Chồng lương tháng 50 triệu nhưng chưa từng đưa vợ một đồng. Đến khi con cần gấp 200 triệu để m///ổ tim, anh ta lạnh lù//ng quát: “Cô về vay bố mẹ cô mà mổ cho nó, tôi không liên quan!” rồi quay lưng bỏ đi. Nhưng chỉ vài giờ sau… anh hãi hùng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Kim đồng hồ chỉ 11 giờ đêm. Tôi ngồi co ro trên hành lang b/ệnh viện lạnh lẽo, m/ùi th//uốc s/át tr//ùng x/ộc vào mũi khiến d/ạ d/ày qu//ặn thắt. Trong phòng c//ấp c//ứu, bé Bin – con trai 3t của tôi – đang già/nh gi/ật s/ự s/ống từng giây với că/n bệ//nh ti//m b/ẩm si/nh vừa tái phát đột ngột. Bác sĩ trưởng khoa bước ra, gương mặt nghiêm trọng: “Chị cần chuẩn bị ngay 200 triệu để làm ph//ẫu thu//ật gấp. Va/n ti/m của b/é bị hở nặng, chậm trễ thêm vài tiếng nữa thì chúng tôi không dám chắc điều gì.”
200 triệu. Con số ấy như tả/ng đ/á đ/è n/át l/ồng ng/ực tôi. Trong tài khoản của tôi chỉ còn vỏn vẹn 5 triệu đồng – số tiền tôi dành dụm từ việc bán hàng online lặt vặt. Tôi run rẩy bấm số gọi cho Tuấn – chồng tôi. Tuấn làm trưởng phòng kinh doanh cho một công ty bất động sản lớn, lương cứng và hoa hồng mỗi tháng không dưới 50 triệu. Nhưng suốt 4 năm chung sống, anh chưa từng đưa tôi giữ một đồng. Hàng tháng, anh “phát chẩn” cho tôi 5 triệu để đi chợ, còn lại anh nói phải “tái đầu tư” và quan hệ ngoại giao. Tôi vì muốn êm cửa êm nhà, lại nghĩ chồng giỏi giang biết lo xa nên cũng ngậm bồ hòn làm ngọt.
Chuông reo hồi lâu Tuấn mới bắt máy, giọng l/è nh/è tiếng nhạc và tiếng ly cốc va chạm: “Alo? Gọi gì giờ này? Đang tiếp khách.” “Anh ơi… về ngay đi. Con… con phải mổ gấp. Bác sĩ bảo cần 200 triệu…” Tôi kh/óc nấc lên. Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi tiếng Tuấn g/ắt gỏ/ng vang lên, lấn át cả tiếng nhạc: “Cái gì? 200 triệu? Cô điên à? Tự nhiên đòi tiền tấn ở đâu ra?”
“Anh làm lương cao mà… C/ứu con đi anh, mạ/ng sốn/g của con quan trọng hơn tất cả…”
“Tôi về ngay đây. Phiền phức quá!”
30 phút sau, Tuấn xuất hiện. Anh mặc bộ vest bóng lộn, người nồng nặc m/ùi rư//ợu ngoại và nước hoa đắt tiền. Thay vì chạy vào nhìn con, anh đứng chống nạnh trước mặt tôi, mặt đ/ỏ g/ay: “Bác sĩ đâu? Sao lại phải m//ổ? Vẽ chuyện để moi tiền à?”
Tôi kéo tay anh, van xin: “Anh đóng tiền tạm ứng đi anh. Bác sĩ giục lắm rồi. Em không có tiền…” Tuấn hất tay tôi ra, mắt trừng lên sòng sọc. Câu nói tiếp theo của anh như gáo nước s//ôi tạt thẳng vào mặt tôi, khiến tôi ch//ết điếng: “Tôi làm gì có tiền mà hỏi! Lương tháng nào tiêu hết tháng đó, làm ăn thua lỗ đầy ra đấy. Cô là mẹ, cô đ/ẻ nó ra thì cô tự đi mà lo, tôi không liên quan. Muốn mổ thì về mà vay bố mẹ cô ấy!”

Tôi sững sờ, không tin vào tai mình. “Anh nói cái gì vậy? Anh lương 50 triệu, anh đi xe sang, mặc đồ hiệu, mà con số/ng ch//ết trước mặt anh lại bảo không có tiền?”. “Đã bảo không có là không có! Đừng có lải nhải!” Tuấn quát lớn khiến mấy y tá phải quay lại nhìn. “Tôi đi về đây, mai còn phải đi ký hợp đồng sớm. Cô tự xoay xở đi.”… Đê rồi sau đó…
…Nói xong, Tuấn quay lưng bỏ đi thật.
Cánh cửa hành lang bệnh viện đóng sầm lại, để lại tôi ngồi thụp xuống ghế nhựa lạnh ngắt. Hai chân tôi run bần bật. Trong đầu chỉ còn vang lên lời bác sĩ: “Chậm vài tiếng nữa thôi…”
Tôi cắn môi đến bật máu rồi run rẩy gọi cho mẹ.
Bên kia đầu dây, mẹ tôi im lặng rất lâu. Khi nghe tôi nói cần 200 triệu, giọng bà nghẹn lại:
“Nhà mình làm gì có từng ấy tiền con… Nhưng mẹ sẽ chạy đi hỏi họ hàng.”
Tôi gục đầu vào tường. Trong khoảnh khắc ấy, tôi mới hiểu mình đã ngu ngốc thế nào khi tin tưởng một người chồng suốt bốn năm trời.
Đúng lúc đó, cửa phòng cấp cứu bật mở.
Một bác sĩ bước ra vội vàng:
“Chị là mẹ bé Bin đúng không? Nếu chưa đóng tiền tạm ứng thì phải quyết định ngay. Tình trạng của bé đang xấu đi.”
Tôi bật khóc nức nở.
“Bác sĩ… xin cứu con tôi. Tôi… tôi sẽ tìm tiền.”
Bác sĩ nhìn tôi một lúc, rồi khẽ thở dài:
“Chị bình tĩnh. Có người vừa đóng đủ tiền phẫu thuật cho bé rồi.”
Tôi sững lại.
“Dạ… ai ạ?”
“Người đàn ông đó không nói tên. Chỉ ký giấy và yêu cầu chúng tôi mổ ngay.”
Tôi đứng chết lặng.
Đúng lúc ấy, từ cuối hành lang, một người đàn ông tóc bạc bước tới. Ông mặc chiếc áo sơ mi cũ, gương mặt gầy gò nhưng ánh mắt đầy lo lắng.
Tôi nhận ra ngay.
“Ba…?”
Ba tôi – người mà Tuấn vẫn luôn chê là “nhà quê nghèo kiết xác” – lặng lẽ đứng trước mặt tôi.
Tôi run rẩy hỏi:
“Ba… số tiền đó…?”
Ông gật đầu.
“Ba vừa bán mảnh đất cuối cùng ở quê.”
Tôi òa khóc.
“Ba… đó là đất dưỡng già của ba mà…”
Ông chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi:
“Đất thì bán được. Cháu ngoại của ba thì chỉ có một.”
Nửa tiếng sau, ca phẫu thuật bắt đầu.
Tôi và ba ngồi ngoài hành lang suốt nhiều giờ liền.
Khoảng ba giờ sáng, Tuấn quay lại.
Anh ta bước vội vào bệnh viện, vẻ mặt hoảng hốt. Khi nhìn thấy tôi, anh gắt lên:
“Cô lấy đâu ra 200 triệu vậy?”
Tôi chưa kịp trả lời thì phía sau anh vang lên tiếng xì xào.
Hai người đàn ông mặc đồng phục ngân hàng bước tới.
“Anh Tuấn đúng không? Chúng tôi cần anh phối hợp một chút về khoản nợ thẻ tín dụng và vay tiêu dùng hơn 700 triệu đồng.”
Tuấn tái mặt.
Đúng lúc đó, cửa phòng phẫu thuật mở ra.
Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang:
“Ca mổ thành công rồi.”
Tôi òa khóc, quỵ xuống vì nhẹ nhõm.
Còn Tuấn thì đứng chết trân giữa hành lang.
Anh ta nhìn sang ba tôi – người vừa bán mảnh đất cuối cùng để cứu cháu ngoại.
Rồi nhìn những nhân viên ngân hàng đang đứng chờ.
Lúc ấy, anh mới hiểu ra một điều khiến mặt anh tái mét:
Suốt bao năm qua, 50 triệu lương mỗi tháng của anh… không phải để nuôi gia đình.
Mà chỉ để nuôi thói sĩ diện, rượu chè và những khoản nợ khổng lồ.
Nhưng điều khiến anh hãi hùng nhất chính là ánh mắt của tôi.
Không còn nước mắt.
Không còn van xin.
Chỉ còn sự lạnh lẽo của một người vợ đã hoàn toàn hết hy vọng.