để khoe, không cần vợ xinh để trưng. Anh cần một người tử tế. Ngày thấy em chăm bố ở bệnh viện, thức trắng đêm, anh biết… em là người anh tìm.”
Cả xóm nín thở.
Lúc ấy, từ trong buồng, giọng ông Hùng yếu ớt vang lên:
— “Nam… con vào đây… cho bác nhìn mặt.”
Nam vội vàng chạy vào. Ông Hùng nắm chặt tay con rể, nước mắt lăn dài:
— “Bác… không ngờ… giao con gái cho con… lại là phúc lớn như vậy…”
Ông trút hơi thở cuối cùng trong nụ cười mãn nguyện.
Ba ngày sau tang lễ, Mai dọn về căn biệt thự ven sông của Nam. Nhưng điều khiến cô xúc động nhất không phải nhà cao cửa rộng, mà là mỗi sáng, Nam vẫn dậy sớm, mặc quần áo lao động, rủ cô ra công trường.
— “Em là thạc sĩ, không cần làm mấy việc này đâu.”
— “Không,” Mai mỉm cười, “Em muốn hiểu thế giới của chồng em.”
Một năm sau, Mai trở thành giám đốc điều hành công ty của Nam, còn anh lui về làm đúng điều mình thích: xây nhà cho người nghèo.
Những kẻ từng chê bai ngày nào chỉ biết thở dài:
— “Hóa ra, người giàu nhất… lại là người giản dị nhất.”
Còn Mai, cô chưa từng hối hận vì ngày mùng 2 Tết ấy đã nhắm mắt đưa chân — bởi chính khoảnh khắc đó, cô đã mở mắt bước vào một đời hạnh phúc thật sự.
