Tôi sinh con trai đầu lòng vào một ngày mưa dầm dề của tháng chín.Ngày hôm đó, bệnh viện đông nghịt người, hành lang chật kín tiếng khóc trẻ con và tiếng bước chân vội vã của y tá. Khi bác sĩ đặt đứa bé đỏ hỏn lên ngực tôi, tôi chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt nhắm nghiền và bàn tay nhỏ xíu nắm chặt ngón tay mình.
Tôi đã khóc.
Đó là giọt nước mắt của hạnh phúc.
Nhưng niềm hạnh phúc ấy… không trọn vẹn.
Chồng tôi – Hưng – đang đi làm xa. Anh làm công trình tận miền Trung, một tháng mới về nhà một lần. Khi tôi chuyển dạ, anh chỉ có thể gọi điện thoại, giọng khàn khàn trong điện thoại:
“Em cố lên… anh đang đặt vé xe về.”
Nhưng đến khi anh về tới nơi, con đã được hai ngày tuổi.
Hưng ở nhà đúng ba hôm.
Rồi lại đi.
Anh ôm con rất lâu trước khi đi, hôn lên trán tôi và nói:
“Ở nhà cố gắng một thời gian nhé. Anh làm thêm vài năm nữa rồi về hẳn.”
Tôi gật đầu.
Tôi biết anh cố gắng vì gia đình.
Nhà chồng tôi ở quê, một căn nhà cấp bốn khá rộng, nằm cuối con đường làng. Trước đây trong nhà có ba người: bố chồng, mẹ chồng và Hưng.
Nhưng cách đây hai năm, mẹ chồng tôi qua đời sau một cơn đột quỵ.
Từ đó, chỉ còn bố chồng sống một mình.
Khi tôi sinh con, mọi người đều nói:
“Về nhà chồng ở cữ cho có người chăm.”
Tôi cũng nghĩ vậy.
Dù sao bố chồng cũng là người hiền lành, ít nói. Trong suốt ba năm tôi làm dâu, ông gần như không bao giờ to tiếng.
Thậm chí còn hơi… rụt rè.
Ngày tôi bế con về nhà, ông đứng ở cửa, lúng túng không biết phải bế cháu thế nào.
Ông cứ nhìn đứa bé, rồi cười.
Một nụ cười rất hiền.
“Cháu giống Hưng hồi nhỏ.”
Ông nói vậy.
Những ngày đầu ở cữ trôi qua khá bình lặng.
Tôi gần như chỉ ở trên phòng. Con còn nhỏ, ngủ nhiều nhưng cũng khóc nhiều. Cả ngày tôi xoay quanh việc cho con bú, thay tã, ru ngủ.
Bố chồng tôi không lên phòng nhiều.
Ông chỉ lên vào… giờ ăn.
Ngày ba bữa.
Sáng, trưa, tối.
Ông sẽ bê một cái mâm cơm lên, gõ cửa nhẹ.
“Con ăn đi cho nóng.”
Mâm cơm lúc nào cũng có canh móng giò, thịt kho, trứng luộc, rau luộc… toàn những món người ta bảo là tốt cho phụ nữ sau sinh.
Ông đặt mâm lên cái bàn nhỏ cạnh giường.

Rồi đi xuống ngay.
Ban đầu, tôi thấy rất cảm động.
Một người đàn ông gần sáu mươi tuổi, chưa từng nấu nướng bao giờ… giờ ngày nào cũng lo cơm nước cho con dâu.
Tôi gọi xuống:
“Bố ơi, bố ăn chưa?”
Ông đáp từ dưới nhà:
“Bố ăn rồi.”
Nhưng sau vài ngày…
Tôi bắt đầu cảm thấy… khó chịu.
Không phải vì đồ ăn.
Mà vì một thứ rất lạ.
Cứ mỗi lần ông bê mâm cơm lên phòng… tôi lại thấy trong lòng bồn chồn.
Một cảm giác khó tả.
Như có gì đó… không ổn.
Nhưng tôi không nói với ai.
Tôi tự nhủ chắc do mình nhạy cảm sau sinh.
Phụ nữ sau sinh dễ bị rối loạn tâm lý.
Có thể tôi đang tưởng tượng.
Nhưng rồi một chuyện xảy ra.
Và từ hôm đó…
Tôi bắt đầu sợ.
Hôm đó là buổi tối.
Con trai tôi vừa ngủ được một lúc. Tôi đang nằm nghiêng trên giường thì nghe tiếng gõ cửa quen thuộc.
Cộc… cộc…
“Con ăn cơm.”
Tôi đáp:
“Dạ.”
Cửa mở ra.
Bố chồng bước vào, bê mâm cơm như mọi ngày.
Nhưng hôm đó… ông đứng lâu hơn.
Tôi đang bế con nên không nhìn lên ngay.
Tôi nói:
“Bố để đó đi ạ.”
Không có tiếng trả lời.
Tôi ngẩng lên.
Ông đang… nhìn tôi.
Không phải nhìn bình thường.
Ánh mắt của ông… dừng lại ở ngực tôi.
Tôi lập tức kéo vạt áo lên che.
Con tôi vẫn đang bú.
Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề.
Ông giật mình quay đi.
“À… con ăn đi cho nóng.”
Rồi ông đi xuống rất nhanh.
Cánh cửa khép lại.
Tôi ngồi chết lặng.
Tôi tự hỏi… mình có nhìn nhầm không?
Có thể ông chỉ vô tình.
Nhưng từ hôm đó… tôi bắt đầu chú ý hơn.
Và tôi nhận ra một điều.
Mỗi lần ông mang cơm lên… ông đều đứng lại vài giây trước khi rời đi.
Vài giây đó… đủ để tôi cảm thấy khó chịu.
Tôi bắt đầu khóa cửa phòng.
Nhưng ông vẫn gõ cửa.
Vẫn bê mâm cơm lên.
Vẫn nói câu quen thuộc:
“Con ăn đi cho nóng.”
Một buổi trưa, khi tôi vừa mở cửa nhận mâm cơm, ông bất ngờ nói:
“Ở cữ phải ăn nhiều mới có sữa.”
Tôi gật đầu.
“Dạ.”
Ông nhìn vào trong phòng.
Rồi hỏi:
“Con… cho cháu bú nhiều không?”
Câu hỏi đó… khiến tôi lạnh sống lưng.
Tôi đáp nhanh:
“Dạ… cũng bình thường.”
Ông cười.
Một nụ cười mà tôi chưa từng thấy ở ông trước đây.
“Có sữa là tốt.”
Tối hôm đó, tôi gọi điện cho Hưng.
Tôi kể cho anh nghe.
Nhưng khi tôi nói xong… anh im lặng vài giây.
Rồi anh cười nhẹ.
“Em nghĩ nhiều quá rồi.”
Tôi sững lại.
“Nhưng em thấy rất khó chịu.”
Anh thở dài.
“Bố già rồi. Em đừng nghĩ lung tung.”
Tôi không nói gì nữa.
Sau cuộc gọi đó… tôi càng thấy cô đơn.
Một tuần sau, chuyện xảy ra.
Đó là buổi tối mưa rất to.
Con tôi quấy khóc suốt.
Tôi gần như kiệt sức.
Khoảng chín giờ tối, tôi nghe tiếng bước chân lên cầu thang.
Rồi tiếng gõ cửa.
“Con ăn cơm chưa?”
Tôi bế con ra mở cửa.
Ông đứng đó, cầm mâm cơm.
Nhưng lần này… ông bước vào phòng.
Tôi hơi ngạc nhiên.
Vì trước giờ ông chưa từng bước vào.
Ông đặt mâm xuống bàn.
Rồi quay sang nhìn tôi.
Con tôi bắt đầu khóc lớn.
Tôi vội vạch áo cho con bú.
Trong khoảnh khắc đó… tôi thấy ông vẫn đứng đó.
Không đi.
Ánh mắt ông… không rời khỏi tôi.
Tim tôi đập thình thịch.
Tôi nói nhỏ:
“Bố… bố xuống dưới đi ạ.”
Ông không trả lời.
Chỉ nói một câu.
Một câu khiến tôi nổi da gà.
“Ngày xưa mẹ Hưng… cũng nhiều sữa như con.”
Tôi đứng bật dậy.
Con tôi giật mình khóc to hơn.
Tôi run giọng:
“Bố xuống dưới đi!”
Ông như bừng tỉnh.
Rồi quay người đi ra.
Cánh cửa đóng lại.
Tôi ôm con… bật khóc.
Ngay trong đêm đó, tôi gọi điện cho mẹ đẻ.
Sáng hôm sau, mẹ tôi lên đón tôi về.
Khi tôi xách túi xuống nhà, bố chồng đang ngồi trước hiên.
Ông nhìn tôi.
Rồi nhìn đứa bé.
Ông hỏi:
“Đi đâu vậy?”
Tôi đáp:
“Con về ngoại ở cữ.”
Ông im lặng rất lâu.
Rồi chỉ nói:
“Ừ.”
Không giữ.
Không hỏi thêm.
Sau này, nhiều người nói tôi quá nhạy cảm.
Họ bảo:
“Ông già rồi, nghĩ gì được.”
Nhưng đến bây giờ… mỗi lần nhớ lại ánh mắt hôm đó…
Tôi vẫn thấy lạnh sống lưng.
Và tôi biết…
Có những thứ trong một ngôi nhà…
Người ngoài sẽ không bao giờ nhìn thấy.
Chỉ có người ở trong đó…
Mới hiểu vì sao mình phải chạy đi.